“Anh còn cười được nữa”.
“Còn không phải vì anh sao?”
“Nếu không muốn bị mắng thì ngày mai khôn khéo một tí, đừng để bố mẹ nghi ngờ”.
Thu Mộc Trân bực tức căn dặn Diệp Phong, sau đó quay về phòng nghỉ ngơi.
“Vợ ơi, anh đi tắm nhé. Nhớ để cửa cho anh!”, Diệp Phong vẫn mặt dày gọi với theo.
Anh không lên tiếng thì không sao. Nhưng Diệp Phong vừa hô lên một cái, Thu Mộc Trân đã đóng sầm lại rồi khoá trái cửa.
“Cút về phòng sách mà ngủ!”
Diệp Phong cười khổ.
Được rồi.
Bây giờ anh còn chẳng có quyền trải chăn nằm dưới sàn nữa.
Một đêm sẽ chóng qua thôi.
Hôm sau, khi trời vừa hửng sáng, Tô Thiến lái xe đến đón Thu Mộc Trân, vừa đỗ dưới nhà đã bấm còi inh ỏi.
“Tô Thiến, cậu làm gì vậy hả? Điên rồi sao?”, Thu Mộc Trân ngán ngẩm nói, bụng nghĩ Tô Thiến cần gì phải sốt sắng như thế chứ, có phải vội đi đầu thai đâu.
“Nhanh chân lên, Mộc Trân. Đến muộn là mất chỗ đẹp đấy”.
“Hôm nay chắc chắn có nhiều người đến lắm”.
“Mình không muốn bị như lần trước đâu. Ngồi ở hàng cuối chỉ thấy được bóng lưng thôi”, Tô Thiến vẫn còn bị ám ảnh bởi chuyện lần trước, nên lần này mới sốt ruột đến đón Thu Mộc Trân như vậy.
“Nhưng cậu không xem thông tin à, sau chín giờ họ mới mở cửa cho vào mà?”, Thu Mộc Trân hỏi.
“Thì đấy, nên chúng ta phải tranh thủ mấy giờ đồng hồ để chuẩn bị thật lộng lẫy”.
“Chọn quần áo này, trang điểm này, vậy chẳng phải thời gian sẽ trôi nhanh sao?”
“Mình phục cậu luôn!”, Thu Mộc Trân nghe xong thì giật giật mắt.
“Ai da, năn nỉ cậu mà, Mộc Trân. Đi với mình, giúp mình chọn xem nên mặc gì mới đẹp nhé? Bạn thân của cậu đã độc thân nhiều năm rồi. Lần này cậu phải giúp mình đấy”, Tô Thiến ôm cánh tay của Thu Mộc Trân, nài nỉ không ngừng.
“Hửm?”
“Chỗ đẹp gì vậy Mộc Trân?”
“Hai đứa đi đâu mà sớm thế?”, vợ chồng Hàn Lệ bị đánh thức bởi tiếng ồn của cả hai. Loáng thoáng nghe được cuộc trò chuyện của họ, bà ta bèn ra hỏi.
“Chào bác ạ, bọn cháu đang nói buổi đấu giá “Đêm hội…”, ưm ưm…”
Tô Thiến mới nói được nửa câu thì đã bị Thu Mộc Trân che miệng lại. Cô kéo bạn mình xuống lầu: “Không nói nữa nhé mẹ, bọn con phải đến công ty họp đây ạ. Hôm nay chắc con sẽ về muộn lắm, mẹ đừng lo”.
“Cái con bé này, nó làm sao vậy kìa?”, nhìn theo bóng lưng khuất dần của cả hai, Hàn Lệ cảm thấy rất khó hiểu.
Nhưng bà ta cũng chẳng nghĩ nhiều, chỉ về phòng ngủ tiếp.
Về phần Diệp Phong, Thu Mộc Trân đã gọi điện và bảo anh gặp nhau trước hội quán Sơn Thuỷ Văn vào chín giờ sáng.
Vài giờ đồng hồ trôi qua rất nhanh.
Chín giờ sáng, Diệp Phong đã xuất hiện trước hội quán.
Lúc này, cả con phố đã chật kín người.
Người nào người nấy cũng có gia thế đáng gờm, chọn bừa một ai đó cũng là nhân vật có tiếng ở Giang Đông.
Nghĩ cũng phải, người bình thường còn chẳng được nghe đến tên sự kiện ngày hôm nay. Chỉ có mấy người có thế lực ở Vân Châu là biết thôi.
“Nhiều người thật, Văn Phi nhỉ”.
“Nói thừa, hôm nay là ngày gì cơ chứ, nghe bảo đến tối Sở tiên sinh sẽ xuất hiện đấy”.
“Sở tiên sinh là ai, là ông trời ở Giang Đông. Chỉ cần một chiêu này thôi thì đã đủ lôi kéo các ông lớn tụ họp về đây rồi!”
“Hôm nay lại là dịp Trung thu, mọi người được nghỉ, chắc chắn đều muốn đến đây góp vui”.
Cách đó không xa, có một đôi tình nhân đang âu yếm nhau, vừa nhìn cảnh tượng náo nhiệt xung quanh vừa cảm thán.
Lên google tìm kiếm từ khóa truyenazz để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!