Lý Trường Tiếu hai mắt đỏ hoe, kích động đến rơi lệ, gặp lại Diệp Phàm khiến hắn ta có chút không kìm nén được cảm xúc.
Tất cả những người có mặt đều choáng váng, đặc biệt là Uông Đào, người bị Lý Trường Tiếu đánh tới tấp vừa rồi, nỗi đau về thể xác lúc này còn không bằng sự bàng hoàng trong lòng.
Lý Trường Tiếu là chủ sở hữu của Hiệp hội Thương mại Lục hợp, so với một cậu ấm của doanh nghiệp Uông thị như hắn thì mạnh hơn nhiều, điều quan trọng hơn là trong tay Hiệp hội Thương mại Lục hợp còn nuôi dưỡng một nhóm côn đồ.
Các công ty truyền thông như họ thường làm một vài việc không thể để người khác biết, bởi vậy thường cần sự giúp đỡ của Hiệp hội Thương mại Lục hợp.
Trong mắt Diệp Hạo ánh lên sự nghi hoặc, mở miệng nói: “Tôi nghĩ cậu nhận lầm người rồi, tôi họ Diệp, nhưng tôi không phải là chú của cậu”.
“Cái gì?”
Lý Trường Tiếu kinh ngạc thốt lên một tiếng, vội vàng nói: “Chú Diệp, cháu là Trường Tiếu, chú không nhận ra cháu sao?”
Diệp Hạo lắc đầu cười: "Thực xin lỗi, tuổi của tôi cũng không lớn hơn anh bao nhiêu, anh gọi tôi là chú thích hợp sao?"
“Đúng vậy, đúng vậy.... Anh Tiếu, anh có phải là nhận nhầm người rồi không, tên nhãi này sao có tư cách làm chú anh?”, Uông Đào ở một bên vội vã bò dậy nói.
“Mày thì biết cái gì!”, Lý Trường Tiếu cho hắn ta một bạt tai, Uông Đào vừa lồm cồm bò dậy lại loạng choạng ngã ngồi xuống đất.
“Chú Diệp, cháu thực sự là Trường Tiếu, chú nghĩ kĩ lại xem…”, Lý Trường Tiếu lo lắng thúc giục, Diệp Hạo vẫn lắc đầu, hơn nữa còn không giống như đang giả bộ.
Lý Trường Tiếu sốt ruột không thôi, nhưng Diệp Hạo không nhận ra hắn ta, có điều, hắn ta lập tức gọi cho Hàn Tuyết.
“Chú Diệp, chú đợi một lát, cháu gọi người tới, chú chắc chắn sẽ nhận ra…”, cho dù Diệp Hạo có nỗi niềm khó nói cũng được, hắn ta chỉ cần gọi được Hàn Tuyết tới, hai người họ chắc chắn sẽ nhận ra nhau.
Tại Công nghệ Tuyết Phàm, Hàn Tuyết đang cau mày phân tích báo cáo, sự công kích vô cùng nhanh chóng nhưng mãnh liệt của hội đồng với người đứng đầu là Phòng Đông Thịnh vào Công nghệ Tuyết Phàm khiến Hàn Tuyết có chút đau đầu.
Lúc này, điện thoại vang lên, cô nhấc máy bấm nút trả lời: "Trường Tiếu, có chuyện gì à?”
“Thím Diệp, cháu thấy chú Diệp rồi, thấy chú Diệp rồi…”, giọng nói đầy phấn khích của Lý Trường Tiếu truyền tới từ đầu dây bên kia.
Hàn Tuyết lắc điện thoại một cách kịch liệt suýt nữa rơi xuống đất, nhanh chóng hét lên: “Cậu đang ở đâu, mau gửi địa chỉ cho tôi…”
Sau khi Lý Trường Tiếu nói xong địa chỉ, Hàn Tuyết nhanh chóng đứng lên, Long Linh lúc này cũng đã đứng dậy.
Hàn Tuyết kích động hét lên: “Diệp Phàm xuất hiện rồi, anh ấy đang ở KTV Hồng Lãng Mạn, chúng ta nhanh qua đó…”
"Thông báo cho Ngọc Quân, chúng ta lập tức đến đó…”, Long Linh cũng rất xúc động, Diệp Phàm là bạn kiêm chiến hữu của cô, hôm nay nghe được tin tức của anh cô đương nhiên vô cùng vui vẻ.
Âu Dương Ngọc Quân đang tuần tra trong phòng thí nghiệm của Công nghệ Tuyết Phàm, nhận được điện thoại của Long Linh, liền hưng phấn rống lên, với tốc độ nhanh nhất chạy đến bãi đậu xe, lái xe về phía Hồng Lãng Mạn.
“Anh Diệp, anh không nhận ra người này sao?”, Miêu Tiểu Liên dò hỏi, cô ta cảm thấy họ có lẽ là bạn bè hoặc người thân của Diệp Hạo.
Diệp Hạo lắc đầu: “"Không biết, chờ xem cậu ta giở trò gì”.
Trong lòng Linh Hồ Uyển Nhi luân chuyển muôn vàn suy nghĩ, cô ta có thể thấy rằng Lý Trường Tiếu chắc chắn có quen biết với Diệp Hạo, loại biểu hiện kích động cùng tôn kính kia không phải là giả vờ.
Hiện tại Diệp Hạo vẫn chưa khôi phục trí nhớ, cô ta không thể để những bạn cũ trước kia này đón anh đi, như vậy cô ta sẽ tổn thất một vị đại tướng.
Càng quan trọng hơn là sau khi Diệp Hạo khôi phục trí nhớ sẽ trở thành kẻ địch của cô ta, còn không bằng trực tiếp giết chết anh trong lúc anh đang bị thương nặng.
Chờ một hồi, bên ngoài truyền đến tiếng bước chân dồn dập, liền thấy Lý Trường Tiếu dẫn theo ba người bước nhanh tới.
“Ông xã, em cuối cùng cũng tìm được anh…”, vừa bước vào, nước mắt Hàn Tuyết liền lăn dài xuống gò má, cô chạy như bay về phía Diệp Hạo, muốn bổ nhào vào lồng ngực anh.
Lúc này, ánh mắt của Linh Hồ Uyển Nhi lóe lên, nhanh như chớp chắn trước mặt Diệp Hạo.
Cô ta xinh đẹp linh hoạt nói: “Cô muốn làm gì? Tôi không cho phép cô làm hại anh Hạo”.
Hàn Tuyết chật vật dừng lại bước chân, đưa tay gạt nước mắt, kích động đáp: “Tôi là vợ của anh ấy, cô nói xem tôi là ai? Cô mau tránh ra”.
“Anh Hạo chưa từng kết hôn, cô đừng hòng lừa được người khác”.
Hàn Tuyết sửng sốt, Lý Trường Tiếu vội nói: "Thím Diệp, cháu quên không nói với thím, chú Diệp không nhận ra cháu nữa, không biết là đã xảy ra chuyện gì?”
Hàn Tuyết khựng lại, mấy giây sau mới nói: "Diệp Phàm, em là Hàn Tuyết, em là vợ của anh, anh không nhận ra em sao?”
Diệp Hạo nhíu mày, lắc đầu đáp: "Thực xin lỗi, cô dường như nhận lầm người rồi, tôi còn chưa kết hôn”.
Hàn Tuyết lại một lần nữa ngẩn người, khẩn trương nói: “Em thực sự là vợ của anh, anh là chồng của em…”
“Này, con người cô sao lại như vậy, anh Hạo đã nói là không quen biết cô rồi cô còn làm càn làm bậy, các người nhiều người như vậy là muốn làm gì”, Linh Hồ Uyển Nhi bất mãn nói.
Diệp Hạo vô cùng kinh ngạc liếc cô ta một cái, anh không ngờ Linh Hồ Uyển Nhi sẽ ra mặt vì anh, nhưng anh lại cảm thấy có gì đó không phù hợp.
“Đúng vậy, e rằng bọn họ nhận sai người rồi, anh Diệp còn chưa từng kết hôn, việc này chúng tôi đều biết”, Miêu Tiểu Liên nói theo.
Cô ta quên mất việc Diệp Hạo mất trí nhớ, nhiều ngày như vậy, cô ta đã hoàn toàn quen thuộc với anh, thực sự cho rằng anh ta vốn gọi là Diệp Hạo.
Thói quen thật sự là một thứ đáng sợ.
Hàn Tuyết nhìn Diệp Phàm, lại nhìn Linh Hồ Uyển Nhi xinh đẹp hơn mình kia, thương tâm cực độ nói: “Ông xã, anh không cần em nữa sao?”
“Em biết ngày hôm đó em bỏ rơi anh là em không đúng, anh tha thứ cho em có được không, Hàn Tuyết quỳ xuống xin lỗi anh…”
Hàn Tuyết thực sự rất thương tâm, Diệp Phàm thậm chí còn không nhận ra cô nữa rồi, hay tin anh rơi xuống biển mất tích cô đã không còn có thể suy nghĩ bình thường nữa.
Đêm đó bọn họ dong buồm rời đi, khiến cô vẫn luôn hổ thẹn tới bây giờ, vẫn luôn áy náy trong lòng, nếu như cô kiên trì tìm kiếm một lúc nữa, có lẽ đã có thể tìm được Diệp Phàm.
Tuy nhiên trong đêm tối vẫn có đạn lạc công kích bọn họ, muốn tiếp tục tìm kiếm gần như không thể.
Hàn Tuyết khóc rất thương tâm, Long Linh ở một bên giữ chặt cánh tay cô, không để cô quỳ xuống.
“Anh, em là Ngọc Quân, anh có nhớ ra em không?”, Âu Dương Ngọc Quân cuối cùng cũng chen lời, sốt sắng nói.
Diệp Hạo cười khổ: “Thật xin lỗi, tôi thực sự không nhận ra mấy người, đầu của tôi…”
“A…”
Ngay khi Diệp Hạo muốn tiếp tục nói gì đó, Linh Hồ Uyển Nhi hét lên và trực tiếp cắt ngang lời anh.
“Các người đừng chất vấn nữa có được không? Chúng tôi chỉ là hát một bài, cũng không trêu chọc tới mấy người, bây giờ mời mấy người đi ra ngoài!”, Linh Hồ Uyển Nhi tức giận nói.
Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện azz. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!