Lọc Truyện
Từ ngày 03/08/2024: TruyệnAzz sẽ chuyển sang dùng tên miền truyenazzmoi.com.Mong các bạn tiếp tục ủng hộ chúng mình và nhớ tên miền mới này nhé truyenazzmoi.com

Thiếu Gia Bị Ruồng Bỏ - Diệp Phong

 

 Không phải nói chồng của cô ấy là một kẻ vô dụng sao?  

 

Sao lại có thể khiến người khác cung kính, sợ sệt như vậy?  

 

"Lẽ nào người thực sự đáng nể không phải cô chủ Thu kia mà là người đàn ông nhìn có vẻ như rất bình thường này?"  

 

"Hay là tấm vé VIP kia thực ra là muốn tặng cho người đàn ông này?"  

 

Lúc này có không ít người vây lại nhìn, lúc đó ai cũng mắt chữ o miệng chữ a vì ngạc nhiên.  

 

Vậy mà Diệp Phong lại làm như không nghe thấy gì.  

 

Anh cứ thản nhiên ngồi đó nhặt đống đồ bị rơi lên, không thèm đáp trả Kim Bảo lấy một câu.  

 

Kim Bảo lúc này càng sợ hãi, sắp khóc đến nơi, nói: "Sở tiên sinh, tiên sinh đừng như vậy. Muốn đánh muốn phạt thì tiên sinh cứ nói một câu ~"  

 

Diệp Phong vẫn chẳng nói gì.  

 

Sau cùng thấy Kim Bảo sắp khóc đến nơi, Diệp Phong mới đứng dậy, vỗ vai Kim Bảo nói: "Quên lời tôi dặn lúc trước rồi sao? Làm người phải bình tĩnh".  

 

"Dạ nhớ dạ nhớ, phải làm người bình tĩnh, lương thiện, thân thiện hay cười", Kim Bảo gật như bổ củi, vội vã nhắc lại.  

 

Diệp Phong gật đầu đáp: "Rất tốt, xem ra vẫn nhớ".  

 

"Có điều, dạo này ông Hai nhà các anh có thủ đoạn cao minh đấy. Không mời được tôi tới buổi đấu giá thì mời vợ tôi để đe dọa tôi. Thông minh đấy. Quay về bảo với ông Hai nhà anh thông minh một chút thì vui, chứ thông minh quá sẽ không vui chút nào".  

 

"Đáng ra nên phạt các người, có điều vợ tôi nhận được vé mời thì rất vui nên tôi bỏ qua".  

 

Diệp Phong điềm nhiên nói, nhưng Kim Bảo đứng cạnh thì sợ đến vỡ tim, run cầm cập.  

 

Anh ta không thể ngờ rằng thủ đoạn của ông Hai lại bị Diệp Phong nhìn ra hết.  

 

Có điều, may mà Sở tiên sinh cũng mát tính, nếu không sợ rằng Kim Bảo sẽ không đứng ở đây được nữa.  

 

"Được rồi, đi đi".  

 

Diệp Phong cũng không làm khó dễ thêm mà xua tay cho đi.  

 

"Đúng rồi, suýt quên, cái người phụ nữ tên là Hàn Văn Tuyết gì đó ban nãy, anh có nhìn thấy không?"  

 

"Cô ta chọc giận vợ tôi, biết xử lý thế nào rồi chứ?"  

 

Diệp Phong mỉm cười, nói ngắn gọn một câu.  

 

Kim Bảo gật đầu ngay: "Sở tiên sinh yên tâm, việc này tôi sẽ báo cáo ông Hai. Chúng tôi sẽ có cách xử lý khiến tiên sinh hài lòng".  

 

Sau đó Kim Bảo lập tức rời đi.  

 

Diệp Phong cũng ra bãi đỗ xe tìm Thu Mộc Trân để cùng về nhà.  

 

"Sao lại dềnh dàng thế, anh làm gì vậy hả?", Thu Mộc Trân hỏi.  

 

Diệp Phong cười hi hi đáp: "Không có gì, có chút rắc rối ấy mà, nhưng giải quyết xong rồi".  

 

Thu Mộc Trân ừ một tiếng, cũng không hỏi kỹ thêm, sau đó hững hờ nói: "Đêm Trung thu anh dành thời gian đi với tôi đến một chỗ nhé".  

 

"Được, đương nhiên là được. Đi cùng vợ là chuyện lớn, không có thời gian cũng phải có thời gian", Diệp Phong cười thảo mai.  

 

Tô Thiến ngồi trước hừ một tiếng nói: "Cái tên này, anh biết Mộc Trân định đưa anh đi đâu chưa?"  

 

"Nơi đó bao nhiêu người muốn đến mà không được, anh có phúc được nhờ Mộc Trân đấy nhé!"  

 

"Có điều Mộc Trân à, mình thực sự không hiểu nổi cậu. Cậu định đưa anh ta theo thật hả?"  

 

"Một tên nhà quê nghèo rớt mồng tơi, lại còn đi ở rể, cậu đưa anh ta đi mà không thấy mất mặt à?"  

 

Tô Thiến lại lắc đầu càm ràm, cảm thấy Diệp Phong không xứng với tấm vé kia.  

 

"Thật không hiểu cái tên này đã tích được phúc gì mà kiếp này lại lấy được Mộc Trân?"  

 

Tô Thiến không ngừng cảm thán, Thu Mộc Trân đành bảo cô ta bớt nói mấy câu đi.  

 

"Bớt nói? Sao phải bớt nói đi?"  

 

"Phải cho anh ta biết anh ta được hưởng ké phúc phần của cậu!"  

Lên google tìm kiếm từ khóa truyenazz để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận
Tham gia group Facebook: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất để đọc truyện sớm nhất và yêu cầu truyện mà bạn muốn!
Các bạn thông cảm vì website có hiện quảng cáo để vận hành và duy trì
Mọi người vẫn ủng hộ chúng tớ để ra chương sớm nhất nhé!