Lọc Truyện
Từ ngày 03/08/2024: TruyệnAzz sẽ chuyển sang dùng tên miền truyenazzmoi.com.Mong các bạn tiếp tục ủng hộ chúng mình và nhớ tên miền mới này nhé truyenazzmoi.com

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi X - Diệp Phàm (Cuộc Chiến Gia Tộc)

Với hai triệu tệ ở thành phố Cảng, chỉ cần không phải khu nhà cao cấp lắm thì hoàn toàn có thể mua một căn nhà, hơn nữa còn thừa kha khá tiền, dù sao đây không phải thủ đô. 

             Miêu Tiểu Liên rất vui, cô ta không tin rời khỏi làng chài đến thành phố lớn như thành phố Cảng, ông chủ cá còn có thể tìm được họ để báo thù. 

             Hơn nữa, Miêu Kiến Hoa ngày một già rồi, đã không còn nhiều sức lực để ra khơi đánh cá nữa. 

             Miêu Tiểu Liên liên lạc với bạn học cũ, ba người họ lên một chiếc taxi đi thẳng tới điểm hẹn. 

             Công viên Ngự Hồ là địa điểm họ hẹn gặp mặt, bước xuống xe đã thấy một cô gái mặc blazer đứng bên đường. 

             “Hạ Nam, lâu rồi không gặp…”, từ xa Miêu Tiểu Liên đã cất giọng gọi, Hạ Nam đang đứng bên đường nhanh chóng đi tới, hai người ôm nhau. 

             Cười nói: “Tiểu Liên, phát tài rồi à…” 

             “Phát tài gì chứ, đều là nhờ anh Diệp cả”, Tiểu Liên cười nói. 

             Lúc này, Diệp Hạo, Linh Hồ Uyển Nhi từ cửa xe bên kia đi ra, Hạ Nam ngẩng đầu nhìn, thấy Diệp Hạo thì không có phản ứng gì. 

             Nhưng khi thấy Linh Hồ Uyển Nhi, ánh mắt cô ta lóe lên tia kin ngạc, trần đời lại có cô gái xinh đẹp thế sao, đẹp đến mức một cô gái như cô ta cũng cảm thấy yêu thích. 

             Diệp Hạo thấy ánh mắt của cô ta, thầm bất đắc dĩ cười, anh đã thấy rất nhiều người cũng có ánh mắt tương tự, cho dù là nam hay nữ đều như nhau. 

             Anh rất nghi ngờ, kiếp trước Linh Hồ Uyển Nhi có phải hồ ly tinh không, hay nên nói là tiên nữ? 

             Theo trực giác mách bảo anh, chắc chắn Linh Hồ Uyển Nhi không phải tiên nữ, nhưng anh cũng không thấy điều gì bất thường. 

             Anh quay đầu nhìn Linh Hồ Uyển Nhi nói: “Uyển Nhi, sau ra ngoài thì cô đeo khẩu trang vào nhé, thành phố lớn nhiều xe cộ, tôi sợ xảy ra tai nạn mất”. 

             Linh Hồ Uyển Nhi tròn mắt, tội nghiệp nói: “Tại sao? Uyển Nhi xấu thế sao?” 

             Chịu đấy! 

             Diệp Hạo cạn lời, nếu như cô mà xấu thì người khác là cóc ghẻ à? 

             Hai người đi đến trước, Miêu Tiểu Liên nói: “Hạ Nam, để tớ giới thiệu, đây là anh Diệp – Diệp Hạo, đây là Linh Hồ Uyển Nhi…” 

             Bọn họ chào hỏi nhau, Hạ Nam kéo mấy người Miêu Tiểu Liên đi vào phòng kinh doanh. 

             “Ê, đây là anh Diệp mà cậu nói hả, anh ta cho cậu tiền à?”, hai người Hạ Nam đi trước, cô ta nhỏ giọng hỏi Miêu Tiểu Liên. 

             “Đúng thế”, Miêu Tiểu Liên gật đầu. 

             “Người yêu cậu à?”, Hạ Nam tiếp tục hỏi. 

             Miêu Tiểu Liên vội lắc đầu: “Đừng nghĩ lung tung, bây giờ tớ vẫn còn một mình đây”. 

             “Thế sao anh ta cho cậu nhiều tiền thế? Hơn nữa cô gái bên cạnh anh ta đẹp thật đấy, đó là bạn gái anh ta sao…”, tính buôn dưa lê của Hạ Nam bùng cháy dữ dội. 

             “Cô ấy càng không phải, cậu mà có nói linh tinh nữa là tớ về đấy”, Miêu Tiểu Liên hơi bực mình nói, nghe thấy người khác hiểu nhầm Linh Hồ Uyển Nhi là người yêu của Diệp Hạo khiến cô ta không vui. 

             Có điều, hai người là bạn thân nhiều năm, Hạ Nam không hề sợ hãi, cười hí hí nói: “Ái chà, tớ chọc phải tổ kiến lửa rồi à, chả lẽ cậu thầm thương anh Diệp của cậu?” 

             “Để tớ đoán cậu…” 

             Miểu Tiểu Liên giơ tay nhéo tay cô bạn một cái: “Cái con này im mồm nào, nói nữa tớ đi đấy, cho doanh số của cậu tiêu tùng luôn…” 

             “Tớ đầu hàng, chúng ta lâu rồi mới gặp, đợi lát tớ mời mọi người một chầu, nói chuyện cho thoải mái”, Hạ Nam cười đùa. 

             “Hừ, coi như cậu biết điều!” 

             Có câu nói này của Hạ Nam, Tiểu Liên càng quyết định mua nhà của cô ta, dù sao nhà ở Công viên Ngự Hồ cũng không tồi, được Hạ Nam lo liệu còn có thể tiết kiệm được đống tiền. 

             Đi vào cửa lớn của phòng kinh doanh, vẻ đẹp tuyệt mỹ của Linh Hồ Uyển Nhi lại thu hút rất nhiều ánh nhìn, chắc chắn còn xôn xao hơn cả minh tinh lên sân khấu. 

             Linh Hồ Uyển Nhi đứng cạnh Diệp Hạo, đôi tay nhỏ càng bám chặt vào anh, bộ dạng cô gái nhà lành e dè, ngại ngùng. 

             “Cô đang biến tôi thành kẻ thù của mọi người đấy…”, Diệp Hạo không biết làm sao nói. 

             Cánh đàn ông trong phòng kinh doanh nhìn Diệp Hạo bằng con mắt vừa hâm mộ vừa ghen tị, có bạn gái xinh đẹp như vậy thì đời này đủ mãn nguyện rồi. 

             Nhưng cũng không có cảnh cẩu huyết như xuất hiện ông chủ mua nhà nào đó đến quấy rối, sau khi Hạ Nam lựa chọn nhà, rồi ký luôn hợp đồng thanh toán vân vân, làm xong hết cũng gần trưa. 

             Hạ Nam được hưởng ít nhất hơn mười ngàn tiền hoa hồng từ đơn này, nên cô ta xin nghỉ luôn, đưa mấy người Miêu Tiểu Liên đi ăn. 

             “Đi thôi, chúng ta vào KTV hát, bung lụa nào”, sau khi ăn xong, Hạ Nam nói. 

             “Đi thật à, hay là thôi bỏ đi…”, Miêu Tiểu Liên hơi ngại nói, ăn cơm đã tiêu hết bảy, tám trăm rồi, nếu còn để Hạ Nam mời đi hát nữa thì cô ta thấy hơi ngại. 

             “Đi thôi, lâu không gặp, phải đi chơi chứ, hơn nữa cậu hát hay như vậy, lâu rồi chưa được nghe cậu hát…” 

             Mặt Miêu Tiểu Liên lập tức đỏ lên, bởi vì Diệp Hạo đang ngạc nhiên nhìn cô ta, không ngờ con gái nhà chài lại còn biết hát. 

             Hạ Nam thấy vậy liền trêu chọc: “Anh Diệp, trước đây Tiểu Liên là nữ hoàng ca hát đấy, giọng ca vô cùng hay”. 

             “Nói linh tinh, tớ có biết hát đâu, chỉ là ậm ờ mà thôi…” 

             Miêu Tiểu Liên xấu hổ, Diệp Hạo cười lớn: “Đi thôi, đi nghe nữ hoàng ca nhạc hát nào!” 

             Bên trong KTV, Diệp Hạo không hào hứng lắm, nhưng anh thấy được Tiểu Liên cũng muốn đi chơi. 

             Dù sao thì hôm nay mua được nhà rồi, tâm trạng rất tốt. 

             Bốn người vào quán Karaoke Hồng Lãng Mạn, thuê một phòng giữa. 

             Dưới sự thúc giục của mọi người, Miêu Tiểu Liên cất cao giọng hát, đúng thật là rất hay. 

             “Uyển Nhi, hay cô cũng hát một bài đi?”, đột nhiên Diệp Hạo hỏi Linh Hồ Uyển Nhi. 

             “Không, em không biết hát”. 

             Diệp Hạo không tin: “Người miền núi các cô không phải đều biết hát sao? Hát một bài đi”. 

             “Đúng rồi Uyển Nhi, cô hát một bài dân ca cho chúng tôi nghe đi”, Miêu Tiểu Liên cũng lên tiếng nói. 

             “Không được, thật sự tôi không biết, các cô hát đi, tôi nghe là được…”, cô ta thầm nghiến răng, vẫn cảm thấy Diệp Hạo đang cố tình, muốn để cô ra xấu mặt. 

             “Sợ gì chứ, cô còn dám cùng tôi ngủ một giường kia mà, hát một bài thì sợ gì”, Diệp Hạo thoải mái nói. 

             Lời này của anh khiến Hạ Nam giật mình, cùng ngủ một giường rồi mà không phải người yêu gì? 

             Cô nghi hoặc nhìn Miêu Tiểu Liên, Miêu Tiểu Liên liếc lại, không giải thích gì, có những việc càng nói nhiều càng khó giải thích rõ ràng. 

             Linh Hồ Uyển Nho đỏ mặt, vẻ cầu xin nói: “Em không biết hát thật mà…” 

Bạn đang đọc truyện mới tại truyen azz com.vn. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận
Tham gia group Facebook: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất để đọc truyện sớm nhất và yêu cầu truyện mà bạn muốn!
Các bạn thông cảm vì website có hiện quảng cáo để vận hành và duy trì
Mọi người vẫn ủng hộ chúng tớ để ra chương sớm nhất nhé!