Lọc Truyện
Từ ngày 03/08/2024: TruyệnAzz sẽ chuyển sang dùng tên miền truyenazzmoi.com.Mong các bạn tiếp tục ủng hộ chúng mình và nhớ tên miền mới này nhé truyenazzmoi.com

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi X - Diệp Phàm (Cuộc Chiến Gia Tộc)

Trong cái thành phố Cảng này còn chưa có ai dám tát vào mặt hắn ta, mà nay lại có một thằng đánh cá nghèo nàn dám đánh vào mặt hắn như vậy. 

             Tuy là dùng tiền ném nhưng còn khiến hắn ta khó mà chấp nhận hơn là tát thẳng mặt. 

             Hơn nữa còn ngay trước mặt người đẹp tuyệt trần như Linh Hồ Uyển Nhi nữa, chắc chắn phải thể hiện hết khí thế bá đạo của hắn ra cho sợ. 

             Hai tên đàn em cùng phát ra tràng cười dữ tợn, tiếng nắm tay kêu răng rắc răng rắc, đấm thẳng vào mặt Diệp Hạo. 

             Có điều Diệp Hạo chỉ cười cười khinh bỉ, tiện tay cầm micaro trên bàn lên ném mạnh vào một người. 

             Ngay sao đó là bật người đá chân, hai tên kia không chống cự được nổi năm giây đã ngã vật xuống đất. 

             “Vãi đạn…”, Uông Đào ngạc nhiên đến mức bật ra một câu chửi thề, hai tên đàn em của hắn cũng thường xuyên đến phòng tập đấm bao cát, vậy mà mới vài giây đã bị vật ngã rồi? 

             Hắn ta cảm thấy không đúng lắm, nhưng ngay giây sau, cơn đau từ bên má khiến hắn ta bừng tỉnh. 

             “Mày dám tát tao?”, Uông Đào tức giận hét lớn. 

             “Chát”. 

             Diệp Hạo lại giơ tay bồi thêm một phát, bình thản nói: “Đánh anh đấy, cảm nhận được chưa?” 

             Uông Đào giận không chịu được, ngang ngược, đúng là quá ngang ngược mà. 

             “Mày có biết tao là ai không, dám đánh tao thì mày chết chắc rồi!”, Uông Đào dữ dằn nói, ngay sau đó hắn ta chạy ra ngoài. 

             Hắn ta đâu có ngu, nếu còn ở lại thì chỉ có chịu đánh tiếp, hắn phải đi gọi người. 

             Tên Diệp Hạo này chỉ là thằng đánh cá, làm lớn chuyện một chút cũng là điều dễ hiểu. 

             Sau khi chạy ra ngoài, Uông Đào gọi điện thoại: “Anh Tiếu, em bị đánh, anh mau đến giúp em…” 

             Sau khi gọi xong, hắn ta cười gằn, suy nghĩ luôn xem tí nữa nên xử lý Diệp Hạo như nào. 

             “Ôi chao, sao cậu dám ra tay chứ, đúng là rước họa vào thân rồi, rước họa lớn rồi…”, chị Viện ở bên trong sốt ruột đến nhảy cẫng lên, lần này hỏng rồi, chuyện biến Linh Hồ Uyển Nhi thành minh tinh tiêu thành mây khói rồi. 

             Diệp Hạo chỉ bình tĩnh liếc chị ta một cái, châm chọc nói: “Chị cũng cút đi, gái điếm hết thời còn giả làm bầu sô gì chứ, đừng có ở đây làm người khác thấy ghê tởm!” 

             “Mày…”, sắc mặt chị Viện lập tức lúc tái lúc đỏ, giận dữ nói: “Ngu xuẩn, mày đợi chết đi!” 

             Chị Viện chạy ra ngoài, đến Hạ Nam cũng không kéo lại được. 

             “Xin lỗi, đừng giận tôi, nếu mà tôi không gọi chị ta thì tốt…”, Hạ Nam tái mặt nói. 

             Diệp Hạo chỉ nhìn cô ta một cái, không nói gì, thấy rõ là anh không hài lòng về cô ta. 

             “Hay chúng ta mau báo cảnh sát đi”, Hạ Nam nói. 

             Diệp Hạo lắc đầu cười giễu: “Tôi đánh người của hắn ta, báo cảnh sát để bắt tôi à?” 

             Đúng là không có não, như này mà cũng có thể làm sales à, trong lòng Diệp Hạo thấy hạn hán lời luôn. 

             Hạ Nam bị nói kháy, lập tức đỏ ửng mang tai, những cũng không dám phản bác, cô ta hối lỗi nhìn Miêu Tiểu Liên. 

             “Ngồi đi, không cần sợ đám người đó, anh Diệp rất mạnh đấy”, Miêu Tiểu Liên kéo cô ta ngồi xuống, hôm qua mới thấy võ công của Diệp Hạo, Miêu Tiểu Liên không sợ gì nữa. 

             Bên ngoài, gương mặt Uông Đào đầy vẻ nhục nhã, thấy chị Viện đi ra, ánh mắt hắn ta lóe lên tia hung ác. 

             “Cậu Uông, tôi cũng không biết người này lớn mật như vậy, mặt của cậu…”, hai cái tát đã đánh cho mặt Uông Đào sung húp lên, có thể thấy Diệp Hạo ra tay mạnh như nào. 

             “Mẹ nó, đợi lát nữa ông đây đập chết nó, làm người đàn bà của nó trước mặt nó”, Uông Đào dữ tợn nói. 

             “Đó không phải người của hắn ta, họ chỉ là bạn bè, Linh Hồ Uyển Nhi có tiềm năng phát triển rất lớn, hoàn toàn có thể bồi dưỡng thành minh tinh lớn, cậu Uông đừng động vào cô ta vội được không?” 

             Chị Viện còn muốn tranh thủ, Linh Hồ Uyển Nhi mà đồng ý thì chính là cây hái ra tiền, chị ta không muốn nhanh như vậy đã bị Uông Đào làm nhục. 

             “Mẹ chứ, chị nói không động là không động à? Ông đây đang nóng cả người không có chỗ phát tiết đây, mẹ nữa…”, Uống Đào phẫn nộ vô cùng, vừa nói vừa nhìn đường viền cổ chữ V bằng đôi mắt rực lửa. 

             “Trước tiên để ông đây giải nhiệt đã, anh Tiếu đến cũng cần thời gian”, Uông Đào túm lấy chị Viện xông vào một phòng trống bên cạnh, cửa vừa đóng thì hắn ta đã thô bạo sờ soạng chiếc quần voan của chị Viện. 

             Chị Viện cắn chặt môi, muốn kháng cự nhưng cũng biết nếu kháng cự thì chắc chắn sẽ bị đánh, tính khí đám con nhà giàu này thất thường lắm, nhiều lúc rất vô lý. 

             Năm phút sai, Uông Đào hạ vũ khí đầu hàng, khí nóng trong người được trút đi không ít, Uông Đào dâm tà cười: “Ông đây đồng ý với chị, sẽ không động vào cô ta vội, nhưng chắc chắn phải giữ cho tôi, nếu chị dám để tên nào cướp mất lần đầu của cô ta thì ông đây chặt đứt tay chị!” 

             Chị Viện vội vàng vâng dạ, cầm giấy vệ sinh lau người, cùng Uông Đào đi ra ngoài. 

             Chưa được bao lâu thì một đoàn người xông vào, sắc mặt Uông Đào lập tức vui cười hớn hở, nhanh chóng ra đón. 

             “Anh Tiếu, có người đánh em, anh nhất định phải báo thù cho em, theo quy tắc cũ hai cô em minh tinh”. 

             “Cút mẹ mày đi, tao sắp kết hôn rồi, sau cấm nói như vậy nữa, dám để lộ ra ngoài, tao cắt lưỡi mày”. 

             “Vâng vâng vâng, em sẽ làm đúng như vậy, đợi đến hôm cưới của anh Tiếu, em sẽ chuẩn bị quà mừng thật lớn…”, Uông Tiếu như một con chó, vội vàng bợ đỡ nịnh nọt. 

             “Ha ha ha, đi thôi, xem ai mà dám đánh anh em của tao!”, người vừa đến cười lớn, Uống Tiếu tức khắc khí thế bừng bừng. 

             “Bịch”. 

             Uông Đào đạp bật cửa, xông vào trong. 

             Chỉ vào Diệp Hạo chửi đổng lên: “Thằng chó kia, hôm nay tao không bắt mày quỳ xuống gọi ông thì tao không mang họ Uông nữa!” 

             Uông Đào tràn đầy tự tin, gần trăm đàn em của anh Tiếu đủ để đánh bẹp tên nhãi nhép Diệp Hạo này. 

             Thế nhưng, hắn ta giận dữ hét lên xong, lại không thấy động tĩnh gì, quay đầu nhìn thì thấy người đàn ông hắn ta gọi đến đang kích động vô cùng, thậm chí vành mắt còn đỏ hồng lên. 

             Vẻ mặt Uông Đào ngập tràn kinh ngạc, trong lòng lại thấy cực kỳ khinh thường, khi hắn ta nhìn thấy Linh Hồ Uyển Nhi cũng suýt không cầm lại được, nhưng vẫn có thể nhẫn nhịn. 

             Dù sao hắn cũng là giám đốc công ty truyền thông, chơi nhiều minh tinh rồi, mà người này thì không phải, lại sắp kết hôn nữa, đương nhiên phải giữ thân như ngọc. 

             Vừa mới còn đường hoàng từ chối, mà giờ thấy Linh Hồ Uyển Nhi lại kích động đến phát khóc, thật là đáng khinh. 

             “Anh Tiếu, chính thằng chó này, đánh chết nó trước đi rồi người đẹp kia tùy anh xử lý”, Uông Đào rống lên. 

             Người đàn ông giật mình, vẻ mặt kích động của hắn ta lập tức chứa đầy sự ác độc, giơ tay tát mạnh vào mặt Uông Đào. 

             “Con mẹ mày muốn chết à, dám mắng chú Diệp của tao, ông đây cắt bi mày giờ…”, người này không phải ai khác mà chính là cháu ruột của Lý Thế Hằng – Lý Trường Tiếu. 

             Diệp Phàm rơi xuống biển mất tích, không rõ sống chết, hôm đó hắn ta biết tin này còn khóc to một trận, Diệp Phàm còn nói phải làm người chủ trì hôn lễ cho hắn ta mà, sao có thể không rõ sống chết chứ? 

             Không ngờ, ông trời có mắt, hắn ta lại gặp Diệp Phàm ở đây, mà Uông Đào lại dám bảo hắn ta đánh chết Diệp Phàm, đúng là tự tìm đường chết! 

Lên google tìm kiếm từ khóa truyenazz để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận
Tham gia group Facebook: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất để đọc truyện sớm nhất và yêu cầu truyện mà bạn muốn!
Các bạn thông cảm vì website có hiện quảng cáo để vận hành và duy trì
Mọi người vẫn ủng hộ chúng tớ để ra chương sớm nhất nhé!