Thế thì khác nào cô ta và Diệp Phong đã gián tiếp hôn nhau?
Tô Thiến chỉ thấy trong đầu nổ đoàng một tiếng, sau đó trống rỗng, tiếp theo là cảm giác ghê rợn dấy lên trong lòng. Sau khi mắng Diệp Phong một trận xong, cô ta vội vã chạy vào nhà vệ sinh súc miệng. Sau đó nỗ lực nôn hết chỗ cà phê có chứa "hương vị" của Diệp Phong ra.
Diệp Phong nhìn theo, bất lực nói: "Bái phục, cô uống cà phê của tôi, tôi còn chưa bắt cô đền. Thế mà cô mắng ngược lại tôi là sao?"
Tô Thiến ở trong nhà vệ sinh nôn ọe cả nửa ngày mới thấy đi ra.
Từ đó có thể biết Tô Thiến ghét Diệp Phong đến mức nào.
Nghĩ cũng phải, một cô tiểu thư nhà giàu như Tô Thiến, ngậm thìa vàng từ lúc ra đời.
Còn Diệp Phong sinh ra ở nông thôn, đã nghèo còn vô dụng, lại còn đi ở rể. Có thể nói, ở Diệp Phong hội tụ đủ hết mọi "phẩm chất" mà Tô Thiến ghét.
Phải đi cùng Diệp Phong, Tô Thiến thấy vô cùng bất mãn.
Vậy mà hôm nay cô ta lại uống cùng cốc với Diệp Phong, quan trọng là còn uống cà phê thừa của anh. Không cần đoán cũng biết Tô Thiến phải suy sụp như thế nào.
"Trân Trân, làm thế nào bây giờ? Mình bị tên nhà quê này làm cho nhơ bẩn rồi, mình không còn trong sạch nữa".
"Cậu nói xem nếu Sở tiên sinh mà biết thì có chê mình không?"
Sau khi ra khỏi nhà vệ sinh, Tô Thiến vò đầu bứt tai, dáng vẻ ủ rũ như nhà có đám.
Diệp Phong đằng sau nghe thấy câu này thì trong bụng cười muốn ná thở.
Bà cô ngu ngốc này, cái cô vừa uống chính là cà phê của "Sở tiên sinh" đấy được chưa? Lại còn lo bị chê?
Có điều có đánh chết Diệp Phong cũng không cho Tô Thiến biết mình chính là Sở tiên sinh.
Thà anh bị coi như đồ vô dụng còn hơn phải dây dưa với người phụ nữ chanh chua như Tô Thiến.
Đương nhiên, thực ra Diệp Phong cũng biết dù anh có nói thì cô ta cũng không tin.
Có điều nỗi buồn của Tô Thiến cũng chỉ kéo dài trong chốc lát. Rất nhanh sau đó, cô ta đã bị ánh sáng chói lóa của chiếc nhẫn kim cương trước mặt thu hút.
Những thứ được bày bán ở tầng một đa số là vàng bạc đá quý. Không chỉ có hội quán Sơn Thủy Văn làm như vậy mà hàng trăm năm nay, các triển lãm lớn đều trưng bày những món đồ này ở tầng một.
"Mộc Trân, cậu mau nhìn giúp mình. Nếu mình và Sở tiên sinh kết hôn thì nên mua nhẫn kim cương nào đẹp?"
"Cái này thì sao?"
"Thực ra nhẫn kim cương xanh cũng khá đẹp".
"Kim cương tím thì càng đẹp hơn nữa, thể hiện được khí chất tôn quý của mình".
Trên đời này làm gì có cô gái nào không thích nhẫn kim cương?
Nó là biểu tượng của tình yêu, khởi đầu của hạnh phúc.
Thu Mộc Trân bất lực nói: "Thiến Thiến, có phải cậu nghĩ về những vấn đề này sớm quá không? Đến mặt Sở tiên sinh chúng ta còn chưa từng nhìn thấy".
"Ai da, không sớm đâu. Đây phải gọi là lo lắng chu toàn, nhìn xa trông rộng. Cậu cũng chọn nhẫn đi Mộc Trân, để sau này ly hôn với tên nhà nghèo này, lấy người khác rồi chắc chắn sẽ phải mua nhẫn kim cương thôi".
"Bây giờ chọn trước, đến lúc đó chỉ việc mua thôi".
"Có điều Mộc Trân à, sau này phải gả cho một người có tiền. Chứ đừng như tên nhà nghèo này mua cho cậu nhẫn kim cương giả".
Lúc nói câu này, Tô Thiến còn liếc mắt nhìn chiếc nhẫn sáng lấp lánh trên tay Thu Mộc Trân.
Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện azz. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!