"Anh Phong, anh đến sớm vậy? Anh cũng tới tham gia triển lãm đá quý sao? Hôm nay ngoài hội đấu giá buổi tối ra thì đặc sắc nhất chính là triển lãm đá quý này đây. Ở triển lãm này có thể đấu giá, cũng có thể cá cược viên đá nào cho ngọc quý. Có người một bước lên tiên, có kẻ từ thiên đường rơi xuống địa ngục, vô cùng kích thích. Thiếu Kiệt đây chính là cao thủ trong làng cược đá.
"Nếu anh Phong có hứng thú thì có thể học hỏi cậu ấy một số cách để cược thắng".
Nhìn thấy Diệp Phong ở đây, Thẩm Phi cho rằng anh cũng tới cá cược như họ.
Cược đá này cũng chính là hoạt động nổi bật nhất vào ban ngày, không ít nhân vật quyền quý đều đến chơi, vô cùng náo nhiệt.
Có điều, Thẩm Phi đã nhầm.
"Tôi đưa vợ đến chơi thôi", Diệp Phong bình thản đáp.
Lúc này, Thu Mộc Trân đang ở cách đó vài bước, cô cất tiếng gọi Diệp Phong. Anh vội vã vẫy tay đáp: "Anh đến đây vợ ơi".
Diệp Phong đáp một tiếng, sau đó nói với Thẩm Phi: "Cái đó, vợ tôi gọi rồi, tôi phải đi trước đây. Không kịp trò chuyện thêm, lần sau chúng ta nói chuyện tiếp nhé".
Thẩm Phi còn đang định giới thiệu Hàn Thiếu Kiệt với Diệp Phong nhưng Diệp Phong nào có thời gian. Anh vội vã quay lại nói với Thẩm Phi một tiếng rồi đi cùng Thu Mộc Trân.
Nhìn dáng vẻ ngoan ngoãn như mèo của Diệp Phong trước mặt bà xã, Thẩm Phi và Hàn Thiếu Kiệt khóe mắt giật giật.
Hàn Thiếu Kiệt hỏi: "A Phi, có chắc anh ta là nhân vật VIP mà cậu nói không vậy?"
Thẩm Phi: "Hình như vậy đó".
Hàn Thiếu Kiệt: "Sao cảm giác không giống lắm? Thực ra giống một tên râu quặp ở rể sợ vợ hơn".
Thẩm Phi: "Có lẽ... Những nhân vật VIP nhất thì phải có chút khác người. Ví dụ như sợ chó, hoặc là, sợ vợ?"
Thẩm Phi cố gắng tìm một lý do.
Hàn Thiếu Kiệt nghĩ ngẫm một hồi rồi đáp: "Tôi thấy sợ chó có vẻ còn có chút tôn nghiêm".
Thẩm Phi: "..."
Thấy Diệp Phong đi khỏi, hai người kia cũng không ở lại đó nữa mà lên tầng xem triển lãm tiếp.
___________
___________
"Tôi bảo anh trả nhẫn lại cho cậu chủ Thẩm, anh đã trả lại chưa?"
"Món quà đó quá quý giá, chúng ta không thể nhận".
Thấy Diệp Phong chạy tới, Thu Mộc Trân lập tức hỏi.
Cô cũng không ngờ chiếc nhẫn kia hiện giờ lại quý giá đến vậy, gần mười triệu tệ.
Có thể mua nửa cái công ty nhà họ Thu.
Thứ quý giá như vậy đương nhiên Thu Mộc Trân không dám nhận. Cô sớm đã muốn tìm cơ hội trả lại Thẩm Phi. Hôm nay vừa hay gặp anh ta, cho nên Thu Mộc Trân mới bảo Diệp Phong đem trả lại.
Nhưng Diệp Phong lại cười hi hi, trợn mắt nói điêu: "Trả rồi trả rồi, nhưng cậu ta không nhận. Cứ nói chiếc nhẫn này được làm riêng cho em, chỉ có em mới xứng với sự cao quý và trang nhã của nó mà thôi".
"Vậy anh trả lời sao?", Thu Mộc Trân hỏi.
Diệp Phong đáp: "Anh chỉ nói cậu ta đúng là có mắt nhìn, anh hùng có lý tưởng lớn gặp nhau".
Phì!
Tô Thiến đứng bên cạnh ăn cẩu lương nãy giờ, cuối cùng không nhịn nổi nữa phì cười.
"Ha ha~"
"Mộc Trân, mình phát hiện ông chồng này của cậu đúng là cực phẩm, mặt dày vô địch".
"Lại còn anh hùng có lý tưởng lớn gặp nhau ~"
"Anh làm tôi cười chết mất!"
Tô Thiến cười quặn ruột, người ta nói vài câu khách sáo mà anh tưởng thật sao?
Thu Mộc Trân cũng giận đỏ bừng mặt, lườm anh giận dữ nói: "Người ta nói vậy mà sao anh lại đáp thế? Anh không khiêm tốn một chút được à?"
"Tức chết tôi mất!"
"Thế tóm lại anh trả cho người ta chưa?"
Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện azz. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!