Đúng vậy, Thu Mộc Doanh nói không sai, ba năm trước lúc hai người cưới nhau, Diệp Phong còn nợ vợ mình quá nhiều.
Ngày cưới đáng lẽ phải là ngày đẹp nhất trong cuộc đời một cô gái, nhưng năm đó khi lấy anh, thứ duy nhất Thu Mộc Trân nhận được là sự sỉ nhục.
"Mẹ kiếp!"
"Anh vẫn bị ngu à?"
"Anh không hiểu rằng cô ta đang châm chọc hay sao?"
"Lại còn 9,9 carat, lại còn ba triệu chín trăm chín mươi chín nghìn tệ?"
"Trời ơi, bịa giỏi thật!"
Tô Thiến nghe xong mà muốn lao tới tát Diệp Phong một cái, cho cái tên nằm mơ giữa ban ngày này tỉnh táo lại.
Quả nhiên, Thu Mộc Doanh và Sở Văn Phi lúc này đứng cạnh ôm bụng cười.
"Ha ha ha ha ~"
"Không xong rồi, tôi sắp chết vì cười quặn ruột rồi".
"Một chiếc nhẫn giả mà cũng chém gió được trôi chảy quá nhỉ?"
"Cả đời bên nhau? Lại còn cao quý trang nhã?"
"Một cục thủy tinh nát thì lấy đâu ra cao quý trang nhã cơ chứ?"
"Cái này mà ba triệu chín trăm chín mươi chín nghìn tệ ấy hả?"
"Còn gì mà anh không dám nói nữa không?"
"Tôi thấy có mà chín tệ chín đồng thì có, số chín tượng trưng cho sự vĩnh cửu đấy".
"Một tên nghèo rớt mồng tơi, đứng đây cầm một chiếc nhẫn giả ra giả bộ si tình? Đúng là làm người ta chết cười!"
Thu Mộc Doanh cười đến quặn cả ruột, đến nỗi không đứng thẳng lên được.
Ban nãy cô ta châm chọc vài câu, không ngờ Diệp Phong lại tưởng là thật.
Đã thế lại còn giả bộ trịnh trọng rồi ba hoa khoác lác.
Trời ơi!
Sao trên đời này lại có loại người không bình thường đến mức này?
"Thế nào, các người không tin sao?"
"Nếu không tin có thể nhờ nhân viên chuyên kiểm định đá quý ở quầy kia kiểm chứng".
"Là thật hay là giả thì kiểm tra là biết mà?"
Diệp Phong vẫn bình tĩnh như trước, không hề nao núng trước sự giễu cợt của Thu Mộc Doanh.
"Được rồi, im miệng đi cho tôi nhờ!"
"Vẫn thấy chưa đủ nhục à?"
"Lại còn chìa mặt ra cho người ta tát à?"
"Mộc Trân gả cho kẻ như anh đúng là tám đời gặp hạn".
Tô Thiến không ngờ Diệp Phong vẫn chưa từ bỏ, lại còn đòi mang nhẫn đi kiểm chứng.
Có phải thật hay không anh biết rõ ràng còn gì?
Không để cho người ta tát vào mặt cho thì không chịu tỉnh ngộ sao?
"Sớm biết vậy đã không đưa tên thiểu năng này theo!"
Tô Thiến mặt đỏ bừng lên, đứng cạnh Diệp Phong thôi cũng thấy mất mặt lắm rồi.
Bạn đang đọc truyện mới tại truyenazzmoi.com. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!