Cậu Uông tên là Uông Đào, là cậu ấm của Doanh nghiệp Uông Thị.
Còn nhà họ Uông lại là cổ đông lớn nhất của Truyền thông Tinh Quang, vì thế Uông Đào có thể nói là cấp trên của chị Viện, chỉ có điều nhà họ Uông chỉ nắm cổ phần chứ không tham gia quản lý Tinh Quang.
Còn thân phận của chị Viện này cũng rất thú vị, thậm chí có thể nói là truyền kỳ, chị ta từng làm gái, sau này trở thành tú bà, nhưng vì có đầu óc làm ăn, nên đã đào tạo được một cô gái dưới chướng trở thành ngôi sao tuyến hai.
Sau khi thành công, ngôi sao này đã mang lại nguồn thu nhập khổng lồ cho chị ta, cho nên chị Viện này mới nảy ra ý định đào tạo ngôi sao, vì thế thường xuyên đi tìm các cô gái trẻ để mang về đào tạo, rồi cho tham gia đủ mọi chương trình tuyển chọn.
Làm quen với đạo diễn rồi sắp xếp người của mình có cơ hội xuất hiện trước ống kính, dần dà chị Viện đã chuyển mình thành công trở thành một người chuyên đi săn tìm những người có tố chất trở thành ngôi sao, nhưng chuyện này lại động chạm tới quyền lợi của một vài công ty giải trí.
Mấy lần suýt chút bị người ta chặn đường làm ăn, để được an toàn, nên chị ta liên hệ với bên công ty Tinh Quang, và trở thành phó giám đốc điều hành, cũng coi như đã tìm được một chỗ dựa.
Chị Viện nhìn thấy Uông Đào rất khách khí, chị ta biết Uông Đào là người như thế nào, cho nên chị ta không nói ra việc tới gặp Linh Hồ Uyển Nhi.
Thế nhưng, Uông Đào lại quá hiểu chị ta, không có việc gì thì tại sao chị ta lại đi tới đây chứ, các ngôi sao trong tay chị ta còn đang chờ chị ta đưa ra tạo hình cho mình nữa kìa.
“Chị Viện, mới mấy ngày không gặp, ngay cả tôi mà cũng không cho chạm sao?”, Uông Đào ngang ngược, liền vồ tới ôm chị Viện vừa lùi lại tránh hắn ta.
Chị Viện không kiềm chế được mà khẽ kêu một tiếng, ở nơi công cộng thế này, ít nhiều gì cũng khiến chị ta có chút xấu hổ, dù gì chị ta cũng đã rửa tay gác kiếm nhiều năm.
Thế nhưng, chị Viện lại không dám giận, đưa tay ra nắm chặt lấy bàn tay không an phận kia, trách cứ nói: “Cậu Uông, tôi cũng ba mươi tám rồi, sớm thành gái già rồi, cậu có muốn tôi giúp cậu tìm hai tiểu minh tinh đến hầu hạ cho cậu không?”
Uông Đào không dừng lại mà liếm ngay ráy tai, làm bộ nói: “Ha ha, tiểu minh tinh nào sánh được bằng chị Viện chứ, ba mươi tám...tôi thích người ba mươi tám tuổi như chị, ha ha ha...”
Uông Đào rống lên cười một cách hỗn xược, hai tên đứng sau hắn ta cũng cười rả rích, nói không chừng hôm nay còn có thể được ăn ké.
Giọng cười ha hả của Uông Đào chợt tắt ngấm: “Dẫn đường đi, tới chỗ đó, chị nhất định sẽ không vô duyên vô cớ mà đi tới đây, ít nhất cũng phải để tôi được thấy cô gái mà chị tìm trông như thế nào chứ!”
Chị Viện vô cùng khó xử, Linh Hồ Uyển Nhi còn chưa đồng ý, Uông Đào mà nhìn thấy cô ta sẽ nổi máu dê ngay.
Nếu thế nhất định sẽ mạo phạm tới Linh Hồ Uyển Nhi, sau này chị ta có muốn nói gì cũng khó.
Thế nhưng, cơn đau từ ngực truyền tới, khiến chị ta biết không nói không được, bằng không Uông Đào chỉ nói bừa một câu, cũng đủ khiến chị ta bị mất chức.
Vì thế, chị Viện đành thoả hiệp, liếc nhìn Uông Đào một cái: “Cậu Uông, buông cái tay hư hỏng của cậu ra trước đã, rồi đi cùng tôi!”
“Ha ha, được...”
Uông Đào vần vò thêm một lúc rồi mới đưa tay lên mũi ra sức hít hà.
Bên trong phòng karaoke, chuyện không vui đã qua, lúc này Hạ Nam vì tỏ ý xin lỗi nên hát liền một lúc ba bài.
“Rầm!”
Đúng lúc này, cánh cửa cách âm mở tung ra, chị Viện dẫn dẫn một nhóm người đi vào.
Hạ Nam đang hát liền quay đầu lại nhìn chị Viện, rồi lập tức cau mày nhìn ba người đàn ông phía sau chị ta.
Gương mặt Hạ Nam liền biến sắc, vội vàng đi tới: “Chị Viện, đây là...”
“Hạ Nam, đây là cổ đông lớn nhất của Truyền thông Tinh Quang, cũng có thể nói là cấp trên của chị, tên Uông Đào, em có thể gọi là cậu Uông!”, chị Viện giải thích với Hạ Nam.
Còn chưa đợi Hạ Nam nói, Uông Đào liền đẩy cô ta đi về phía sau, bởi hắn ta không có hứng thú với Hạ Nam và cũng bởi vì hắn ta đã nhìn thấy Linh Hồ Uyển Nhi,
Miêu Tiểu Liên trông cũng khá ổn, gương mặt trắng nõn lại có lúm đồng tiền rất đáng yêu, nhưng so với Linh Hồ Uyển Nhi thì kém xa.
Uông Đào đi thẳng vào phía trong, chị Viện vội vàng chạy tới nói: “Cậu Uông, đây là Linh Hồ Uyển Nhi, là người tôi mới phát hiện ra”.
Uông Đào không thèm để ý tới chị ta, chỉ dám mắt vào Linh Hồ Uyển Nhi, người hừng hực lửa.
Đẹp, đẹp không tì vết!
Là một cổ đông của công ty giải trí, có nữ minh tinh, người mẫu đẹp nào mà hắn ta chưa từng thấy.
Những nữ minh tinh thuần khiến trong mắt công chúng, chẳng qua cũng chỉ là đồ chơi trong tay hắn ta. Thế nhưng hắn ta lại chưa từng thấy ai xinh đẹp như Linh Hồ Uyển Nhi.
“Chào cô, tôi là Uông Đào, xin hỏi quý danh của cô!”, Uông Đào đột nhiên thanh đổi biến thành người lịch thiệp, đưa tay ra bắt tay với Linh Hồ Uyển Nhi.
Linh Hồ Uyển Nhi nhìn hắn ta, rồi lại càng nép sát vào người Diệp Hạo, lộ rõ vẻ hoang mang, không hề để ý tới hắn ta.
Điều này khiến cho nụ cười của Uông Đào lụi tắt, lại dám không nể mặt hắn ta, nhưng dù sao người đẹp đang ngồi trước mặt nên hắn ta cũng không nỡ nổi khùng.
Uông Đào nhìn về phía Diệp Hạo, đánh giá anh một lúc, coi thường nói: “Thằng kia, tên là gì, làm ở đâu, mau khai hết ra!”
“Tên là gì thì có liên quan gì đến anh, ở đây không hoan nghênh anh”, Miêu Tiểu Liên ngắt lời nói.
Đương nhiên, Uông Đào tới đây để kiếm chuyện, vỗn dĩ đã khiến Tiểu Liên cảm thấy không vui, nhưng bây giờ Uông Đào lại tỏ ra ngang ngạnh như vậy, khiến cô ta không thể nhịn được.
“Ồ, cũng là một em gái xinh đẹp, trông cũng ngây thơ trong sáng đấy, nhưng cô không phải mẫu người ưa thích của tôi!”, Uông Đào nói với giọng ngả ngớn.
Hắn ta tiếp tục nhìn Diệp Hạo nói: “Thằng kia, điếc hay câm vậy, mau khai báo họ tên ra!”
“Mau lên, cậu Uông nói thế là đã nể mặt mày lắm rồi đấy, ngoan ngoãn tránh ra một bên”, một tên đi cùng Uông Đào ra vẻ ta đây chõ miệng nói.
“Cậu Uông, anh ta chỉ là một ngư dân đánh cá...”, chị Viện vội vàng nói.
“Đánh cá?”, Uông Đào lập tức cười sằng sặc.
“Một thằng đánh cá thì có tư cách gì để được ngồi cùng gái đẹp chứ”, Uông Đào lần lấy chiếc ví, móc ra một sấp tiền, ít nhất cũng phải hai ba ngàn tệ.
“Đi sang phòng khác, rồi gọi mấy tay vịn vào, phòng này cậu đây bao rồi!”. Uông Đào lên mặt nói.
“Có ngần ấy tiền thôi hả? Lại còn tự gọi mình là cậu lớn?”, Diệp Hạo khẽ cười lắc đầu.
“Thằng ranh này giả vờ gì chứ hả...”
Uông Đào xua tay, ý bảo tên đàn em đang tức giận của hắn câm mồm, rồi lại rút một sấp tiền từ trong vi ra, ném thẳng vào mặt Diệp Hạo.
“Mau đi ngay, chỗ này ít nhất cũng phải năm ngàn tệ, đủ để mày đốt pháo luôn ở đây”.
Hắn ta chẳng thèm bận tâm trước những lời nói thô tục của mình, vì dù sao có tiền sẽ sống buông thả như vậy.
Hạ Nam đứng bên lo lắng không thôi, nhưng Uông Đào là người cô ta không thể đụng vào được, còn người ta chỉ cần giơ tay cũng đã xử lý ngay cô ta rồi.
Lúc này cô ta vô cùng hối hận, sớm biết mọi chuyện thành ra thế này cô ta đã không gọi điện cho chị Viện.