Lọc Truyện
Từ ngày 03/08/2024: TruyệnAzz sẽ chuyển sang dùng tên miền truyenazzmoi.com.Mong các bạn tiếp tục ủng hộ chúng mình và nhớ tên miền mới này nhé truyenazzmoi.com

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi X - Diệp Phàm (Cuộc Chiến Gia Tộc)

Ngay lúc này, trong đại viện của nhà họ Lâm, bầu không khí đau buồn bao phủ khắp mọi nơi. 

             Hai gia chủ của nhà họ Hứa và Đổng đều tập trung ở đây, Lâm Bắc Nhạc đích thân đón tiếp. 

             Biết được ý của họ là không muốn cuộc chiến tiếp tục mở rộng hơn vì nếu không sẽ ảnh hưởng trực tiếp đến lợi ích của năm đại gia tộc. 

             “Lâm Bắc Nhạc tôi biết dụng ý của hai người, chỉ là mối thù giết con, không thể không báo!”, Lâm Bắc Nhạc lạnh giọng nói. 

             Hai người nhìn nhau một cái thì đều thấy được sự bất lực trong mắt đối phương, gia chủ nhà họ Hứa nói: “Lão Lâm, Triệu Đại Pháo đã đến nhà họ Diệp rồi, nếu...” 

             “Không cần nói gì nữa, nhà họ Lâm chúng tôi không đánh giằng co, chỉ cần ra tay thì chính là trận chiến hủy diệt gia tộc, mời hai người về cho”, Lâm Bắc Nhạc duỗi tay làm thế mời. 

             Lúc này, có một tên đàn em mang một bông hoa trắng đến, cài lên đầu Lâm Bắc Nhạc. 

             Người đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh, trong lòng Lâm Bắc Nhạc bây giờ tràn ngập sát ý, làm sao người ngoài có thể hiểu được. 

             Hai gia chủ nhà họ Hứa, Đổng nhìn nhau một cái, biết là có khuyên nữa cũng không có tác dụng gì cho nên đứng dậy chắp hai tay: “Xin nén đau buồn”. 

             Lâm Bắc Nhạc đã cho đáp án rồi, không đánh giằng co mà chính là cuộc chiến gia tộc. 

             Nếu như thế, họ cần phải đi chuẩn bị rồi. 

             Trên thực tế, điều này cũng khiến họ thở phào nhẹ nhõm, trận chiến giằng co chính là trận chiến có ảnh hưởng lớn nhất đến năm đại gia tộc, dao cùn cắt thịt tuy chậm nhưng lại là đau đớn nhất! 

             Đại viện nhà họ Diệp, Triệu Dũng Mãnh cũng nhận được sự đồng ý của Chu Tình, không ra tay với nhà họ Lâm nữa. 

             Chỉ là, anh ta cũng biết, để nhà họ Diệp và nhà họ Lâm buông bỏ hận thù là chuyện không thể nào. 

             Tại quận Chiyoda, Toko, là nơi tọa lạc của hoàng thất Tịch Quốc. Trong cung điện màu trắng của hoàng thất lúc này có mười lăm người đang ngồi quỳ gối, và mười lăm người này chính là những người quyền lực nhất trong toàn bộ quốc đảo. 

             Lần lượt là 3 đại thần Toei Ise, Bình An, Minh Trị; tộc trưởng của tám gia tộc ninja lớn, và thủ lĩnh của ba tổ chức lớn Yamaguchi, Inagawa và Sumiyoshi. 

             14 người đang ngồi đối diện với một người đàn ông lớn tuổi, mặc áo choàng truyền thống của hoàng gia, trên ngực thêu một bông hoa cúc vàng tượng trưng cho hoàng tộc. 

             Đây là vị thống đốc lớn nhất của Hoàng cung, có quyền hành rất lớn, chỉ nghe lệnh của Hoàng đế Tịch Quốc, và truyền lại những mệnh lệnh của Hoàng đế. 

             Ở Tịch Quốc, mặc dù có chức danh thủ tướng, nhưng cho dù là thủ tướng ở trong phòng này, thì cũng chỉ là chức danh nhỏ nhất! 

             Hai ngày trước, thuộc hạ của gia tộc Kato, gia tộc Kawashita và gia tộc Suiden ở Hoa Hạ, chỉ cần bị Diệp Phù Sinh tìm thấy thì đều bị giết chết. 

             Điều này làm dấy lên sự phẫn nộ của cung đình, việc nhiều người bị giết chết như thế sẽ khiến tiến độ nghiên cứu y học gen i của họ bị chậm lại. 

             Đặc biệt, Diệp Tử Long được gia tộc Kawashita tiêm gen i loại 2 đã bị Ám Long Hoa Hạ bắt sống được, đây là một mối đe dọa rất lớn đối với họ! 

             “Tôi yêu cầu các người điều động nhân lực đến Hoa Hạ càng sớm càng tốt để giết chết hết những người Hoa Hạ kiêu căng đó đi”, Tokugawa Bakufu lạnh lùng nói. 

             “Rõ”. 

             14 người cùng gật đầu, một luồng sát khí chấn động thẳng lên trời! 

             Đặc biệt là ba gia tộc lớn Kato, Kawashita và Suiden, đội ngũ của họ đều bị Diệp Phù Sinh giết hết, phải chịu tổn thất nghiêm trọng, điều này khiến họ đau đớn không thôi. 

             Trong tổng bộ Võ đường ở Tam Nguyên Lý, thành phố Cảng, một xác chết được đặt ở ngay giữa sảnh chính. 

             Tay, chân và đầu của xác chết đã bị chặt đứt. Đó là sư phụ của Đường Kỳ Tài, một trưởng lão quyền lực ở Võ đường. 

             “Điều tra cho tôi, điều tra đến cùng, Võ đường không đội trời chung với hắn”, người ngồi ghế chủ vị hai mắt sắc như hổ dữ, phẫn nộ hét lớn. 

             Tại Lăng Tiêu Sơn, tin tức sư phụ của Đường Kỳ Tài bị giết chết truyền đến đây khiến cho cao tầng của Lăng Tiêu Sơn vô cùng tức giận. 

             Chỉ là, có một số người sợ hãi không thôi. 

             Đỗ Trạch, Chung Dật Phi sau khi nghe được tin tức thì mặt ai nấy đều trắng bệch lại. 

             Diệp Phàm, bọn họ đầu tiên nghĩ tới Diệp Phàm, mấy ngày trước, bọn họ nhận được tin tức anh bị rơi xuống biển mất tích. 

             Lúc đó mấy người hắn ta còn uống rượu vui vẻ, hiện tại xem ra có người báo thù cho Diệp Phàm, bằng không tại sao lại giết chết sư phụ của Đường Kỳ Tài. 

             Thậm chí có một số tin tức nói rằng một số lượng lớn người Tịch Quốc ở thành phố Cảng đã bị giết chết, và tất cả mũi dùi đều chỉ về Diệp Phàm! 

             Trong sảnh chính của Lăng Tiêu Sơn, một người đàn ông trung niên ngồi ở giữa với vẻ mặt lạnh lùng: "Phái người đến giúp Võ đường tìm ra kẻ sát nhân và giết hắn!" 

             Một trận gió tanh mưa máu sắp ập đến, nhưng Diệp Phù Sinh lúc này đang nằm trên chiếc giường lớn mềm mại, ôm người đẹp vào lòng, vô cùng thoải mái. 

             “Phù Sinh, có phải ông cũng tin là Diệp Phàm chưa chết không?”, Chu Tình quỳ trước ngực ông ta, lo lắng hỏi. 

             Bà ta mặc dù biết người đàn ông này là người vô trách nhiệm nhưng lại biết rất nhiều điều mà bà ta chưa từng nghe qua. 

             Diệp Phù Sinh cười nhẹ: “Yên tâm đi, Diệp Phàm không sao, kiếp nạn của thằng bé không phải ở đây”. 

             “Vậy ở đâu?”, Chu Tình trực tiếp đứng dậy, cơ thể hoàn hảo của bà ta lộ ra ngoài không khí, mặc dù đã ngoài bốn mươi tuổi, nhưng cơ thể không hề kém một cô gái 20 tuổi chút nào. 

             “Yêu tinh”, Diệp Phù Sinh khẽ thì thào, trong mắt nổi lên một ngọn lửa. 

             “Bốp”. 

             Chu Tình đẩy bàn tay đang tác oai tác quái đó ra rồi mặt lạnh nói: "Nói cho tôi biết ông có ý gì?" 

             Diệp Phù Sinh lắc hai tay rồi cười khổ: “Tôi cũng không biết, bà có tin không?” 

             “Tôi tin, nhưng nếu như ông để Tiểu Phàm gặp phải nguy hiểm như thế này một lần nào nữa thì đời này cũng đừng mong gặp được tôi”, Chu Tình lạnh lùng nói xong rồi ôm chăn xuống giường. 

             “Bà... sao lại đi?” 

             “Ngủ sofa”. 

             Diệp Phù Sinh ngẩn ra rồi khóc không ra nước mắt. 

             “Tên khốn, ông đây vì cậu mà phải chịu biết bao ấm ức, bà nó...” 

             “Hắt xì”. 

             Tại nhà của Miêu Tiểu Liên, Diệp Hạo, người vừa bước ra khỏi thùng thuốc thứ ba trong sân, hắt hơi liên tục. 

             “Lẽ nào đang có người đẹp nào nhớ mình sao?”, Diệp Hạo lẩm bẩm, lợi dụng ánh trăng, cẩn thận chiêm ngưỡng cơ thể mình. 

             “Dáng người này, vết sẹo này, nếu mình là phụ nữ chắc chắn cũng tự yêu mình”, chỗ này chỉ có mình anh, hiếm khi được tự sướng một chút. 

             Sau khi thực hiện xong một vài động tác thể hình, Diệp Hạo hài lòng lấy quần áo của mình lên mặc vào. 

             Điều anh không biết là trên một cái cây lớn bên ngoài sân, một cô gái vô cùng xinh đẹp và quyến rũ đang nhìn anh một cách cẩn thận. 

Bạn đang đọc truyện mới tại Truyenazz. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận
Tham gia group Facebook: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất để đọc truyện sớm nhất và yêu cầu truyện mà bạn muốn!
Các bạn thông cảm vì website có hiện quảng cáo để vận hành và duy trì
Mọi người vẫn ủng hộ chúng tớ để ra chương sớm nhất nhé!