Mười một giờ, Diệp Hạo đi đến bên ngoài tòa nhà bốn tầng, rồi ngẩng đầu lên nhìn.
Bên ngoài cổng còn có một chiếc camera giám sát, anh cười lạnh: “Cẩn thận ghê ha”.
Diệp Hạo không chút do dự, bước thẳng vào bên trong.
Trong một căn phòng ở phía sân của tòa nhà lúc này phát ra tiếng ồn lớn, một nhóm người đang mời rượu, uống rượu, chai bia ném đầy đất.
“Đệt, sao đám A Đông vẫn chưa về, cái can này lại thấy đáy rồi”, một người đàn ông uống hết một chai bia rồi mở miệng mắng to.
“Để tôi gọi điện thoại hỏi xem, không có phụ nữ thì thôi đi, còn không có cả rượu để uống, đúng là mất hứng”.
“Bịch”.
Ngay lúc này, một tiếng động lớn vang lên, người trong phòng đều ngây ra như phỗng.
Diệp Hạo không trèo tường vào, dù có trèo vào nhưng bên ngoài có camera thì cũng bằng thừa.
Hai cánh cửa lớn bằng gỗ vô cùng có giá trị, bị anh đạp mấy cái thì như thể bị một chiếc xe ủi đất đụng phải, mở ra hai bên ngay lập tức.
Tiếng động lớn không báo trước khiến tất cả mọi người trong phòng khách đứng hết cả lên.
Là một tên lưu manh, phản ứng đầu tiên là có người đến tìm tận nhà.
Có ba màn hình hiển thị ở phía bên trái của phòng khách, mọi người có thể nhìn thấy vị trí xung quanh bốn bức tường ở sân và cổng của biệt thự.
“Có người đến gây rối, ra xử bỏ nó đi”, bọn họ nhìn thấy Diệp Hạo đang vênh váo đi vào trong phòng thì mắng một tiếng, cầm bình rượu lao ra ngoài.
Diệp Hạo nhìn thấy một đám người lao ra ngoài thì dừng lại nói: “Bảo ông chủ cá ra đây, tao có chuyện muốn thương lượng với lão ta”.
“Mày là ai? Mở miệng ra là đòi gặp ông chủ cá của chúng tao, khai tên ra mau”, một người đàn ông người đầy mùi rượu, cầm chai bia chỉ vào Diệp Hạo hét lớn.
“Thế nào?”
Diệp Hạo cười lạnh: “Ông chủ cá của chúng mày không nhắc đến tao, xem ra lão ta cũng không quan tâm đến Vương Quân...”
“Vương Quân?”
Đám người ngây ra một lúc, rồi lập tức phản ứng lại, một người hung dữ hét lớn: “Mày là người đã thiến anh Quân sao?”
“Không sai, bảo ông chủ cá của chúng mày ra đây, tao đến nói chuyện với lão ta”.
“Nói cái ông tổ nhà mày, ông đây phế mày...”, một người đàn ông vạm vỡ hét lên một tiếng rồi cầm theo một chai bia lao về phía Diệp Hạo.
Vương Quân bình thường khá là quan tâm đến hắn ta, hôm đó nếu không phải hắn ta ra ngoài bàn chuyện với Vương Trường Thắng thì hắn ta cũng đi cùng Vương Quân.
Do đó, Vương Quân bị thiến, hắn ta cũng tức giận không thôi, sau này không có ai dẫn hắn ta đi uống bia ôm nữa rồi.
Người đàn ông đó lao thẳng lên, hắn ta hoàn toàn quên mất chuyện ngày hôm đó mấy người Vương Quân bị Diệp Hạo xử lý như thế nào.
Đối mặt với chai bia đang lao đến, Diệp Hạo nhếch miệng khinh thường, không có ý muốn tránh ra.
“Bịch”.
Diệp Hạo nhanh chóng đá chân ra, người đàn ông vừa xông lên đó hét to một tiếng rồi lập tức bị bay ra ngoài, đứng lắc lư hai lần mà vẫn không đứng thẳng dậy được.
Một đạp này, vô cùng mạnh mẽ.
Diệp Hạo lạnh nhạt nói: “Tao không muốn động đến đám rác rưởi chúng mày, bảo đại ca chúng mày mau ra đây”.
Lời nói dửng dưng và khinh thường của anh khiến cho mấy tên đàn em của Vương Trường Sinh vô cùng tức, bọn họ vốn đã uống rất nhiều rượu rồi, bây giờ Diệp Hạo lại dám kiêu ngạo như vậy.
“Ra tay hết đi, đánh chết nó cho tao”, không biết ai hét lên một tiếng, mỗi người cầm hai chai bia rồi lao về phía Diệp Hạo.
Diệp Hạo ánh mắt lạnh lẽo, tuy rằng vết thương mới khôi phục một chút, nhưng đám lưu manh này cũng không là gì cả.
Chỉ thấy Diệp Hạo không lùi bước mà tiến lên, anh lao thẳng vào đám đông, tung một cú đấm đập vào sống mũi một người đàn ông, giật chai rượu trong tay rồi đập vào đầu hắn ta.
Trong sân lúc này tràn ngập tiếng kêu la, 5 phút sau, Diệp Hạo đứng tại đó thở hổn hển.
Một đám người nằm trên mặt đất, đều là đàn em của Vương Trường Thắng, không ai trong số họ có thể đứng dậy, hai người trong số đó thậm chí còn bị co giật liên tục.
“Đánh mấy tên rác rưởi mà lâu như vậy, lại còn đang thở hổn hển, xem ra Phá Quân này bị thương rất nặng...”, trên cây lớn cách đó không xa, Linh Hồ Uyển Nhi nhìn Diệp Hạo đang thở hổn hển chẹp miệng nói.
Vừa rồi khi Diệp Hạo đi ra khỏi thùng tắm, cô ta ngửi thấy một mùi thuốc thoang thoảng, cộng với những vết sẹo trên người anh thì có thể kết luận rằng Diệp Hạo chắc chắn đã bị thương rất nặng.
Chỉ là cô ta thấy có chút kỳ quái, tại sao Diệp Hạo, một người mang số mệnh Phá Quân, lại ở trong nhà của một người đánh cá bình thường?
Diệp Hạo không biết phía sau có người đang giễu cợt mình, anh ổn định lại hơi thở, đi đến bên cạnh một người đàn ông, túm tóc hắn ta rồi nhấc lên.
“Nói cho tao biết ông chủ cá của chúng mày đang ở đâu?”
Đánh được một lúc như thế rồi mà Vương Trường Sinh vẫn chưa ra, lẽ nào hôm nay lão ta không ở đây?
Hai đêm trước khi tắm thuốc xong, anh đều đi ra ngoài thăm dò thì thấy rằng Vương Trường Sinh đêm nào cũng trở lại, nhưng vì sự an toàn, anh quyết định đi tắm thuốc thêm một lần nữa để hồi phục vết thương, sau đó mới ra tay với lão ta.
"Mày thả tao ra, chờ đại ca của tao trở về sẽ giết chết mày...”, giọng người đàn ông vô cùng cứng rắn nhưng vẻ mặt lại tràn ngập sự kinh hãi, Diệp Hạo quá mạnh.
Bọn họ đông như thế nhưng đều bị anh xử lý hết, tất nhiên, họ cũng không biết được trên người anh còn đang có vô số vết thương nghiêm trọng.
Nếu không, đánh một đám rác rưởi như thế này, mà mất hơn 1 phút thì Diệp Hạo phải tự tát mình mấy cái để kiểm điểm lại mình.
“Đồ ngu”.
Nghe thấy lời nói mạnh miệng đó của người đàn ông, vẻ mặt Diệp Hạo tràn ngập sự giễu cợt, rồi cầm một chai rượu trên đất đập lên đầu hắn ta.
Bịch!
Chai rượu vỡ tan tành, máu trên đầu người đàn ông lập tức chảy xuống, nhưng Diệp Hạo không vứt mảnh chai rượu vỡ đi mà đè nó xuống giữa hai chân hắn ta.
Người đàn ông choáng váng vì bị chai rượu đập vào ngay lập tức lạnh cả sống lưng: "Đại ca, tôi nói, anh đừng đâm”.
Vương Quân còn đang nằm trong bệnh viện, hắn ta sợ đến chết khiếp, nhanh chóng mở miệng: "Đại ca, đại ca tôi đi vào thành phố rồi. Hình như là đi gặp được mấy người tai to mặt lớn. Mấy người ở lại trông nhà như chúng tôi không biết gì cả”.
“Thật sự không biết?”, Diệp Hạo thò tay ra một chút nữa, người đàn ông lập tức cảm thấy vô cùng đau đớn.
“Đại ca, tôi thực sự không biết, tôi có số của đại ca tôi, có thể đưa cho anh...”
Người đàn ông sợ đến tái mét mặt, xem ra là nói thật, khi Diệp Phàm đang tra hỏi thì ở một câu lạc bộ giải trí sang trọng của thành phố Cảng.
Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện azz. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!