Một hình ảnh ký ức mơ hồ hiện lên khiến Diệp Hạo kích động, anh muốn biết mình là ai, rốt cuộc đã xảy chuyện gì mới khiến anh bị thương nặng như vậy, lưu lạc tới nơi làng chài hẻo lánh này.
Vương Trường Thắng và đàn em của lão ta cổ vũ Tượng Vương, nhưng sự ngưng trọng trong mắt Tượng Vương lại tăng lên một phần, bởi vì cánh tay của ông ta có chút run lên.
Mặc dù chỉ là một cú đấm, nhưng nếu một bên không thể chống lại, toàn bộ cánh tay có thể trực tiếp bị phế bỏ.
“Lại lần nữa!”, Diệp Hạo rống lên, xông lên Tượng Vương.
Hai người chiến đấu với nhau, tốc độ ra quyền nhanh đến mức gần như biến thành tàn ảnh, Tượng Vương tức giận gầm lên một tiếng, một chân đá bay Diệp Hạo.
Diệp Hạo bị đá bay, từ trong miệng chảy ra một chút máu.
Miêu Tiểu Liên bị dọa sợ tới mức hét lên, vô cùng đau lòng, hai mắt đỏ bừng.
Miêu Kiến Hoa ở bên cạnh vô cùng lo lắng, chỉ mong mình là người lên sân đấu với Tượng Vương. Lúc Diệp Hạo vừa rơi xuống đất, lòng bàn tay đập mạnh trên mặt đất, như con quay xoay tròn cả người đứng lên.
Lúc này, cú đá thứ hai của Tượng Vương lại đến, quả thực là đuổi sát theo sau.
"Thái Cực Thôi Thủ, Lãm Tước Vĩ...", trong lòng Diệp Hạo hét lớn, một tay ôm lấy cổ chân đá tới của Tượng Vương, mạnh mẽ dùng sức vặn vẹo thắt lưng, đem Tượng Vương để trên lưng.
Sức lực của Tượng Vương đều hướng về phía trước, giờ bị Diệp Hạo mượn lực một cái thì không ổn định trong chốc lát, Diệp Hạo chớp lấy cơ hội dùng cùi chỏ thú mạnh vào trong ngực đối thủ.
"Phốc…"
Tượng Vương bị cùi chỏ đánh một cái vào ngực, cổ họng run lên, phun ra một ngụm máu.
Mà Diệp Hạo nắm bắt cơ hội lúc này, không buông không tha, dựa vào Bát cực quyền đập thật mạnh vào ngực của Tượng Vương.
Tượng Vương lần này bị ném mạnh ra ngoài, ngã xuống dưới chân của Vương Trường Thắng.
Cảnh tượng thay đổi nhanh chóng như vậy làm cho tất cả mọi người ở đó kinh ngạc đến mức choáng cả mặt mày, mạnh yếu thay đổi quá nhanh, ngoại trừ Linh Hồ Uyển Nhi ra, không ai nhìn thấy Diệp Hạo đã làm như thế nào.
Linh Hồ Uyển Nhi cũng có chút ngạc nhiên trong lòng, Diệp Hạo học rất hỗn tạp, nhưng tất cả đều là công pháp chính thống.
Phải biết rằng cho dù là Bát Cực Quyền chính thống hay Băng Quyền và Thái Cực Quyền chính thống thì chúng đều là tuyệt mật trong các môn phái võ đạo, tuyệt đối sẽ không cho truyền bá ra ngoài.
Càng không cần phải nói tới việc Diệp Hạo cùng một lúc học võ thuật chính thống của nhiều trường phái như vậy.
"Tượng Vương, đứng dậy xử nó, xử nó đi...", Diệp Hạo đi về phía bọn họ, Vương Trường Thắng sợ hãi hét lên.
Lão ta không biết tiếng Thái, cũng không biết liệu Tượng Vương có nghe hiểu hay không, dù sao thì chắc chắn Tượng Vương cũng cảm nhận được sự hoảng hốt trong giọng nói của lão ta.
"Gừ...", Tượng Vương giận dữ rống lên, thốt ra một tràng tiếng Thái khó hiểu, đứng dậy lao về phía Diệp Hạo.
Ông ta có thể thấy được trên người Diệp Hạo cũng có thương tích, chắc sẽ không thể kiên trì chiến đấu lâu với mình, ông ta muốn kéo dài thời gian giày vò Diệp Hạo đến chết.
Trong trận chiến tiếp theo, mặc dù mọi thứ vẫn diễn ra rất nhanh và quyết liệt nhưng Tượng Vương chỉ liên tục né tránh, không đối đầu trực diện với Diệp Hạo.
Thời gian trôi qua, trên trán Diệp Hạo xuất hiện mồ hôi, tốc độ tấn công cũng chậm lại, miệng cũng bắt đầu thở dốc.
“Tên gian xảo này!”, Diệp Hạo trực tiếp dừng lại, thở hổn hển chửi rủa.
"Hahaha, ranh con đánh đi chứ, đứng lên đánh đi...", Vương Trường Thắng cười không ngừng, lão ta cũng nhìn ra mục đích của Tượng Vương, chính là muốn tiêu hao sức lực Diệp Hạo.
Lão ta lớn tiếng nhạo báng, Tượng Vương cũng nhếch miệng cười lạnh, không còn né tránh mà bắt đầu đợt tấn công điên cuồng thứ hai vào Diệp Hạo.
"Khốn nạn, tên này giở thủ đoạn, không đáng mặt đàn ông...", Miêu Tiểu Liên đứng bên cạnh mắng chửi, trên người Diệp Hạo có vết thương, đánh nhau thời gian dài nhất định sẽ phải chịu thiệt.
Đây là chuyện không còn cách nào khác, Linh Hồ Uyển Nhi ở bên cạnh đúng lúc lộ ra vẻ mặt lo lắng, đôi mắt lóe lên một tia lạnh như băng, giữa ngón tay kẹp một lưỡi dao chuẩn bị giúp đỡ Diệp Hạo.
Điều cô ta muốn là Phá Quân còn sống, nếu Diệp Hạo đã mất trí nhớ, chỉ cần được huấn luyện tốt, anh sẽ là một trong những viên đại tướng của cô ta.
Tham Lang điều khiển Phá Quân là chuyện chưa từng có từ trước đến nay.
Bây giờ, Diệp Hạo mất trí nhớ, chỉ là một tờ giấy trắng, chỉ cần cô ta dạy dỗ tốt, sẽ là trợ lực cực lớn.
Tuy nhiên, ngay lúc cô ta chuẩn bị ra tay, một tia sáng bạc lóe lên trong tay Diệp Hạo, tấn công mãnh liệt đâm vào Tượng Vương.
"Thằng khốn…"
Tượng Vương rống lên, lúc này thu tay lại cũng đã quá muộn, lưỡi đao sắc bén trong tay Diệp Hạo đã đâm thẳng vào bắp chân ông ta.
Cao hơn một chút, lưỡi đao sắc bén sẽ đâm vào đầu gối của Tượng Vương, nếu như vậy thì Tượng Vương coi như tàn.
Một đao đâm vào Tượng Vương, cánh tay của Diệp Hạo như nối liền, lưỡi đao sắc bén trong tay nhanh chóng chém vào Tượng Vương. Cả hai chân, hai tay đều trở thành mục tiêu của Diệp Hạo.
Anh không ra sát chiêu, dù sao cũng đang ở bên ngoài, nếu bên kia gọi cảnh sát thì sẽ là một rắc rối lớn.
"Làm càn, mày làm càn..."
Vương Trường Thắng gầm lên, Tượng Vương nhanh chóng lui về phía sau, cho đến khi ông ta rút lui về phía bên cạnh Vương Trường Thắng, được đàn em của Vương Trường Thắng đỡ lấy, ông ta mới dừng lại.
Tượng Vương rống lên, ông ta bại trận, thua quá ấm ức, bất quá Vương Trường Thắng càng thêm hưng phấn, vươn tay sờ lưng, thì ra là một khẩu súng lục xuất hiện trong tay lão ta.
"Thằng nhãi này mày gian trá, đê tiện, dùng dao đánh lén, tin tao bắn mày không…”
Vương Trường Thắng chĩa súng vào Diệp Hạo gầm lên, vốn dĩ cục diện thắng chắc, ai mà biết rằng Diệp Hạo vô sỉ như vậy.
Khẩu súng lục vừa được lấy ra khiến quần chúng vây xem chưa từng nhìn thấy súng đều sợ hãi ra mặt.
Miêu Tiểu Liên gần như bật khóc, ánh mắt Linh Hồ Uyển Nhi lạnh lẽo, lưỡi đao trong tay đã sẵn sàng bắn ra bất cứ lúc nào.
"Làm càn?"
Diệp Hạo cười nhạo, anh không hề sợ họng súng tối đen: "Từ đầu trận đến giờ cũng chưa từng nói không thể dùng vũ khí, mặc dù có hơi đê tiện, nhưng mười mấy người các ngươi tiêu hao sức lực của tôi trước, cái này còn không tính là bị ép sao?”
“Mẹ nó, hai việc đó giống nhau sao?”, Vương Trường Thắng hét lên, cánh tay cầm súng lục run rẩy kịch liệt.
Chỉ sau một lát, Diệp Hạo đã chớp lấy cơ hội, bắn lưỡi dao về phía lão ta.
"Bịch…"
Một tiếng súng vang dội, ngay sau đó là tiếng kêu thảm thiết.
Cổ tay của Vương Trường Thắng bị một lưỡi dao sắc nhọn đâm thủng, trên lưỡi dao có chạm trổ hoa văn Long Lân, dưới mắt phản chiếu ánh bạc sáng bóng, luyện rèn thành vô cùng đẹp đẽ.
Chỉ là, lúc này, lưỡi dao dính máu, nét đẹp có chút yêu dị.
Động tác này, Diệp Hạo từ khi thương thế của bản thân khá hơn một chút đã tập luyện rất nhiều mỗi ngày, ngay cả khi vết thương vỡ ra anh cũng không bỏ cuộc.
Bạn đang đọc truyện mới tại truyenazzmoi.com. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!