Nghe Vương Lượng nói vậy, hai vợ chồng Thu Mộc Doanh ngẩn người ra, mặt xám ngoét vô cùng khó coi.
Muốn hai vợ chồng cô ta cúi đầu đi cầu xin vợ chồng Thu Mộc Trân ư?
Sao có thể được?
Thu Mộc Doanh trước nay cao ngạo không thể chấp nhận nổi chuyện này, đương nhiên cô ta không thể mở miệng.
Cô ta và Thu Mộc Trân ở nhà họ Thu đấu đá nhau bao nhiêu năm, hai người như nước với lửa. Thu Mộc Doanh sao có thể đi cầu xin Thu Mộc Trân chứ?
Không chỉ là vấn đề đi cầu xin người khác, đây còn là vấn đề giữa những người phụ nữ.
Nếu hôm nay Thu Mộc Doanh mở miệng cầu xin nghĩa là cô ta đã tự nhận mình thua kém Thu Mộc Trân.
Cho nên đương nhiên cô ta không làm được.
Còn Sở Văn Phi, thân là thiếu gia nhà giàu, càng không có chuyện anh ta hạ giọng đi cầu xin Diệp Phong.
Một gã trai đi ở rể thì có tư cách gì khiến anh ta phải cầu xin?
Nhưng dù gì thì Vương Lượng cũng là bạn bè bọn họ, hai vợ chồng Thu Mộc Doanh không thể thấy chết không cứu.
Sau cùng, vẫn là Thu Mộc Doanh bước lên trước nói với Thẩm Phi: "Cậu chủ Thẩm, nể mặt chúng ta đều là người quen. Mong cậu bỏ qua cho chú Vương một lần này".
"Đúng vậy, cậu chủ Thẩm, hãy nể mặt chúng tôi. Hơn nữa, chú Vương cũng vì muốn tốt cho công ty, không cần phải tuyệt tình đến vậy", Sở Văn Phi cũng khuyên can.
Thẩm Phi nghe xong thì bật cười, lạnh lùng nhìn hai người họ đáp: "Nể mặt các người?"
"Các người là cái thá gì?"
"Hôm nay, trừ phi anh Phong đích thân mở lời, nếu không thì không ai cứu được ông ta".
"Hơn nữa, ông ta là người của tôi, tôi muốn xử lý thế nào không đến lượt các người chỉ tay năm ngón!"
Thẩm Phi nói rất khó nghe, không hề nể mặt vợ chồng Thu Mộc Doanh.
Đây là đất Vân Châu, ngoài một vài nhân vật lớn ra thì Thẩm Phi chẳng phải kiêng dè ai.
Như Thu Mộc Doanh trước mặt, dù cô ta có là cháu gái cưng của ông chủ Thu thì cũng có là cái đinh gì đâu?
Đến ông cụ Thu đối với Thẩm Phi còn chẳng là cái gì chứ đừng nói Thu Mộc Doanh!
"Anh... Anh...", Thu Mộc Doanh giận tới nỗi mặt đỏ tía tai, toàn thân run rẩy.
Cô ta tác oai tác quái ở nhà họ Thu quen rồi, chưa từng bị sỉ nhục như vậy. Hơn nữa, cô ta còn bị mất mặt trước vợ chồng Thu Mộc Trân.
Thu Mộc Doanh trong lúc tức giận rất muốn bật lại Thẩm Phi, thế nhưng mở miệng ra rồi lại khép miệng vào, không có gan nói nửa lời.
Cô ta có thể hỗn xược với Thu Mộc Trân, có thể chửi mắng Diệp Phong nhưng cậu chủ của Thẩm Thị thì cô ta không dám đắc tội.
Sau cùng, hai vợ chồng Thu Mộc Doanh không còn mặt mũi nào mà ở lại đó, mặt như đưa đám quay đầu đi thẳng. Trước khi đi, Thu Mộc Doanh còn lạnh lùng lườm Thu Mộc Trân một cái.
"Hừ, Thu Mộc Trân, đừng tưởng sau hôm nay tôi sẽ nhìn chị bằng con mắt khác".
"Loại vô dụng như các người cũng chỉ có thể dựa hơi người khác".
"Có bản lĩnh thì tự thân mà vận động!"