"Cái... Cái gì?"
"Tuyệt phẩm trên đời chỉ có hai chiếc?"
"Chín... Chín triệu chín trăm nghìn tệ?"
Những người đứng xung quanh đều sững sờ.
Tô Thiến ban nãy còn ba máu sáu cơn thì nay cũng ngẩn người ra, đôi mắt mở to như muốn rớt ra ngoài.
"Sao có thể như vậy?"
"Chiếc nhẫn này là thật ư?"
"Lại còn là cực phẩm?"
"Nhưng sao có thể như vậy được? Tên nhà quê đó lấy đâu ra tiền mua chiếc nhẫn quý giá như vậy?"
Tô Thiến không thể tin nổi, do quá kinh ngạc nên cô ta thở hắt ra.
Còn đám người Thu Mộc Doanh thì run rẩy, miệng há hốc cứ như lũ vịt bị người ta bóp cổ vậy.
Thu Mộc Doanh không dám tin vào tai mình.
Chín triệu chín trăm nghìn tệ?
Thế thì chiếc nhẫn vài chục nghìn tệ cô ta vừa mua còn không bằng số lẻ của chiếc nhẫn kia sao?
Nghĩ đến đây mặt cô ta đỏ bừng lên, vô cùng xấu hổ.
Mặt Sở Văn Phi cũng không hoan hỉ gì cho cam, xanh lét như tàu lá chuối.
Vốn định lăng nhục hai vợ chồng Thu Mộc Trân, thật không ngờ gậy ông lại đập lưng ông!
Hai vợ chồng Thu Mộc Doanh quá mất mặt không biết chui vào đâu.
Nhưng bọn họ vẫn chưa bỏ cuộc, hỏi lại cô nhân viên quầy đá quý: "Có phải cô nhìn nhầm rồi không?"
"Cô xem lại đi, xem kỹ vào".
"Một tên nhà quê nghèo đến nỗi bán thân thì lấy đâu ra tiền mua chiếc nhẫn này?"
"Việc này là không thể nào!"
"Chắc chắn là cô nhìn nhầm rồi!"
Thu Mộc Doanh mắt đỏ au không phục, gầm lên với cô nhân viên quầy.
"Tôi không thể nào nhìn sai được, chiếc nhẫn này quả thực là của tập đoàn Thẩm Thị. Bất kể là độ thuần của kim cương hay cách chế tác đều là tuyệt phẩm. Có thể nói, hàng trăm chiếc nhẫn kim cương trong tiệm của chúng tôi đều không thể sánh được với chiếc nhẫn này!"
"Tôi làm trong ngành đá quý này không tới hai mươi năm thì cũng phải mười bảy mười tám năm rồi, tôi không thể nhìn sai được".
"Nếu hai người không tin thì có thể tới quầy trung tâm để kiểm định lại lần nữa. Đó là quầy đá quý của tập đoàn Thẩm Thị".
Cô nhân viên chậm rãi giải thích.
Những lời nói của cô nhân viên khiến vợ chồng Thu Mộc Doanh sực nhớ ra gì đó.