"Nhà họ Thu chúng tôi tuyệt đối không bao che cho những kẻ thất bại thế này, cứ để bọn họ chịu trừng phạt".
Chú Vương kia gật đầu rồi lạnh lùng nhìn hai vợ chồng Thu Mộc Trân nói: "Các người bị nghi ngờ ăn trộm món đồ quý giá khiến công ty chúng tôi chịu tổn thất nặng nề. Giờ tôi thay mặt công ty tịch thu chiếc nhẫn này. Đồng thời, tôi sẽ liên hệ với bộ phận pháp lý của công ty, báo cảnh sát về hành vi của các người và tiến hành tố tụng. Mong hai người hợp tác!"
Lời nói lạnh lùng của chú Vương như lời kết tội của thẩm phán. Sau đó ông ta không nói thêm lời nào, cầm chiếc nhẫn cho vào túi của mình rồi gọi điện ngay cho bộ phận pháp lý của công ty để báo cảnh sát.
"Đừng mà!"
"Không liên quan đến Mộc Trân của tôi!"
"Đều là anh ta tự làm tự chịu".
"Có trộm thì cũng là do anh ta trộm, Mộc Trân không bao giờ làm những việc phạm pháp như vậy".
Tô Thiến sợ hãi, khổ sở khuyên can mấy người kia. Vì lo lắng mà mặt cô ta trắng bệch ra.
Thu Mộc Doanh ngược lại đứng nhìn vô cùng hả hê, cười lạnh nói: "Cũng chưa chắc, có khi hai vợ chồng bọn họ thông đồng với nhau lập mưu ăn cắp cũng nên".
"Thôi thì có lời gì thì đi mà nói với cảnh sát".
"Đừng nói với người khác chị là người nhà họ Thu, chúng tôi sợ mất mặt".
Thu Mộc Doanh hả hê nhìn chị họ mình gặp nạn.
Diệp Phong chẳng buồn quan tâm đến mấy lời Thu Mộc Doanh nói, anh chỉ tập trung quan sát chú Vương kia.
Ông ta còn chưa hỏi rõ ngọn ngành, trắng đen phải trái mà đã vu oan cho vợ chồng anh. Sau đó còn dám lấy luôn chiếc nhẫn của vợ anh.
Ông ta có quyền gì?
Diệp Phong cau mày nhìn chú Vương, nói: "Ông hơi quá rồi đấy. Không phải mua nhưng chưa chắc đã là trộm mà? Nếu tôi nói chiếc nhẫn này là do cậu chủ của Thẩm Thị tặng cho chúng tôi thì sao?"
"Tặng?"
"Tặng cậu? Một tên đi ở rể? Cậu chủ của chúng tôi sẽ tặng chiếc nhẫn này cho một kẻ như vậy sao?"
"E là cậu chủ của chúng tôi còn chẳng thèm đếm xỉa đến cậu nữa là!"
"Nói như vậy mà nghe được sao?"
Vương Lượng khinh bỉ đáp, sau đó cất kỹ chiếc nhẫn vào trong túi của mình như thể muốn giữ làm của riêng.
Trong lúc Vương Lượng đang nói thì có hai người thanh niên trông rất khôi ngô tuấn tú đi vào từ lối đi VIP.
Hai người này mặc toàn đồ hiệu, vừa nhìn là biết công tử nhà giàu.
"Thiếu Kiệt, hội đấu giá đá quý lần này đông vui quá".
"Đều là đá gốc lấy từ Miến Điện về, khả năng tách được đá quý là rất cao. Thậm chí triển lãm đá quý của Giang Hải cũng không thể so với Vân Châu chúng ta", Thẩm Phi tay đút túi quần cùng một người bạn đi vào trong.
"Chú Vương, kia không phải cậu chủ Thẩm sao? Chính là cậu chủ của Thẩm Thị. Không phải chú nên đi báo cáo việc mình bắt được một tên trộm với cậu chủ Thẩm sao?", Thu Mộc Doanh tinh mắt nhìn thấy ngay Thẩm Phi vừa đi vào.
"Nói đúng lắm!"
"Nhãi ranh, dám trộm đồ của tập đoàn chúng tôi, chờ chết đi".
"Cậu chủ chúng tôi tới rồi".
Vương Lượng cười lạnh, sau đó bày ra bộ mặt bợ đỡ đi về phía Thẩm Phi gọi với theo.
Bạn đang đọc truyện mới tại truyen azz com.vn. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!