Tô Thiến thực sự nghi ngờ liệu đây có phải Thu Mộc Trân mà cô ta từng quen biết không, có thực sự là người chị em tốt của cô ta hay không?
"Thiến Thiến, cậu nói linh tinh gì vậy?"
"Cậu đọc tiểu thuyết nhiều quá rồi đấy".
"Ngoài đời làm quái gì có chuyện như thế chứ?", Thu Mộc Trân đến hạn hán lời. Cô biết người chị em tốt của mình thích lên mạng đọc tiểu thuyết, có điều cô không ngờ Tô Thiến lại lậm mấy cái tiểu thuyết nhảm nhí đó, đến nỗi không phân biệt được giữa hiện thực và tưởng tượng.
"Thế thì cậu mau nói xem có chuyện gì đi?"
"Mình... Mình cũng không biết nữa", Thu Mộc Trân cũng vô cùng bối rối, ù ù cạc cạc không hiểu chuyện gì.
"Được rồi, chẳng thèm nghĩ nhiều như vậy làm gì, vé vào là thật là được rồi. Mộc Trân, hai chị em chúng ta, lần trước tâm trạng cậu không tốt mình đã đưa cậu đi du lịch. Lúc cậu khóc cũng là mình an ủi, mỗi năm sinh nhật cậu mình đều nhớ...", Tô Thiến tự nhiên trở nên vô cùng niềm nở, vừa liệt kê hết điểm tốt của mình vừa đấm vai bóp lưng cho Thu Mộc Trân.
"Được rồi, mình phục cậu luôn rồi đấy. Khỏi phải thảo mai nữa, lại đòi vé vào chứ gì? Mình sẽ cho cậu một vé", Thu Mộc Trân dở khóc dở cười.
Vốn cô định để dành cho Diệp Phong một vé, nhưng Tô Thiến tốt với cô như vậy, thậm chí lúc Tô Thiến cầu xin anh trai mình cũng vẫn nhớ xin hai vé để cho cô một vé.
Mặc dù sau cùng không xin được, nhưng tấm lòng này khiến Thu Mộc Trân cảm thấy rất ấm lòng.
"Hi hi ~"
"Vẫn là Trân Trân của mình hiểu mình nhất".
"Cảm ơn Trân Trân nhé, Trân Trân nhà mình là tuyệt nhất ~", Tô Thiến vui sướng phát điên, thơm vào má Thu Mộc Trân một cái. Dáng vẻ phấn khích đó giống hệt các fan cuồng săn được vé concert của thần tượng.
Nhưng Kim Bảo đứng bên cạnh thấy cảnh này thì vô cùng lo lắng.
Ông Hai đã dặn dò mục đích cho Thu Mộc Trân hai tấm vé là để cô rủ Diệp Phong đi cùng.
Nhưng giờ một vé đã cho Tô Thiến, vậy Sở tiên sinh phải làm sao?
"Không được, phải nghĩ cách thôi".
Cho nên, Kim Bảo lập tức bước tới, lại đưa thêm cho Thu Mộc Trân một tấm vé vào.
Lần này còn đặc biệt dặn dò: "Cô Thu, tấm vé này là dành cho tiên sinh nhà cô. Đến lúc đó, cô nhớ đưa cả tiên sinh tới cùng, có người đi cùng bảo vệ cũng an toàn hơn đúng không?"
Thu Mộc Trân thấy vậy thì luôn miệng cảm ơn, mừng rỡ nói: "Cảm ơn, anh thật là tốt bụng".
Nhưng thấy Thu Mộc Trân có thêm một tấm vé nữa thì ai đó không thể ngồi yên được.
Hàn Văn Tuyết không nhịn nổi nữa, đứng dậy đi về phía Thu Mộc Trân, mặt cười thảo mai nói: "Cô Thu, vừa nãy chỉ là chút hiểu lầm, mong cô không để bụng. Tôi thực lòng không có ác ý".
"Vâng, chị Hàn, không sao. Giải quyết xong hiểu lầm là không sao nữa rồi", Thu Mộc Trân cũng mỉm cười đáp.
Thấy Thu Mộc Trân dễ dỗ dành như vậy, Hàn Văn Tuyết mừng ra mặt, vội vã tìm đề tài làm thân: "Cô Thu, cô và Thiến Thiến là bạn bè, tôi và Thiến Thiến cũng là bạn bè. Nếu như vậy thì theo tính chất bắc cầu, hai chúng ta cũng là chị em tốt".
"Cô xem, cô đã tặng Thiến Thiến một tấm vé thì không phải cũng nên tặng tôi một tấm vé sao?"
"Dù gì anh chồng vô dụng của cô tới đây cũng chẳng để làm gì. Thậm chí anh ta còn hạ thấp giá trị của chiếc vé, thà rằng cô tặng tôi tấm vé đó, coi như kết giao thêm một người bạn. Tôi sẽ ghi nhớ tấm lòng của cô".
Hàn Văn Tuyết trơ trẽn nói, vừa nói vừa đưa tay ra như đòi tấm vé trong tay Thu Mộc Trân.
Mặc dù cô ta đã có vé bên ngoài hội trường trung tâm nhưng cô ta muốn vào trong, bởi Sở tiên sinh có thể sẽ xuất hiện ở đó.
Cho nên cô ta mới thèm muốn tấm vé này đến vậy.
Nhưng lúc này, Tô Thiến đã bước lên phía trước, chắn trước mặt Hàn Văn Tuyết, lạnh lùng nói: "Chị Hàn, không phải lúc nãy chị mới coi thường chị em tốt của tôi sao? Sao bây giờ lại hạ cố đến cầu xin cô ấy vậy?"
"Thiến Thiến, xem cô nói kìa, ban nãy không phải chỉ là hiểu lầm thôi sao?", Hàn Văn Tuyết đáp.
Thu Mộc Trân lúc này lắc đầu cười đáp: "Xin lỗi chị Hàn, tấm vé này để dành cho chồng tôi. Đương nhiên, nếu chị nhất quyết muốn có nó thì cũng không phải là không thể".
"Thế này đi, tôi sẽ bán cho chị với giá một trăm triệu tệ. Thế nào?"
Bạn đang đọc truyện mới tại truyen azz com.vn. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!