Chồng của Hàn Văn Tuyết dù có lắm tiền đến đâu thì cũng không cho phép cô ta lấy một trăm triệu tệ đi mua tấm vé này.
Huống hồ, chồng cô ta còn chưa chắc đã có nổi số tiền lớn như vậy.
"Thế nào?"
"Chị Hàn không có đủ tiền sao?"
"Đến một trăm triệu tệ mà chị cũng không có mà đòi vào hội trường trung tâm? Chị không sợ mất mặt sao?"
Thu Mộc Trân cười lạnh, dùng chính câu nói ban nãy của Hàn Văn Tuyết để trả lời cô ta.
"Hàn phu nhân, cũng như trước đây chị từng nói, mỗi người đều có một vòng tròn thuộc về mình".
"Hội trường trung tâm đều dành cho những nhân vật quyền lực bậc nhất Giang Đông, mặc dù giá vốn tự có có đến một tỷ đi nữa thì cũng không có tư cách bước vào trong đó. Vòng tròn như vậy vốn dĩ không thuộc về người như chị đâu".
"Mà cho dù có bước vào trong thì cũng chỉ chuốc nhục vào mình thôi, mất mặt lắm".
Giọng nói của Thu Mộc Trân vang vọng lại hồi lâu.
Thu Mộc Trân cười mỉm nhìn Hàn Văn Tuyết trước mặt, trên gương mặt thanh tú của cô vẫn là nụ cười ôn hòa như gió xuân.
Thế nhưng, Hàn Văn Tuyết nghe lại những lời nói quen thuộc này thì mặt đỏ bừng lên, cúi đầu á khẩu không nói được tiếng nào, xấu hổ đến mức không có chỗ dung thân.
Hàn Văn Tuyết đương nhiên có thể nhận ra những lời Thu Mộc Trân vừa nói chính là những lời lăng nhục lúc trước cô ta nói với Thu Mộc Trân.
Bây giờ gậy ông đã đập lưng ông, Hàn Văn Tuyết đương nhiên càng thấy nhục nhã hơn, gương mặt đỏ bừng lên như đầu heo.
Những người xung quanh thấy cảnh này thì ai nấy đều lắc đầu cười, ánh mắt họ nhìn Hàn Văn Tuyết như nhìn một chú hề.
Hàn Văn Tuyết đương nhiên chẳng còn mặt mũi mà ở lại đó nữa nên vội vã cầm đồ đạc chuồn ngay.
"Ha ha~"
"Mộc Trân, đối đáp hay lắm!"
"Sớm đã không vừa mắt chị ta rồi đúng không?"
"Nhớ lại dáng vẻ hống hách ban nãy của chị ta mà xem?"
"Một tiểu tam gặp thời mà thôi, thật không biết chị ta lấy đâu ra tự tin ngút trời như vậy".
Thấy Hàn Văn Tuyết mặt đỏ bừng đi khỏi, Tô Thiến trong lòng thấy vô cùng sảng khoái.
Sau đó hai người họ cũng không ở lại đó lâu, quay lưng rời đi.
"Còn đứng đực ra đó làm gì, mau xách đồ đi?"
"Má, cái tên ngốc này anh ngủ ở đó à?"
"Vợ anh bị người ta lăng nhục mà anh còn ngủ được à, gan to nhỉ!"
"Cái loại người như anh, Mộc Trân gả cho anh đúng là kiếp nạn", Tô Thiến trợn mắt lườm người đàn ông nãy giờ vẫn đang nằm ngủ trên sô pha. Cô ta thực sự bất bình cho người chị em tốt của mình.
Sau đó Tô Thiến cũng không đợi Diệp Phong mà kéo tay Thu Mộc Trân về phía bãi đỗ xe.
Diệp Phong cười khổ, duỗi người vài cái sau đó xách đồ đuổi theo sau.
Thế nhưng, đúng lúc Diệp Phong đang định xách đống đồ kia lên thì một người đàn ông mặc âu phục không để ý nên đá vào mấy chiếc túi của anh, làm mấy thứ đồ bên trong đổ ra. Còn người đàn ông kia cũng bị vấp suýt ngã.
"Mẹ kiếp!"
"Cái tên mù ở đâu ra thế này?"
"Dám làm vướng chân ông đây!"
"Chán sống rồi hả?"
"Kim Bảo giận dữ, quay lưng lại định mắng chửi người kia.
Thế nhưng khi nhìn thấy sau lưng mình là ai thì mặt anh ta cứng đơ ra.
Anh ta giống như một quả bóng bị xì hơi, lập tức xìu xuống.
"Sở... Sở tiên sinh, tôi xin lỗi, tôi không nhìn thấy tiên sinh~"
Bạn đang đọc truyện mới tại truyenazzmoi.com. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!