Chú Vương cầm chiếc nhẫn lên ngắm nghía một lúc.
"Thế nào rồi chú Vương?"
"Chiếc nhẫn đó là thật hay giả?", Thu Mộc Doanh vội vã hỏi.
Chú Vương trầm giọng đáp: "Cô nhân viên quầy kia nói đúng. Chiếc nhẫn này quả thực là báu vật của tập đoàn Thẩm Thị".
"Sao có thể vậy được?"
Thu Mộc Doanh nghe xong thì như sét đánh ngang tai. Ngọn lửa hừng hực trong lòng ban nãy đã bị dập tắt, cảm thấy như mình là kẻ thua cuộc.
Vốn dĩ muốn dùng chiếc nhẫn kim cương của mình để làm nhục Thu Mộc Trân. Nhưng thật không ngờ, sau cùng chính mình mới là người mất mặt.
"Có điều, cô Thu, tôi hỏi một chút. Chiếc nhẫn này của cô đã mua vào lúc nào, nơi nào, chi nhánh nào của công ty chúng tôi?"
"Theo tôi được biết, tập đoàn Thẩm Thị chúng tôi không hề có bất cứ ghi chép nào về việc bán chiếc nhẫn Lệ Tình Nhân này".
"Cho nên cô Thu, tôi không thể không nghi ngờ việc cô có được chiếc nhẫn này một cách hợp pháp!"
"Nói cách khác, chiếc nhẫn này đã bị đánh cắp".
Cái gì?
Chú Vương vừa dứt lời thì mọi người xung quanh cũng rần rần lên.
Tô Thiến và những người khác đều run rẩy.
"Mẹ kiếp, Diệp Phong, anh dám đi ăn trộm sao?"
"Không có tiền mua thì thôi đi, sao có thể đi ăn trộm chứ?"
"Anh không sợ liên lụy đến Mộc Trân sao?"
"Mẹ kiếp!"
"Mộc Trân, mình đã sớm nói với cậu rồi, không thể sống cùng người đàn ông như vậy. Sớm muộn gì cũng có ngày bị anh ta hại".
"Giờ thì sao?"
Tô Thiến sợ hãi đến nỗi mặt trắng bệch.
Cô ta thực sự lo lắng người chị em tốt của mình sẽ vì chuyện này mà phải ngồi tù.
Mấy triệu chứ có ít đâu.
Trộm món đồ đắt như vậy thì tù mọt gông là đương nhiên.
"Ha ha ~"
"Thảo nào ban đầu tôi còn thấy kỳ lạ, một tên nhà quê lấy đâu ra tiền mua chiếc nhẫn mấy triệu?"
"Tưởng thế nào hóa ra đi ăn trộm!"
"Không hổ là đám người nhà quê, rất giỏi mấy chuyện trộm gà bắt chó!"
"Trộm thì cũng trộm rồi, lại còn vạch áo cho người xem lưng. Sợ người khác không biết hai vợ chồng các người là quân trộm cắp hay sao?", Thu Mộc Doanh lại được mẻ cười vỡ bụng. Cô ta nhìn vợ chồng Thu Mộc Trân bằng ánh mắt châm chọc như nhìn những kẻ thiểu năng.