Kim Bảo nổi giận, hai vợ chồng Thu Mộc Doanh cũng sợ hãi không dám nói thêm gì nữa. Bọn họ lồm cồm bò dậy khỏi mặt đất rồi chạy vào trong đám đông.
Thu Mộc Doanh vừa chạy vừa mạnh miệng nói: "Các người đợi đấy, tôi sẽ kiện các người. Tôi sẽ kiện các người tội hành hung!"
...
"Lại còn kiện?"
"Mạo phạm Sở tiên sinh, chúng tôi chưa lôi cô tới trước mặt Sở tiên sinh dập đầu tạ tội đã là nhân nhượng lắm rồi đấy!"
Nhìn theo cặp vợ chồng chạy nhanh như thỏ đế kia, Kim Bảo phì cười, ánh mắt đầy khinh bỉ.
"Làm mất công tôi tưởng là nhân vật lớn nào?"
"Hóa ra chỉ là hai kẻ ngốc".
"Dám mạo phạm Sở tiên sinh trước mặt Kim Bảo này, tưởng tôi đây chưa được gặp Sở tiên sinh bao giờ sao?"
"Kim Bảo này còn từng được trò chuyện với Sở tiên sinh rồi".
Kim Bảo cười với vẻ dương dương tự đắc. Đối với người làm đội trưởng đội bảo vệ như anh ta mà nói thì được tiếp xúc, nói chuyện với một nhân vật VIP như vậy là một việc cả đời khó quên.
Những việc ồn ào xảy ra bên ngoài, hai vợ chồng Diệp Phong không hề hay biết.
Lúc này bọn họ vẫn đang đi dạo trong hội quán Sơn Thủy Văn.
Mặc dù hội bán đấu giá buổi tối mới là tiết mục chính nhưng ban ngày ở đây cũng đã vô cùng náo nhiệt.
Hàng trăm loại hàng hóa, các loại hình giải trí cái gì cũng có.
Hai vợ chồng Thu Mộc Trân tìm một chỗ để nghỉ ngơi, gọi hai cốc cà phê đợi Tô Thiến đến.
Lúc trước do đường bị chặn nên Tô Thiến chỉ đành lái xe đi tìm chỗ đỗ xe, bảo Thu Mộc Trân cứ vào trước.
"Hôm nay hội quán Sơn Thủy Văn này thật náo nhiệt".
"Các sản phẩm đều được đặt trong tủ trưng bày".
"Cũng chỉ có Lý Nhị mới có sức hiệu triệu lớn như vậy, khiến biết bao nhiêu thương nhân tới ủng hộ", Thu Mộc Trân nhìn những thứ xa hoa đắt tiền bên cạnh mà cảm thán.
Diệp Phong khẽ mỉm cười nói: "Cái gì mà sức hiệu triệu, đều vì kiếm tiền nên tới thôi".
"Hôm nay người tới đây đều là những người có tiền ở khắp nơi. Căn bản không cần Lý Nhị kêu gọi gì đó thì đám thương nhân này cũng vội vã lao tới ấy chứ".
Thu Mộc Trân gật đầu, sau đó nhìn ra ngoài hội quán vẫn có một dòng người xếp hàng rồng rắn. Cô đột nhiên bật cười như tự chế giễu bản thân: "Giờ tôi mới biết là ở Vân Châu có nhiều người có tiền như vậy".
Trước đây cô chưa từng nghĩ có nhiều người giàu như vậy. Thu Mộc Trân nghĩ những người xung quanh đều là những người bình thường làm công ăn lương giống như cô mà thôi. Còn đám công tử nhà giàu như Sở Văn Phi hay Tôn Vũ Hào chỉ thuộc số ít.
Nhưng đứng trước đám đông này, Thu Mộc Trân đột nhiên cảm nhận được mình chỉ là ếch ngồi đáy giếng.
"Bọn họ nói cũng đúng, mỗi người đều có một vòng tròn mà mình thuộc về. Chúng ta sinh ra là những người bình thường, nên thế giới của chúng ta cũng chỉ có những người bình thường".
"Còn tầng lớp thượng lưu giàu có kia, những người họ gặp, những thứ họ tiếp xúc hàng ngày đều là những thứ mà chúng ta khó mà thấy được".
"Giống như buổi đấu giá hôm nay ở hội quán Sơn Thủy Văn. Trước đây tôi đều không biết những điều này".
Mấy ngày gần đây, Thu Mộc Trân được tiếp xúc với rất nhiều người, cũng có thêm rất nhiều trải nghiệm.
Ở tiệc chúc thọ của bà ngoại, Thu Mộc Trân thấy vô số những nhân vật lớn đến chúc mừng.
Lên google tìm kiếm từ khóa truyenazz để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!