Tất cả mọi người có mặt đều sững sờ, chỉ có tiếng hét của Vương Trường Thắng không ngừng vang vọng, Diệp Hạo thật sự dám nổ súng, hơn nữa còn không hề do dự.
Sau khi bắn một phát, Diệp Hạo khẽ nâng cổ tay lên, họng súng lần nữa chĩa vào mi tâm của Vương Trường Thắng.
Anh lạnh nhạt nói: "Còn muốn thử lại không?"
Mặt mũi Vương Trường Thắng vô cùng dữ tợn, trong lòng chỉ muốn giết Diệp Hạo, nhưng lão ta không dám đánh cược
Diệp Hạo là một thằng điên, nói nổ súng liền nổ súng, lông mày cũng chẳng hề nhíu lại một cái.
Cho dù là lão ta muốn bắn phát súng này, cũng phải do dự một chút, vừa rồi chỉ vì quá căng thẳng mới bóp trúng cò súng.
"Hỏi ông đó, có muốn thử lại không?"
"Không, không cần thử nữa...", Vương Trường Thắng vội vàng hét lên, sợ hãi vì nhìn thấy ngón tay Diệp Hạo đang kéo cò.
Viên đạn này lại bắn ra thì bia ngắm chính là đầu của lão ta đó! Lão ta còn có nhiều tiền chưa xài hết như vậy, làm sao có thể cam tâm tình nguyện chết như thế này.
“Tốt lắm, mấy năm nay lấy bao nhiêu tiền của chú Miêu thì trả lại hết đây!”, Diệp Hạo nói, anh muốn đòi lại công bằng cho Miêu Kiến Hoa, coi như báo đáp một phần ân đức cứu mạng của ông ta.
Sắc mặt Vương Trường Thắng đột nhiên trở nên khó coi, lão ta vừa khóc vừa nói: "Nhiều năm như vậy, tôi... tôi không biết bao nhiêu tiền..."
"Chú Miêu, tên lưu manh này đã lấy của chú bao nhiêu tiền, chú nói ra số tiền đi, để lão ta trả lại!”, Diệp Hạo quay đầu lại hô to.
Ánh mắt Miêu Kiến Hoa chấn động, ông ta bước tới chỗ Diệp Hạo, vừa rồi Diệp Hạo bắn không chút do dự, nói thật khiến ông ta kinh hãi, đây không phải là phim cảnh sát bắt tội phạm.
“Chú Miêu thoải mái nói, dù sao người ta cũng là ông chủ đó, đừng nên xem thường ông ta!”, Diệp Hạo châm chọc.
Tuy nhiên Miêu Kiến Hoa lại không muốn, ông ta suy nghĩ kỹ hơn, nhìn Diệp Hạo nói: "Tiểu Diệp, hay là thôi đi, chuyện này đã kết thúc rồi!"
Sau đó ông ta nói với Vương Trường Thắng: "Ông chủ cá chuyện này kết thúc ở đây, chúng ta không nợ nần gì nhau nữa!"
Vương Trường Thắng sửng sốt một chút, không ngờ Miêu Kiến Hoa lại nói ra lời như vậy, lão ta vội vàng gật đầu: "Nghe lời ông, chuyện này kết thúc, tôi hứa sẽ không làm phiền gia đình ông nữa!"
Vương Trường Thắng nhịn đau nói ra, sắc mặt của lão ta lúc này trở nên tái nhợt hơn, dù sao cũng bị thương bởi một phát súng, máu liên tục chảy ra.
Còn nói hai người không ai nợ ai?
Nếu không chặt đầu Diệp Hạo, lão ta không phải là ông chủ cá!
Dù chưa bắn ai bao giờ nhưng chuyện kéo người buộc đá ném xuống biển thì đâu phải lão ta chưa từng làm.
Lão ta cũng là một nhân vật tàn nhẫn, trên lưng đeo nhiều mạng người rồi!
“Hừ, khôn vặt lại không ít đó!”, Diệp Hạo hừ lạnh một tiếng, giơ súng đánh lên đầu Vương Trường Thắng.
Lão ta đau đớn hét lên, một lúc sau máu me chảy đầm đìa trên mặt, Diệp Hạo tàn nhẫn vượt quá sự dự đoán của lão ta.
"Chú Vương, cháu thấy chú cũng không biết, vậy để cháu đòi lại cho chú!”
Diệp Hạo nói ra một câu, duỗi hai ngón tay ra với Vương Trường Thắng.
"Hai mươi ngàn à? Tôi đưa!", Vương Trường Thắng lập tức gật đầu.
"Bịch…"
Diệp Hạo đá một cước vào vết thương trên chân của Vương Trường Thắng, Vương Trường Thắng vô cùng đau đớn, trực tiếp quỳ gối xuống với Diệp Hạo.
"Ông đang bố thí ăn mày hả?"
Diệp Hạo lại đưa họng súng lên giữa mi tâm lão ta lần nữa: "Đưa tôi hai triệu, thiếu một đồng cũng không được!"
“Quá nhiều rồi, trong tay tôi căn bản không có hai triệu, hai trăm ngàn, tôi đưa cậu hai trăm ngàn!”, Vương Trường Thắng hét lên, bỗng nhiên đi tong hai triệu là mất một tháng tiền phí bảo kê rồi.
“Không thành thật!”, khuôn mặt Diệp Hạo lạnh lùng, anh giơ súng lên, định đánh xuống lần nữa, chỉ là vừa mới giơ tay lên đã bị Miêu Kiến Hoa ngăn lại.
"Chú Miêu, chú không cần nói thêm nữa, dì trở thành người thực vật, hiện tại còn nằm trên giường kìa!"
Nghe Diệp Hạo nói, thanh âm của Miêu Kiến Hoa nghẹn trong họng, trên mặt lộ ra vẻ tức giận, vợ của ông ta chính là bị đàn em của ông chủ cá đánh ra như vậy.
Diệp Hạo nhìn Vương Trường Thắng: "Được, tôi cho ông ba giây, không lấy ra được hai triệu thì tôi bắn ông!"
"Ba hai..."
"Tôi đưa, tôi đưa...", căn bản không cho Vương Trường Thắng thời gian trả giá, nếu lão ta không đồng ý, viên đạn này rất có thể xuyên vào mi tâm của lão ta.
Mặc dù có rất nhiều người ở đây, lão ta cũng tin rằng Diệp Hạo không dám trực tiếp giết người, nhưng lại không dám đánh cược.
Suy cho cùng, thua đi chính là mạng sống của mình!
Bị súng chĩa vào đầu Vương Trường Thắng làm việc rất nhanh, chưa đầy ba phút đã chuyển đủ hai triệu vào tài khoản của Miêu Kiến Hoa.
Xác nhận xong, Diệp Hạo cầm súng gõ gõ đầu lão ta, lạnh lùng nói: "Nhớ kỹ, có thù thì tìm tôi, bị đánh chết thì do thực lực tôi không đủ. Nhưng nếu ông dám gây chuyện với nhà chú Miêu, chỉ cần tôi chưa chết, tôi nhất định sẽ dùng cách tàn nhẫn nhất để giết ông, biết chưa?”
"Tôi biết tôi biết... không không ... tôi sẽ không trả thù, chúng ta không có thù oán gì..."
Vương Trường Thắng hoảng sợ nói, Diệp Hạo đang dùng vẻ mặt lạnh lùng nhìn mình: "Hừ, chỉ cần nhớ rõ lời tôi nói là được, khẩu súng này tôi giữ trước, dẫn người của ông cút đi!”
Vương Trường Thắng vội vàng triệu tập anh em của mình, mang lão ta và Tượng Vương nhanh chóng rời đi, về phần khẩu súng thì đưa cho Diệp Hạo là được.
Tuy nhiên, trước khi đi, ánh mắt Tượng Vương thâm độc nhìn Diệp Hạo, một cái nhìn đầy hằn học, ông ta thua quá oan uổng, không ngờ tới Diệp Hạo sẽ dùng dao đâm mình một nhát.
“Chú Miêu, chúng ta về đi!”, Diệp Hạo gọi Miêu Kiến Hoa đi về, cho đến lúc này Miêu Kiến Hoa vẫn còn ở trạng thái kinh ngạc vô cùng, trong thẻ có hơn hai triệu.
Đây là một khoản tiền rất lớn, ông ta khó có thể tưởng tượng nổi!
Khi họ về nhà, người vậy xem cũng giải tán, chỉ là đều đang bàn tán xôn xao, chuyện này trong thời gian rất nhanh lan ra khắp làng chài.
"Tiểu Diệp, chú Miêu cám ơn cháu...", Trở về nhà, Miêu Kiến Hoa cảm ơn Diệp Hạo, cúi đầu với anh.
Diệp Hạo sợ tới mức vội vàng đỡ lấy đối phương, bố con Miêu Kiến Hoa đã cứu sống anh, phần đại lễ này sao anh nhận được
Miêu Kiến Hoa rất cảm động đối với việc Diệp Hạo còn nhớ đến chuyện mẹ Miêu Tiểu Liên trở thành người thực vật.
Ông ta thở dài một hơi nói: "Lúc đầu bởi vì chuyện của mẹ Tiểu Liên, nếu không phải như thế, e rằng chúng tôi đã sớm chuyển thành phố Cảng sống rồi, cũng sẽ không có những chuyện hại thân như vậy!"
"Vẫn còn kịp, hiện tại có hai triệu rồi, trả tiền điều trị đợt đầu chắc chắn không thành vấn đề...", Diệp Hạo mỉm cười.
"Trả tiền đợt đầu chắc chắn không vấn đề, chỉ là ông chủ cá kia...", Miêu Kiến Hoa lo lắng.
“Chú Miêu đừng lo lắng, trước khi cháu xảy ra chuyện, ông chủ cá đó không dám động vào mọi người đâu, hơn nữa đợi vết thương của lão ta lành rồi, thì thương thế của cháu có lẽ cũng đã ổn. Cái gọi là ông chủ cá không là cái thá gì đâu”, Diệp Hạo bình tĩnh nói, tuy rằng mất trí nhớ, nhưng lòng tự tin, kiêu ngạo từ trong xương không hề mất đi.
Bạn đang đọc truyện mới tại truyenazzmoi.com. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!