Trong đêm tối, Diệp Hạo nằm sát bên thành giường, cố gắng tránh xa Linh Hồ Uyển Nhi một chút, nhưng vì chiếc giường quá nhỏ, chiều rộng cùng lắm cũng chỉ tới mét rưỡi.
Linh Hồ Uyển Nhi nằm bên trong, một mùi hương thơm mát bay tới mũi anh, khiến toàn thân anh nóng bừng.
Diệp Hạo khẽ quay đầu sang một bên, Linh Hồ Uyển Nhi đã ngủ rất ngon, dung mạo mĩ miều của cô ta khiến Diệp Hạo có chút động lòng.
“Chết tiệt, có phải gặp vận đào hoa quái đâu, gặp phải hồ ly tinh thì có...”, Diệp Hạo thầm phỉ báng.
Thế nhưng anh lại rất khâm phục Linh Hồ Uyển Nhi, lần đầu tiên gặp một người đàn ông lạ mặt, cùng nằm chung một giường, mà vẫn có thể ngủ được.
Cũng liều quá rồi đấy, thật sự coi người ta là người tốt à?
Diệp Hạo khẽ lắc đầu, cơn buồn ngủ chợt ập đến, tuy vết thương cũng đã hồi phục không ít, nhưng buổi tối nay phải xử lý nhiều người như vậy, cũng khiến anh có chút mệt mỏi.
Không tới năm phút sau, Diệp Hạo đã khẽ ngáy đều đều, Linh Hồ Uyển Nhi đang ngủ bên cạnh chợt mở to đôi mắt nai.
Đưa tay lên người lấy con dao mỏng như cánh ve ra, những ngón tay búp măng cầm con dao kề bên cổ họng của Diệp Hạo.
Cô ta chỉ cần nhẹ nhàng rạch một đường, Diệp Hạo hoặc có thể nói Phá Quân này sẽ bị tiêu diệt ngay.
“Tiểu Tuyết...Tiểu Tuyết...”, đúng lúc này, Diệp Hạo chợt nói mơ, tiếng anh nhỏ tới mức gần như không thể thấy.
Đôi mắt to tròn của Linh Hồ Uyển Nhi khẽ chớp, cô ta có chút nghi hoặc khi nghe thấy tên người phụ nữ này, trong lúc ngủ còn gọi tên, lẽ nào là kẻ sỉ tình?
Linh Hồ Uyển Nhi muốn cười, nhưng cô ta lại phát hiện ra Diệp Hạo hình như có gì đó bất thường, theo như Diệp Hạo nói, anh hiện đang ở trong nhà của một người tên Miêu Tiểu Liên, tại sao lại gọi tên người phụ nữ khác?
Lẽ nào lại có ẩn tình ở đây?
Linh Hồ Uyển Nhi vô cùng hiếu kỳ, nhìn gương mặt tuấn tú của Diệp Hạo, khoé miệng liền cong lên.
“Tạm thời giữ lại cái mạng này của anh, sau này sẽ xử lý sau!”
Cô ta thu lại con dao, nhưng Linh Hồ Uyển Nhi không nằm lại tư thế cũ, mà khẽ gối đầu lên ngực của Diệp Hạo, lặng im nghe nhịp tim đều đều của anh.
Trong căn biệt thự số một tại thành phố Cảng, tuy bây giờ đã là nửa đêm, nhưng Hàn Tuyết vẫn còn chưa ngủ.
Trước đó cô vừa nhận được điện thoại của Chu Tình, nói cô biết Diệp Phàm vẫn còn sống, chỉ là không biết anh đang ở đâu.
Nghe được tin này Hàn Tuyết khóc lớn một trận, chỉ cần anh vẫn còn sống là được, cô tin Diệp Phàm đang ở đâu đó dưỡng thương.
Đợi tới khi vết thương lành lại, nhất định anh sẽ quay về, việc cô phải làm bây giờ là yên tâm ở nhà đợi anh trở về, cùng điều hành Công Nghệ Tuyết Phàm.
Mấy ngày nay, cô bận bù đầu vì chuyện của Công Nghệ Tuyết Phàm.
Truyền thông của nhóm người Phòng Đông Thịnh đang không ngừng tung tin công kích gây bất lợi cho Công Nghệ Tuyết Phàm, dẫn đến dòng sản phẩm tinh chất dưỡng thể thẩm mỹ sử dụng công nghệ cao nhất của bọn họ lúc này đang xảy ra tình trạng đổi trả hàng liên tục.
Nghiêm trọng nhất là dư luận lên tiếng hy vọng cục kiểm tra an ninh và chất lượng cùng với các ban ngành liên quan vào cuộc, tới phòng thí nghiệm của Công Nghệ Tuyết Phàm, lấy mẫu thành phần của tinh chất dưỡng thể, sau đó đưa ra thông báo rõ ràng trước công chúng.
Đây là một thử thách vô cùng lớn đối với Hàn Tuyết, thành phần của tinh chất dưỡng thể là tuyệt mật, nếu như bị lấy mẫu điều tra, một khi kết quả điều tra được công bố, người khác có thể bắt chước điều chế ra sản phẩm tương tự.
Tuy có thể bọn họ thiếu linh nhũ thạch dược nguyên liệu quan trọng nhất, nhưng vẫn có thể làm ra sản phẩm loại một, rồi bán với giá thấp hơn, như vậy sẽ tạo ra cạnh tranh thị trường với công ty.
Ngoài ra, bởi vì đây là hành vi thương nghiệp, Long Linh dù có cấp bậc cao, lại còn là cháu gái của Hắc Long.
Nhưng cũng không thể lợi dụng chức vụ, để gây sức ép từ phía trên.
“Diệp Phàm, nếu như có anh ở đây thì tốt biết mấy...”, Hàn Tuyết thở dài, nhấp một ngụm cà phê, rồi tiếp tục làm việc.
Buổi sáng, Diệp Hạo tỉnh trước, vừa định ngồi dậy, chợt cảm thấy có thứ gì đè trên ngực mình.
Cúi đầu nhìn, liền thấy Linh Hồ Uyển Nhi đang gối đầu trên ngực anh, gương mặt xinh đẹp và thanh tú của cô ta đang hướng về anh, đôi môi anh đào nhỏ nhắn, khiến Diệp Hạo muốn đặt một nụ hôn lên đó.
Diệp Hạo khẽ nhấc đầu cô ta lên, chậm rãi đặt đầu cô ta xuống cái gối bên cạnh.
Diệp Hạo ngồi dậy, nhìn Linh Hồ Uyển Nhi vẫn đang ngủ say, rồi mở cửa đi ra ngoài.
Ngủ chung với một người con gái xinh đẹp như vậy một đêm, nhưng lại không làm gì, Diệp Hạo tự thấy mình sắp thành thánh nhân luôn rồi.
Cánh cửa vừa đóng lại, Linh Hồ Uyển Nhi mở mắt: “Hừ, may mà anh chưa hôn, dám hôn xem anh còn sống nổi không!”
Linh Hồ Uyển Nhi lấy con dao được cô ta giấu dưới đầu lưỡi ra.
“Anh Diệp, chào buổi sáng...”, Diệp Hạo ra ngoài tập võ, Miêu Tiểu Liên cũng dậy theo.
Nhìn thấy Miểu Tiểu Liên, Diệp Hạo liền dừng lại, đi tới cạnh cô ta: “Tiểu Liên, tôi có chuyện này muốn nói với cô!”
Diệp Hạo buộc phải nói chuyện của Linh Hồ Uyển Nhi cho Miêu Tiểu Liên biết, dù gì anh cũng đang ăn nhờ ở đậu.
“Anh nói đi!”
Diệp Hạo kể hết lại toàn bộ sự việc cho Miêu Tiểu Liên biết. Miêu Tiểu Liên cảm thấy vô cùng kinh ngạc sau khi nghe xong đầu đuôi câu chuyện.
“Anh Diệp, anh nói là anh cứu một người con gái, lại còn nằm chung giường với anh?”
Diệp Hạo gượng cười: “Chỉ có một chiếc giường, tôi định ngủ dưới đất, nhưng vì tôi cứu cô ta, cô ta không nỡ để tôi nằm dưới đất, nên đành thế”.
“Thế...anh có làm chuyện gì khác không đấy?”
Diệp Hạo ngẩn người, anh cốc nhẹ một cái vào trán Miêu Tiểu Liên, cạn lời: “Không có chuyện gì cả, Diệp Hạo tôi là loại người không làm chủ được bản thân hả?”
“Hừ, vậy thì tốt, mà cô gái đó cũng thật là, sao lại có thể tuỳ tiện nằm trên giường đàn ông thế chứ?”, Miêu Tiểu Liên đằng hắng với giọng ghen tuông.
Nhưng ngay khi cảm thấy bản thân nói hơi quá đà, mặt cô ta liền đỏ lựng.
“Tiểu Diệp, hai đứa dậy rồi đấy hả!”, Miêu Kiến Hoa cũng từ trong nhà đi ra, chào Diệp Hạo.
Nhưng đúng lúc này, cánh cửa phòng của Diệp Hạo chợt mở ra, Linh Hồ Uyển Nhi từ trong đó bước ra, nhìn thấy trong sân có nhiều người như vậy, ánh mắt chợt có chút luống cuống.
Thấy cô ta bước ra, cả Miêu Kiến Hoa và Miêu Tiểu Liên đều ngây người ra.