Diệp Hạo không moi được thông tin gì từ miệng đám đàn em của Vương Trường Thắng, ngay cả điện thoại cũng không gọi được, bất lực quá nên anh chỉ có thể rời đi.
“Bắt giặc phải bắt vua, dù có ra tay với đám đàn em này thế nào đi chăng nữa cũng không có tác dụng gì”.
Sau khi vào biệt thự tìm một hồi, Diệp Hạo vẫn không tìm thấy bất kỳ thông tin hữu ích nào, chẳng hạn như một số bằng chứng bất hợp pháp...
Diệp Hạo quay người bước ra ngoài, trong mắt Linh Hồ Uyển Nhi đang trốn trên cây to ngoài sân lóe lên một tia sáng sắc bén.
Lúc này mà giết Diệp Hạo thì coi như cô ta đã hoàn thành nhiệm vụ, hơn nữa tỷ lệ thành công còn là 100%.
Nhưng mà, cô ta vẫn còn rất tò mò, Diệp Hạo có số mệnh là một Phá Quân, cũng không yếu hơn cô ta nhưng tại sao lại lưu lạc đến nhà một người đánh cá bình thường chứ.
Theo những tin tức mà cô ta có được, ngay cả ông cụ Thái cũng không dám tự tay giết chết Phá Quân, vì sợ rằng nó sẽ gây ra một mối họa lớn.
Đột nhiên, cô ta ngước mắt nhìn lên, chỉ thấy từ xa có vài ngọn đèn sáng nhấp nháy.
Linh Hồ Uyển Nhi cân nhắc một lúc rồi nở một nụ cười đủ sức mê hoặc cả thế giới, cô ta đứng dậy và bay ra khỏi cái cây, chạy nhanh về phía nơi có ánh sáng.
Diệp Hạo bước ra ngoài cổng, nhìn vào camera theo dõi ở góc cửa, rồi giơ thẳng ngón giữa!
Ngay lập tức, anh lại cảm thấy buồn cười, hình như mình có hơi trẻ con, nhưng dù sao thân thể cũng khôi phục được một chút khiến anh rất vui vẻ.
Diệp Hạo xoay người rời đi, mới vừa đi được mấy bước, liền nghe thấy phía sau lưng bên phải truyền đến tiếng kêu cứu.
Anh nhăn mày, hình như là tiếng một người phụ nữ, nghe qua đang rất sợ hãi.
Nghĩ đến việc Miêu Tiểu Liên suýt nữa bị Vương Quân cưỡng bức, trên mặt Diệp Hạo lóe lên một tia lạnh lẽo, anh ghét nhất những loại căn bã dùng đũng quần ức hiếp phụ nữ.
Do đó, Diệp Hạo quay người, chạy về nơi có tiếng kêu cứu.
“Các người mau thả tôi ra, tôi đã kêu cứu rồi, chắc chắc sẽ có người đến...”, Linh Hồ Uyển Nhi quỳ bệt dưới đất, sắc mặt bị dọa đến tái mét lại.
Trước mặt cô ta là 2 chiếc moto cùng với bốn người đàn ông, bốn người họ thấy bộ dạng sợ hãi đó của Linh Hồ Uyển Nhi thì thở gấp đến đỏ hết cả mặt.
Sống đến từng này tuổi, họ còn chưa gặp được cô gái nào xinh như thế, kể cả trên tivi cũng không có.
Không ngờ lại gặp được một người như thế ở làng chài xa xôi này, còn đang là nửa đêm, 4 tên uống say này đang kích động không thôi.
“Em gái nhỏ đừng sợ, các anh trai đều rất nhẹ nhàng mà...”, một người trong đó đang cười, đôi mắt như phát ra lửa.
“Đúng thế, một người con gái như em mà nửa đêm đi trên đường thế này, nếu gặp phải người xấu thì nguy hiểm biết bao...”, 4 người lẳng lặng bao vây lấy Linh Hồ Uyển Nhi, phòng trường hợp cô ta chạy mất.
“Các người,.. tôi có vũ khí, đâm các người...”, Linh Hồ Uyển Nhi rút chiếc kẹp tóc bạc trên đầu ra rồi cầm nó trong tay một cách lo lắng, hai cánh tay còn bị dọa đến mức run lẩy bẩy.
Không ngờ rằng, một bên tóc dài của cô ta xõa xuống, khiến cô ta trông giống như một nhân vật từ trong tranh bước ra.
Điều này lại càng khơi dậy mong muốn chinh phục của bốn người đàn ông này hơn nữa, họ dùng những lời dâm dê đê tiện tiến lại gần Linh Hồ Uyển Nhi hơn.
“A...”, Linh Hồ Uyển Nhi hét lên một tiếng, bị dọa đến mức bật khóc, cũng ngay vào lúc này, một viên gạch bị ném đến.
“Bịch”.
Một người đàn ông bị viên gạch đập trúng lưng thì theo bản năng lao về phía trước , trước mặt anh ta chính là Linh Hồ Uyển Nhi.
Một chút lạnh lùng thoáng qua trong mắt cô ta, ngoài mặt cô ta khóc to hơn, nhưng chiếc kẹp tóc màu bạc trên tay lại đâm thẳng vào bụng người đàn ông.
“A...”, một tiếng thét vang lên, thảm thiết không gì sánh được.
Sau khi đâm chiếc kẹp tóc màu bạc vào người hắn ta, Linh Hồ Uyển Nhi sợ hãi đến mức lùi lại và ngồi bệt xuống đất.
"A, con nhóc khốn khiếp này, sao cô dám đâm vào bụng tôi, tôi giết cô...”, người đàn ông bị đâm tức giận hét lên, tay thì che bụng đang chảy máu.
Ba người còn lại vẻ mặt dữ tợn nhìn Diệp Hạo đang vội vàng chạy tới, hung ác nói: "Thằng chó chết, mày dám nhúng tay vào chuyện này, đúng là tự đi tìm chết”.
“Đông Tử, tóm lấy hắn ta rồi đánh gãy chân!”, người đàn ông bị Linh Hồ Uyển Nhi đâm bằng chiếc kẹp tóc bạc hét lên, toàn thân run lên vì tức giận.
Hắn ta rất muốn trực tiếp xông lên giết chết Diệp Hạo, nhưng máu từ bụng chảy ra không ngừng, khiến hắn ta đau đớn vô cùng.
“Tên nhóc, mau cút đi thì chúng tao sẽ tha cho mày một mạng”, Đông Tử không lập tức lao lên đánh Diệp Hạo, dù sao loại chuyện này cũng là chuyện vô liêm sỉ và phạm pháp, tốt nhất là khiến cho Diệp Hạo bỏ đi.
“Đồ cặn bã”.
Tuy nhiên, Diệp Hạo tức giận hét lên, rồi bất ngờ lao lên trước, tung ra một đấm vào người đứng gần mình nhất.
“Rượu mời không uống lại muốn uống rượu phạt”, ba người đàn ông hét lớn, rồi lập tức lao về phía Diệp Phàm.
“Bịch, bịch, bịch...”
Không ngoài dự đoán, ba người lao đến nhanh, bay ra ngoài cũng nhanh.
Diệp Hạo tay đấm chân đá khiến cho ba tên kia sợ chết khiếp, nằm trên đất kêu gào thảm thiết.
“Tên nhóc, mày gặp rắc rối rồi. Chúng tao là đàn em của ông chủ cá. Mày đợi tao gọi người đến...”, Người đàn ông bị kẹp tóc bạc đâm tức giận hét lên, lấy điện thoại di động ra bấm số gọi cho ai đó.
Diệp Hạo phớt lờ hắn ta, đi tới chỗ Linh Hồ Uyển Nhi đang ngồi xổm trên mặt đất với vẻ mặt hoảng sợ.
Diệp Hạo càng đến gần, lại càng ngạc nhiên, làm sao lại có một cô gái xinh đẹp như vậy.
Đẹp đến mức không thực, Diệp Hạo thậm chí không biết phải diễn tả vẻ đẹp đó như thế nào, thêm cả sự hoảng sợ trên khuôn mặt cô gái lúc này nữa, tất cả điều đó khiến anh có một khao khát muốn được bảo vệ mãnh liệt.
“Trời ạ, từ bao giờ mà mình lại nông cạn như thế...”, Diệp Hạo tự giễu trong lòng.
“Cô gái, cô không cần sợ, đám người đó bị xử lý hết rồi”, Diệp Hạo vừa nói vừa lại gần, muốn đỡ cô ta đứng lên.
Tuy nhiên, vẻ mặt Linh Hồ Uyển Nhi đầy kinh hãi, cô ta vẫn cầm chiếc kẹp tóc bạc đâm về phía Diệp Hạo.
Rồi lớn tiếng khóc: “Anh đừng lại đây, làm ơn tha cho tôi đi mà...”
Diệp Hạo bất lực, đệt, anh đây vừa cứu cô, cô đã vong ân bội nghĩa, coi tôi như người xấu?
“Cô gái, tôi vừa cứu cô, sẽ không làm cô bị thương, cô có thể đứng dậy trước được không?” Diệp Hạo đưa tay ra, nhưng Linh Hồ Uyển Nhi vẫn sợ hãi không tin Diệp Hạo.
Diệp Hạo trong lòng hiểu rõ, chắc là bị bốn tên này dọa sợ quá rồi.
“Cô gái, cô có thể không đứng lên, nhưng con rắn hoa cỏ kia sắp bò lên người cô rồi đó...”
Giọng nói của Diệp Hạo mang theo ý đùa giỡn, Linh Hồ Uyển Nhi nhìn theo hướng ngón tay của anh, quả nhiên có một con rắn màu vàng đen đang bò về phía cô ta, nhưng khoảng cách ít nhất cũng phải hai ba mét.
Bạn đang đọc truyện mới tại Truyenazz. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!