Lời Diệp Hạo vừa nói xong đã khiến Vương Trường Thắng ngây người chẳng khác nào đứa ngốc vậy.
Lão ta cảm thấy nực cười: “Nhóc con, mày có biết bản thân đang nói gì không?”
“Nói mơ à?”
“Ra ngoài đấu một trận!”, Diệp Hạo đơn giản đáp lời, trong sân không lớn lắm, nhiều người đánh nhau lộn như vậy rất dễ làm vỡ đồ xung quanh.
Vương Trường Thắng bật cười lớn, vẻ mặt lại tức giận: “Được, nếu mày không muốn rượu mời mà thích uống rượu phạt vậy thì ra ngoài đấu một trận đi!”
Lão ta luyến tiếc nhìn sang Linh Hồ Uyển Nhi một cái, chỉ cần đánh chết được Diệp Hạo thì Linh Hồ Uyển Nhi sẽ dễ như trở bàn tay rồi!
Phía ngoài cửa lớn là một khoảng đất trống, đối diện là biển lớn mênh mông, là kiểu hộ nhà nông thường thấy ở ven biển.
“Cậu Diệp à…”, vẻ mặt Miêu Kiến Hoa tràn đầy lo lắng.
Diệp Hạo khẽ cười nói: “Chú Miêu, đừng lo lắng, chẳng phải chú nói trước khi cháu bị mất trí nhớ cũng là một người rất giỏi sao?”
“Thật ra cháu cũng tin vậy nên hôm nay cháu thể hiển một chút, dạy dỗ mấy kẻ cặn bã ức hiếp người trong thôn này một trận”.
Diệp Hạo bước nhanh ra ngoài, ánh mắt Linh Hồ Uyển Nhi co rụt lại, lúc nãy cô ta nghe Diệp Hạo nói cái gì, mất trí nhớ sao?
“Tiểu Liên, anh Diệp có chuyện gì thế? Anh ấy mất trí nhớ à?”, Linh Hồ Uyển Nhi không gọi Miêu Tiểu Liên là chị, gọi là anh Diệp cũng chỉ vì muốn tiếp cận ah thêm mà thôi.
“Đúng vậy, anh Diệp là do tôi và bố cứu được ở biển…”, Miêu Tiểu Liên thì không nghĩ nhiều, kể rõ lại những chuyện đã xảy ra, sau đó mang theo vẻ mặt lo lắng cũng đi theo ra ngoài.
“Mất trí nhớ, thì ra là mất trí nhớ…”, Linh Hồ Uyển Nhi nhủ thầm trong lòng.
“Phá Quân mất trí nhớ, vậy phải chăng mình có thể thu về để mình dùng, đây là tướng tài!”
“Sau này có gặp phải Thất Sát thì mình sẽ không còn ở thế bị động nữa, nghe nói Thất Sát không chỉ có một người, thật đáng mong đợi…”
Linh Hồ Uyển Nhi lại thay đổi mục đích, vẻ mặt tức khắc thay đổi, ra vẻ vô cùng lo lắng, chân cũng đi ra bên ngoài.
“Nhóc con, cho mày một cơ hội cuối cùng, tao có thể nhận mày làm đàn em, tao khuyên mày nắm chắc cơ hội này đi!”, Vương Trường Thắng rống to.
Tối qua lão ta đã nhìn Diệp Hạo đánh nhau qua đoạn phim giám sát, Diệp Hạo ra tay không hề giống với đám anh em thuộc hạ của lão ta chút nào.
Cho dù bọn họ không uống rượu thì e là cũng sẽ bị đánh như vậy, rõ ràng Diệp Hạo là người có luyện võ.
Nhưng may là lão ta đã có tính toán trước, đã nhờ bạn bè tìm một cao thủ đến!
“Bớt nói nhảm đi!”, Diệp Hạo hét lớn một tiếng xông thẳng về hướng Vương Trường Thắng, đánh giặc phải bắt vua trước, bắt được Vương Trường Thắng thì mấy cái khác càng dễ nói hơn.
“Ngông cuồng ngạo mạn!”
Vẻ mặt Vương Trường Thắng dữ tợn: “Lên hết cho tao, đánh gãy một chân, tao thưởng mười ngàn!”
Đám đàn em Vương Trường Thắng đồng thanh hô lớn một tiếng, đánh nhau vốn là sở trường đám bọn họ, bây giờ còn có thêm tiền thưởng mười ngàn nữa.
Ai nấy đều vô cùng phấn khích, cầm theo gậy gộc xông về phía Diệp Hạo.
“Hứng một gậy của tao này!”, một gã trông vô cùng hung tợn, đánh thẳng gậy bóng chày trong tay vào đầu Diệp Hạo.
Nhưng Diệp Hạo phản ứng vô cùng nhanh nhạy, cả người nghiêng qua bên trái, né khỏi gậy bóng chày ném tới, sau đó lập tức dùng tay phải đánh vào cổ tay gã đó.
“Rắc rắc!”
Một tiếng xương gãy giòn vang lên, cổ tay gã đàn ông đó bị đứt gãy, gậy bóng chày thì rơi vào tay Diệp Hạo.
Diệp Hạo đá văng gã đó, cầm gậy bóng chày đập tới tấp, hai mươi mấy người xông về phía Diệp Hạo nhưng không một ai có thể tiến đến gần anh được.
Tốc độ của anh quá nhanh, hôm qua đám người bọn họ đã bị Diệp Hạo đánh một trận rồi mà lúc này anh vẫn mạnh như thế.
Trong chốc lát, tất cả đều hiểu rõ, cho dù bản thân không uống rượu thì cũng không đánh với Diệp Hạo được bao lâu cả.
Trong lòng sợ sệt, vỏn vẹn chưa đến ba phút, cả đám người đều bị đánh tan tành.
Tối qua, tốt xấu gì cũng ráng kiên trì được năm phút đồng hồ, hôm nay không uống rượu vào mà chưa đến ba phút đã rã hết rồi.
Vương Trường Thắng đứng một bên tức giận mắng chửi. Mất mặt, thật sự quá mất mặt!
Bên cạnh còn có vài nông dân đang hóng hớt, từng người đều trợn tròn mắt nhìn, từ lúc nào mà nhà Miêu Kiến Hoa có một người dũng mãnh như vậy chứ.
Uy tín xây dựng nhiều năm nay lại bị một mình Diệp Hạo đập nát, sắc mặt Vương Trường Thắng trở nên âm trầm đáng sợ.
“Tượng Vương, phải nhờ ông rồi!”, Vương Trường Thắng rất tôn kính Tượng Vương, đây chính là cao thủ mà lão ta phải bỏ giá đắt ra mời về mới được.
Hai tay Tượng Vương chắp lại chữ thập đáp lễ lại, trên mặt lộ ra vẻ cười hung ác, trong chớp mắt đã lao thẳng về phía Diệp Hạo.
Làn da ngăm đen, cơ bắp cuồn cuộn, tung ra nắm đấm kéo theo tiếng xé gió lạnh lẽo.
Diệp Hạo cảm nhận được nguy hiểm, tay cầm gậy bóng chày vung đánh hướng Tượng Vương.
“Bịch!”
Tượng Vương cũng rất bá đạo, vung tay trực tiếp đánh vào gậy bóng chày.
Tiếng vang lớn vang lên, tay cầm gậy bóng chày dày cứng đã bị đập nát, sức lực này khiến người ta kinh ngạc vô cùng!
Lập tức, vẻ mặt Diệp Hạo trở nên nghiêm trọng, đột nhiên lại xuất hiện một gã đàn ông sức lực mạnh bạo như vậy!
“A!”
Tượng Vương hét lớn một tiếng tung ra một loạt đòn Muay Thái tấn công Diệp Hạo, kỹ thuật và sức lực vô cùng nhanh và mạnh, khuỷu tay Diệp Hạo bị đánh trúng khiến anh phải lùi lại mấy bước.
Sức mạnh của Tượng Vương đều được thể hiện hoàn hảo, Vương Trường Thắng vui mừng tột độ.
“Hay lắm, Tượng Vương vô địch!”, Vương Trường Thắng hét lớn.
“Vô địch, vô địch, vô địch…”, đám đàn em bị đánh thua lúc nãy từng người cùng gào to.
“Bố, nên làm gì bây giờ, anh Diệp có vẻ như không đánh lại ông ta…”, Miêu Tiểu Liên đứng bên cạnh không ngừng lo lắng.
Vẻ mặt Miêu Kiến Hoa cũng rối rắm, ông ta cũng không giúp được việc gì, giờ xông vào chỉ sợ là mất nửa cái mạng vì một quyền của Tượng Vương.
Trong lòng chỉ có thể cầu xin trong lòng là Diệp Hạo sẽ đánh thắng, dù là hòa cũng được. Ngược lại Linh Hồ Uyển Nhi tỏ ra sợ sệt khi nãy thì giờ không có biểu cảm gì, chẳng có vẻ gì lo lắng cả.
“Là Muay Thái, ông là người Thái Quốc sao!”, Diệp Hạo hét lớn, lướt ngang qua né đòn của Tượng Vương.
Vẻ mặt Tượng Vương dữ tợn, lời Diệp Hạo nói ông ta không hiểu nhưng cũng nghe ra được Diệp Hạo rất kinh ngạc.
Vì vậy ông ta rất phấn khích, lần này được đến Hoa Hạ, giá được đưa ra rất cao mà ông ta cũng rất thích thú so tài với cao thủ các loại võ.
Lúc nãy Diệp Hạo trấn áp đám thuộc hạ Vương Trường Thắng dũng mãnh như vậy thì khẳng định Diệp Hạo rất có tài, Tượng Vương ra chiêu càng nhanh càng hung hiểm hơn nữa!
Muay Thái rất nổi tiếng trên quốc tế, đứng đầu về sức mạnh và tốc độ, không dùng chiêu thức quá cầu kỳ hoa mỹ, toàn bộ đều là cứng chọi cứng.
Muay Thái ra quyền hay cước đều dùng lực ở đầu gối và khuỷu tay, lực công kích rất mạnh.
Diệp Hạo hét lớn lên, hai chân hơi khuỵu xuống, sau đó cả người lập tức phóng ra như viên đạn.
“Băng Quyền!”
Linh Hồ Uyển Nhi khẽ nói trong lòng, chiêu thức của Diệp Hạo chính là một trong những quyền pháp mạnh nhất trong các loại quyền pháp của Hoa Hạ, là một trong những quyền pháp Ngũ Hành Quyền.
Lên google tìm kiếm từ khóa truyenazz để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!