Nói đến đây, Hàn Lệ nháy mắt với Tôn Vũ Hào.
Ý tứ của bà ta thì quá rõ ràng rồi.
Chính là muốn để Tôn Vũ Hào nhân cơ hội này làm việc cần phải làm.
Đối với phụ nữ, chỉ cần chinh phục được cơ thể cô ấy thì sớm muộn cũng sẽ chinh phục được trái tim cô ấy thôi.
Tôn Vũ Hào cũng cười đáp: "Mẹ, mẹ yên tâm. Ngày mai con sẽ đưa Mộc Trân đi chơi xả stress".
Thế nhưng, không ai để ý lúc này Diệp Phong đã ngẩng đầu lên, đôi mắt anh dán chặt vào Thu Mộc Trân.
"Mộc Trân, con bé này, con làm sao thế? Còn không mau cảm ơn Vũ Hào, xem người ta tốt với con chưa kìa?", Hàn Lệ trách.
Thu Mộc Trân trong lòng thấy rất khó chịu, cô thấy mẹ mình cứ thay mình quyết định mọi việc. Hơn nữa còn cướp lời cô, đến cái cớ công ty cô nghỉ lễ cũng nói ra được.
Sau cùng, Thu Mộc Trân tỏ ra có lỗi đáp: "Cái đó, e là phải xin lỗi anh rồi. Ngày mai công ty tôi có buổi họp quan trọng, tôi phải tham gia. Cho nên, sợ là..."
"Hả?"
"Họp gì mà phải họp vào Trung thu vậy?"
"Cái công ty khỉ gió của con cũng thật là, dẹp đi, đi với Vũ Hào quan trọng hơn!"
"Mẹ, con là giám đốc công ty. Con không đi thì họp thế nào? Con đã thông báo với các trưởng phòng rồi", Thu Mộc Trân đáp.
Hàn Lệ còn đang định nói gì đó nhưng Tôn Vũ Hào đã ngăn lại: "Mẹ, Mộc Trân mang nhiều trọng trách, mẹ đừng ép cô ấy. Có điều con có thể đợi buổi tối cô ấy họp xong rồi đưa cô ấy đi chơi cũng được".
"Vậy cũng được", Hàn Lệ gật đầu.
"Cái đó...", lúc này giọng nói đầy vẻ áy náy của Thu Mộc Trân lại vang lên: "Hội nghị này, e là kéo dài đến hơn chín giờ tối, e là tôi thực sự không có thời gian".
"Mộc Trân, con làm sao vậy? Cuộc họp quái quỷ gì mà phải họp nguyên ngày?", Hàn Lệ giận dữ mắng Thu Mộc Trân.
"Mẹ, giờ bọn con đang chuẩn bị khai trương công ty. Sau Trung thu là công ty sẽ chính thức mở cửa kinh doanh, công việc đang rất bộn bề", Thu Mộc Trân giải thích.
"Con... Con đổi ngày khác không được sao? Sao cứ phải là ngày mai? Đến việc chung thân đại sự mà con cũng làm lỡ dở à?", Hàn Lệ bất bình.
"Đúng vậy, chị à. Sau Trung thu bọn em cũng phải về Giang Hải rồi, ngày mai là ngày cuối bọn em ở Vân Châu. Anh Vũ Hào có ý mời chị như vậy sao chị lại từ chối chứ?", Hàn Phi Phi cũng khuyên can.
Thu Mộc Trân vẫn tỏ ra vô cùng áy náy đáp: "Cậu chủ Tôn, thực lòng xin lỗi ~"
"Không sao, công việc quan trọng. Em cứ lo công việc trước rồi chúng ta sẽ hẹn sau", Tôn Vũ Hào mỉm cười, sau đó cầm ly rượu lên một hơi uống cạn.
Quả nhiên tâm trạng của anh ta không hề bình tĩnh như vẻ ngoài.
Sau bữa cơm đó, mấy người kia cũng quay về khách sạn.
Hàn Lệ lại trách mắng Thu Mộc Trân, nói cô không biết tốt xấu, có cơ hội mà không biết nắm bắt.
"Con đã nói rồi, công ty có việc, con không thể bỏ mặc nhân viên rồi đi chơi được!", Thu Mộc Trân vẫn lấy công ty ra làm cái cớ.
Đợi Hàn Lệ quay về phòng, trong phòng khách, Diệp Phong đứng bên cạnh Thu Mộc Trân cười ngốc nghếch. Thu Mộc Trân thấy anh cười thì mặt đỏ bừng lên.
Bạn đang đọc truyện mới tại truyenazzmoi.com. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!