"Im cái miệng anh đi, không nói được câu gì tử tế thì lặng im dùm. Đúng là miệng chó không mọc nổi ngà voi!", Thu Mộc Trân đỏ bừng mặt, giận dữ quát Diệp Phong.
Lớn thế này rồi, cũng chỉ có mình tên khốn Diệp Phong dám nói những lời cợt nhả này trước mặt cô.
Nói rồi Thu Mộc Trân cúp điện thoại cái rụp.
Còn Diệp Phong được Thu Mộc Trân gọi về xong thì cũng nhảy chân sáo về nhà.
"Tên vô dụng này, vẫn còn dám vác mặt về đây sao?"
"Cút ngay!"
Thu Mộc Trân có vẻ đã đánh giá thấp sự ghét bỏ của mẹ mình đối với Diệp Phong. Cho dù có người ngoài ở đó nhưng Hàn Lệ vẫn mắng chửi Diệp Phong không ngừng, không giữ cho anh chút thể diện nào.
"Mẹ, mắng vài câu là được rồi, nhà đang có khách mà?"
Thu Mộc Trân đành đi tới nói với Hàn Lệ, vẻ rất không hài lòng.
Hàn Lệ cũng không mắng Diệp Phong nữa nhưng hừ lạnh một tiếng, vênh mặt lên rồi rời khỏi đó. Trước khi đi khỏi, bà ta còn lườm Diệp Phong một cái, lạnh lùng nói: "Còn không cút đi nấu cơm?"
Trong mắt Hàn Lệ, Diệp Phong chỉ có một công dụng duy nhất đó là nấu cơm, làm việc nhà.
Nếu không thì Hàn Lệ sớm đã đuổi anh ra khỏi nhà rồi.
Trước đây, có ông cụ Thu đàn áp nên Hàn Lệ cũng phải e dè không dám đuổi Diệp Phong đi. Dù anh có vô dụng thế nào thì cũng là đứa cháu rể do ông cụ Thu chỉ định.
Nhưng bây giờ cả nhà Hàn Lệ đã ra ngoài tự lực cánh sinh, không liên quan đến nhà họ Thu nữa nên đương nhiên bà ta không còn sợ gì nữa cả.
"Tạ ơn vợ đại nhân đã giải vây".
Diệp Phong thở phào nhẹ nhõm.
Diệp Phong ở ngoài là cá mập nhưng về nhà chỉ là cá con, vẫn phải sợ mẹ vợ.
Dù gì cũng là mẹ ruột của vợ, người làm con rể như anh không thể chọc vào.
Có điều cũng tốt, may mà có Thu Mộc Trân giải vây giúp anh.
Thu Mộc Trân lườm anh đáp: "Ai nói tôi giải vây giúp anh, tôi sợ cả nhà mất mặt thôi".
"Còn không mau đi nấu cơm?"
"Tuân lệnh vợ đại nhân!"
Trước đây Diệp Phong còn không dám gọi Thu Mộc Trân là vợ vì mỗi lần gọi như vậy là anh lại bị cô mắng.
Nhưng hiện giờ Diệp Phong phát hiện Thu Mộc Trân đã không còn phản ứng gay gắt mỗi lần anh gọi cô là "vợ", dường như cô đã dần chấp nhận anh.
Sự thay đổi kỳ diệu này có lẽ đến Thu Mộc Trân cũng không nhận ra, nhưng Diệp Phong có thể nhìn thấy rất rõ.
"Im miệng!"
"Từ "vợ" là để cho anh gọi sao?"
"Còn không xem lại bản thân có tư cách gì để nhận chị tôi là vợ?"
"Anh xứng với chị tôi sao? Người xứng với chị tôi phải là người xuất sắc như anh Vũ Hào".
"Cùng lắm anh chỉ xứng làm người hầu nấu cơm dọn nhà thôi".
Thu Mộc Trân không nói gì nhưng Hàn Phi Phi đang đứng bên cạnh nghịch điện thoại nghe thấy vậy thì giận dữ quát.
Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện azz. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!