Miêu Tiểu Liên không phải ghen tị với Linh Hồ Uyển Nhi, nhưng vì cô ta quá đẹp, nên Tiểu Liên có cảm giác không nói thành lời.
Tiểu Liên cảm thấy có chút không vui khi nghĩ một người con gái xinh đẹp như vậy lại ở cùng Diệp Hạo.
Giống như lo lắng Diệp Hạo sẽ bị cô ta cướp mất, nên Tiểu Liên liền dùng ánh mắt cảnh giác nhìn Linh Hồ Uyển Nhi đi tới, giống như nhìn một con hồ ly tinh đang đi tới.
“Anh Diệp, cảm ơn anh...”, Linh Hồ Uyển Nhi đi tới, ánh mắt luống cuống đứng bên cạnh anh.
“Uyển Nhi, đây là Tiểu Liêu, là con gái của chú Miêu!”, Diệp Hạo giới thiệu.
“Chào cô, tôi là Miêu Tiểu Liên!”, Miêu Tiểu Liên tươi cười nói trước. Là chủ nhà, cho nên dù có không vui cũng không được thể hiện ra mặt.
“Tôi là Linh Hồ Uyển Nhi, cô có thể gọi tôi là Uyển Nhi...”, Linh Hồ Uyển Nhi vội vàng đưa tay ra bắt.
“Tôi nghe anh Diệp nói rồi, cô bị người nhà đuổi ra ngoài, rồi chạy tới làng chài chúng tôi?”, Miêu Tiểu Liên nghi ngờ hỏi lại.
“Hai người cứ nói chuyện đi nhá, tôi đi phụ chú Miêu một tay”, Diệp Hạo nói một câu rồi đi luôn.
Anh cảm nhận rõ sự thù địch nhàn nhạt từ Miêu Tiểu Liên, điều này đủ khiến anh đau đầu, xem ra phải sớm đuổi Linh Hồ Uyển Nhi mới được.
Không nằm ngoài dự đoán, Diệp Hạo vừa đi vào trong bếp, Miêu Kiến Hoa liền hỏi một thôi một hồi.
Phía đông làng chài, một chiếc Toyota đi thẳng tới căn nhà bốn tầng.
Đây chính là nhà ông chủ cá Vương Trường Thắng, tối qua điện thoại của lão ta để trong xe quên không cầm theo, khi ông ta làm xong việc cũng đã hai giờ sáng.
Tối qua Vương Trường Thằng uống say bí tỉ, sáng sớm sau khi sạc điện thoại mới thấy có rất nhiều cuộc gọi nhỡ, gọi lại mới biết chuyện tối qua Diệp Hạo tìm tới tận nhà.
Vường Trường Thắng vô cùng tức giận, dẫn theo Tượng Vương phóng thẳng về làng chài.
“Đại ca, cuối cùng anh cũng về rồi, thằng chó đó ngông cuồng quá, đám anh em bị nó đánh thừa sống thiếu chết”, Vương Trường Thắng vừa xuống xe, một đám người đã bắt đầu vây lấy lão ta mà kể khổ.
Vương Trường Thắng lạnh lùng giơ tay lên.
“Bốp!”
“Một đám ăn hại, bọn mày có cả mười mấy người mà không đánh lại một mình nó, có mất mặt tao không chứ?”
Vương Trường Thắng tức giận nạt nộ, một người đàn ông vẻ mặt ấm ức: “Đại ca, không phải bọn em không đánh lại, tối quá uống nhiều quá, hơi chuếnh, cho nên...”
“Bốp bốp!”
Người đàn ông đó còn chưa nói xong, liền ăn ngay hai phát tát.
Vương Trường Thắng càng tức điên người khi biến đám đàn em của mình uống rượu, nên mới bị Diệp Hạo đánh cho tời bời.
“Sau này, nửa tháng chỉ được uống một lần, còn dám làm nhỡ việc, ông đập hết mấy chum rượu của chúng mày”.
Cả đám không ai dám nói gì, tên bị Diệp Hạo đánh gãy chân tối qua, ngồi xe lăn đi ra.
“Đại ca, anh phải báo thù giúp cho em, bụng của em, chân của em...”, tên này trông thấy Vương Trường Thắng liền nói ra hết những ấm ức trong lòng.
“Câm ngay cho tao, tao lại nghe có người nói, bọn mày vì nhìn thấy một người phụ nữ xinh đẹp nên mới thành ra như vậy?”
“Đúng vậy, đúng là có đứa con gái xinh lắm luôn, đại ca không biết cô ta xinh tới mức nào đâu, để em tả qua cho anh nhá...”
Tên này phấn khích ra mặt, bắt đầu miêu tả lại dung mạo của Linh Hồ Uyển Nhi.
“Thật á, lại có đứa xinh như thế?”, Vương Trường Thắng có chút không tin.
“Đại ca, nếu em lừa anh, thì cái chân què này của em không bao giờ khỏi, cô ta phải gọi là thất tiên nữ hạ phàm...”, tên đó vỗ ngực đảm bảo.
“Được, nếu vậy thì đi xem xem thằng chó đó ăn gan hùm mà lại dám mò tới tận đây!”, Vương Trường Thắng tức giận quát một tiếng.
Đám đàn em của lão ta hô hào theo, bọn chúng tuy tối qua bị Diệp Hạo đánh cho nhừ tử, nhưng vẫn không biết sợ, đều cho rằng vì uống nhiều nên mới bị Diệp Hạo đánh thành ra như vậy.
“Đại ca, đây là ai?”, một tên chỉ vào người đàn ông cao to vạm vỡ đứa phía sau Vương Trường Thắng.
“Đây là Tượng Vương, đến từ Thái, một tay đấm Muay Thái cực giỏi!”, Vương Trường Thắng giới thiệu Tượng Vương trước tất cả mọi người, ông ta có thể đấm nứt tường chỉ bằng một cú đấm.
“Sa-wa-dee krup...”, Tượng Vương chắp hai tay chào mọi người.
Cả đám bọn chúng ngơ ngác, khi nghe thấy giọng của Tượng Vương.
Thế nhưng, nhìn thấy cơ bắp cuồn cuộn của Tượng Vương khiến tất cả bọn chúng không ai dám động tới.
“Đi, chúng ta đi xử lý thằng chó đó!”, Vương Trường Thắng hắng giọng, dẫn đầu đi ra.
Cả nhà Miêu Tiểu Liên đang ngồi ăn sáng, Linh Hồ Uyển Nhi ngồi sát bên Diệp Hạo, giống như chỉ có ngồi cạnh anh mới thấy an toàn.
Điều này lại khiến Diệp Hạo cạn lời, Miêu Tiểu Liên có chút không vui, nhưng chính cô ta cũng không biết tại sao bản thân lại không vui như thế.
Linh Hồ Uyển Nhi nói số mình rất khổ, nếu không trốn khỏi nhà thì sẽ bị gả cho một đứa chăn bò còn không biết đọc bảng cửu chương.
Đã bỏ đi rồi, nên bây giờ cũng không còn nhà mà về, tối qua suýt bị người xấu làm hại, khiến Tiểu Liên bất giác nhớ lại những gì mình đã trải qua, nên có chút đồng cảm với Linh Hồ Uyển Nhi.
“Uyển Nhi, đây là canh hải sâm, cô nếm xem, ngon lắm đấy”.
“Cảm ơn em Tiểu Liên”.
“Không đúng, cô nên gọi tôi là chị Tiểu Liên”, Miêu Tiểu Liên sửa lại cách nói.
“Rầm!”
Đúng lúc này, cổng nhà bọn họ liền bị đạp bật tung ra, tiếp đó liền có một đám người xông vào.
Vương Trường Thắng đi ở chính giữa, Tượng Vương đi ngay bên cạnh, chậm rãi bước tới.
Diệp Hạo cùng tất cả mọi người trong nhà cùng quay ra nhìn, trông thấy đám người của Vương Trường Thắng, ánh mắt anh liền trở nên lạnh lẽo.
“Thằng kia, tối qua nhân lúc tao không ở nhà, mày lại dám tới tận cửa, muốn chết hả!”, Vương Trường Thắng mở miệng liền quát.
“Ông tự dẫn xác tới đây, đỡ mất công tôi phải chạy đi một chuyến!”, Diệp Hạo đứng dậy, lạnh lùng nói.
“Thằng kia, đại ca của tao ở đây, con mẹ mày lại còn giả vờ ngọng ngạnh, đợt lát cho mày thành thái giám luôn!”, tên mập tối qua bị Diệp Hạo đánh, lúc này đang chỉ tay về phía anh mà chửi.
“Ông chủ cá đừng kích động thế...”, Miêu Kiến Hoa đứng dậy, cười cười nói, nhưng còn chưa đợi ông nói xong.
Diệp Hạo liền kéo vai ông lại, bình thản nói: “Chú Miêu, không phải nói mấy lời vuốt mặt đó làm gì, có vài người chú không đánh cho biết sợ, đánh cho phải dập đầu trước chú, thì đừng bao giờ mơ kẻ đó sẽ bỏ qua cho chú!”
“Ha ha ha...”
Lên google tìm kiếm từ khóa truyenazz để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!