Lọc Truyện
Từ ngày 03/08/2024: TruyệnAzz sẽ chuyển sang dùng tên miền truyenazzmoi.com.Mong các bạn tiếp tục ủng hộ chúng mình và nhớ tên miền mới này nhé truyenazzmoi.com

 Nếu thật sự là vậy, chắc chắn hôm nay cô sẽ rất mất mặt!  

 

 

Đương lúc Thu Mộc Trân đang sốt ruột, nhân viên bỗng chỉ tay xuống chân Diệp Phong: “Thưa anh, dây giày bị lỏng rồi ạ!”  

 

Mẹ nó!  

 

Cơ mặt Diệp Phong giật giật đến nỗi nhăn nhúm.  

 

Ngăn anh lại chỉ để nói chuyện này ấy hả?  

 

Khoé mắt Thu Mộc Trân cũng run run.  

 

Cô trừng mắt nhìn Diệp Phong, bảo anh thắt dây giày rồi nhanh chóng vào trong.  

 

Sau đó, cả hai không còn bị ngăn lại nữa, thuận lợi tiến vào hội quán.  

 

Không gian yên tĩnh trở lại, đám đông đằng sau đưa mắt nhìn nhau.  

 

“Làm… làm sao có thể chứ?”  

 

“Họ thật sự vào trong được ư?”  

 

“Lại còn đi cửa VIP?”  

 

“Một kẻ nhà quê, một đứa con gái bị nhà họ Thu đuổi đi, họ có tư cách gì?”  

 

Đôi mắt đã đỏ ngầu, Thu Mộc Doanh hoàn toàn không chấp nhận nổi.  

 

Những người khác đều đang rất ngỡ ngàng.  

 

Xem ra cô gái ban nãy không hề sống khổ sở như lời Thu Mộc Doanh vừa nói.  

 

“Văn Phi, đi thôi”.  

 

“Chúng ta cũng sang đấy đi. Em không tin, Thu Mộc Trân vào được còn chúng ta thì không?”  

 

Thu Mộc Doanh không phục, liền kéo Sở Văn Phi theo cùng.  

 

Nhưng không ngoài dự đoán, cả hai đã bị bảo vệ chặn lại từ bên ngoài.  

 

“Xin lỗi, hai người không được vào”.  

 

“Dựa vào đâu chứ?”  

 

“Tên quê mùa ấy còn vào được, cớ gì chúng tôi lại không thể?”  

 

“Chồng à, nói với họ thân phận của anh đi!”  

 

“Một lũ khinh thường người khác”.  

 

“Những kẻ giả vờ giàu có thì cho vào, người ưu tú thật sự thì ngăn lại?”, Thu Mộc Doanh giận dữ gầm lên, muốn chồng mình tiết lộ danh tính.  

 

“Ở đây xảy ra chuyện gì vậy?”, Kim Bảo nghe tiếng ồn ào, bèn tiến đến hỏi.  

 

Kim Bảo là đội trưởng đội bảo vệ, phụ trách an ninh trật tự ở hội quán.  

 

Cấp dưới vội vàng báo cáo lại: “Đội trưởng, anh ta nói anh ta có thân phận cao quý, không có vé vẫn muốn vào trong”.  

 

“Ồ, thân phận cao quý?”, Kim Bảo nhíu mày, nhìn sang Sở Văn Phi.  

 

Sở Văn Phi đút hai tay vào túi, ưỡn ngực thẳng lưng, phong thái hiên ngang đúng là ra dáng cao quý lắm.  

 

Kim Bảo thấy vậy nên thái độ cũng cung kính hơn nhiều.  

 

Vẫn có trường hợp những người có địa vị cao này quên mang vé và cửa. Đối diện hai người họ, Kim Bảo không dám khinh suất, vội vàng lịch sự hỏi: “Không biết quý danh của anh là gì ạ? Nếu như anh thật sự quên mang vé, vậy chỉ cần nói tên ra, chúng tôi sẽ kiểm tra lại danh sách, sau đó hai vị có thể vào bằng cửa VIP ạ”.  

 

Dáng vẻ kính cẩn ấy của Kim Bảo khiến Thu Mộc Trân và Sở Văn Phi lại càng huênh hoang hơn.  

 

Sở Văn Phi rất ngạo mạn, bực bội nói: “Các người đúng là xấc xược”.  

 

“Dám chặn tôi lại?”  

 

“Có biết bố tôi là ai không?”  

 

“Bố tôi là Sở Dương, ông chủ của công ty địa ốc Dương Thiên!”  

 

“Còn tôi là Sở Văn Phi, con trai độc nhất của ông ấy. Tổng giám đốc tập đoàn nhà họ Thẩm, Thẩm Cửu Ức, còn phải kính trọng tôi đấy”.  

 

“Người khác thường cung kính gọi tôi là Sở tiên sinh!”  

 

“Sở tiên sinh?”, Kim Bảo ngây ra.  

 

Trông bộ dạng của Kim Bảo, vợ chồng Thu Mộc Trân cứ nghĩ là đối phương biết sợ rồi. Thế là cô ta bèn khoanh tay lại, mỉm cười đầy trịch thượng: “Đã biết chồng tôi ưu tú thế nào chưa? Mau cút ra nhường đường!”  

 

Nhường cái đầu các người!  

 

Ầm!  

 

Thu Mộc Doanh vừa dứt lời, Kim Bảo bèn vung chân đạp hai vợ chồng họ ngã sõng soài.  

 

Bạn đang đọc truyện mới tại truyen azz com.vn. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận
Tham gia group Facebook: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất để đọc truyện sớm nhất và yêu cầu truyện mà bạn muốn!
Các bạn thông cảm vì website có hiện quảng cáo để vận hành và duy trì
Mọi người vẫn ủng hộ chúng tớ để ra chương sớm nhất nhé!