Người đàn ông thấy vẻ mặt ngạc nhiên của Chu Tình, bèn nở nụ cười dịu dàng.
“Nhớ em nên anh liền quay về, mau tới ôm cái nào!”
Người đàn ông vươn tay ôm Chu Tình, nhưng lại bị bà ta gạt tay ra.
Chu Tình vốn đang kinh ngạc, đột nhiên nhắm mắt lại, vẻ mặt lạnh nhạt: “Xin lỗi, tôi nào có tư cách gì để anh nhớ đến, anh lập tức đi khỏi đây cho tôi!”
Người đàn ông hơi sững người, cười nói: “Tình Nhi à, em nghe anh nói…”
“Diệp Phù Sinh, chẳng ai cần anh nhớ đến cả, tôi bảo anh đi, anh đi khỏi đây cho tôi…”, Chu Tình đột nhiên kích động gào thét, cầm tờ tin tức trong tay ném vào người đàn ông, nước mắt rơi đầy mặt.
Người đàn ông này chẳng phải ai khác chính là chồng của Chu Tình, bố của Diệp Phàm!
Vào buổi sớm trời đông lạnh lẽo đó, người đàn ông này mạo hiểm chạy đến Kinh đô trong trời tuyết dày, đi tìm mua những hoành thánh nóng hổi đem về!
“Diệp Phù Sinh, anh không đáng làm người, không xứng làm bố, lúc này còn quay về làm gì? Nhớ tôi à, tôi còn cần anh nhớ sao?”
“Anh đối với tôi ra sao không quan trọng, tôi cũng không quan tâm anh bày trò gì, có bí mật kinh thiên động địa gì, tôi chỉ cần con trai tôi bình an vô sự! Lúc con trai tôi bị vây giết, rơi xuống biển sống chết chưa rõ thì anh ở đâu?”
“Chẳng phải anh nói mình tài giỏi lắm sao? Chẳng phải anh nói là trong cả thế gian này, anh không sợ ai cả sao? Anh đi tìm con trai tôi về đi, anh đi đi… Anh đi đi…”, nước mắt Chu Tình rơi đầy mặt, bụm ngực bật khóc.
Cuối cùng bà ta cũng không kiềm nổi, từ khi biết tin Diệp Phàm rơi xuống biển, mất tích đến tận bây giờ, bà ta vẫn cố giữ bình tĩnh.
Bà ta không dám, bà ta sợ bản thân mất bình tĩnh sẽ khiến tình hình càng thêm rối loạn, bà ta phải kiên cường, bà ta phải báo thù cho con trai mình.
Bà ta đã có lỗi với Diệp Phàm hai mươi năm, bà ta còn chưa kịp bù đắp thì Diệp Phàm đã mất tích dưới biển. Điều này vô cùng tàn nhẫn với một người mẹ luôn cảm thấy áy náy hổ thẹn như Chu Tình.
Diệp Phù Sinh giật mình đứng đực ra, những việc này ông ta không hề biết, ông ta vừa từ sa mạc trở về.
“Phù Sinh, cậu về rồi!”, lúc này, quản gia Diệp Hiền đi vào.
“Chú Hiền, nói cho cháu biết chuyện là thế nào?”, giọng Diệp Phù Sinh lạnh lùng.
Diệp Hiền nhìn qua Chu Tình, mở miệng kể lại những việc đã xảy ra, vừa nghe xong, ánh mắt Diệp Phù Sinh lạnh như băng.
Lạnh đến thấu xương!
“Tình Nhi à, xin lỗi, anh…”, Diệp Phù Sinh muốn đỡ lấy Chu Tình run rẩy khóc lóc, nhưng lại bị bà ta đẩy mạnh ra.
“Tôi không cần anh xin lỗi, tôi chỉ muốn những người đã tổn thương con trai tôi bị trừng phạt, tôi muốn bọn chúng bị trừng phạt…”
“Cho anh thời gian ba ngày!”
Diệp Phù Sinh quay người bước đi.
Diệp Phàm quay về gia tộc, mấy ngày trước ông ta đã biết việc này. Lần này ông ta gấp rút quay về chính là để nói chuyện tâm tình giữa hai bố con với Diệp Phàm đã mười mấy năm không gặp.
Lại không ngờ ông ta lại trở về quá trễ!
Đúng vậy, bày bố cái gì, bí mật cái gì, đều không quan trọng bằng tính mạng của con trai!
Bày bố con khỉ!
Đêm đó, thủ đô có 257 người Tịch Quốc chết ngoài ý muốn.
Tám gia tộc Ninja lớn ở Tịch quốc, kể cả gia tộc Kawashita, gia tộc Hikita đều bị nhổ tận gốc tại căn cứ bí mật ở thủ đô.
Ngày hôm sau, 79 người Tịch Quốc bất ngờ chết ở thành phố Cảng, đều là người của gia tộc Kato của Bắc Hải Đạo.
Trưởng lão võ đường - sư phụ Đường Kỳ Tài cũng chết thảm ngay trong phòng mình, tay chân đều bị chặt đứt, bảng tên võ đường cũng bị đập nát!
Ngày thứ ba, ba nhánh nhà họ Lâm ở thủ đô bị sát hại, tổng cộng 117 người đều bị giết chết!
Ở nhà lớn nhà họ Lâm, ánh đao chớp nhoáng, sát khí cuồn cuộn!
Các nhân vật quan trọng nhà họ Lâm đều tập trung ở giữa phòng khách, điện thoại liên tục gọi đến như muốn đòi mạng.
“Súc sinh, đúng là đồ súc sinh, ba nhà đến tận hơn trăm người…”, Lâm Mậu Quốc chửi ầm lên, giận run cả người!
“Bố, gọi hết mấy cao thủ trong gia tộc ra giết chết tên Diệp Phù Sinh đó đi!”, Lâm Hồng Hải bên cạnh rống giận.
Lúc này, tiểu độ Bọ Cạp của Nhà họ Lâm, ngoài những người đang làm nhiệm vụ ở xa không về kịp, tất cả đã có mặt, tổng cộng bốn chi đội, 48 người cả thảy!
Hóa kình tiểu tông sư do nhà họ Lâm nuôi dưỡng cũng đã đến hết, từng người từng người đều mang sát khí đầy mình, bọn họ đã nhận rất nhiều từ nhà họ Lâm, đã đến lúc ra tay rồi!
“Bang bang bang…”
Ngay lúc này, ngoài cửa liên tục vang lên mấy tiếng động nặng nề, sau đó cửa lớn nhà Lâm bị đổ ầm xuống.
Chỉ nhìn thấy một người đàn ông cầm trong tay tấm biển hiệu dính đầy máu, từng bước từng bước đi vào phòng khách!
“Không cần mấy người người đi tìm, tôi tự mình tới rồi đây!”
Vừa dứt lời, Diệp Phù Sinh cầm tấm biển trong tay ném vào trong phòng khách!
“Bang!”
Một bóng người áo đen xông tới, một đao chém vào tấm biển, tấm biển dày nặng lập tức tách làm hai!
“Cậu trai này, dám đến nhà họ Lâm làm càn, cậu muốn chết sao?”
Diệp Phù Sinh không quan tâm đến ông ta, cứ vậy tiến về phía trước, người mặc đồ đen cầm đao lập tức trở nên tức giận.
“Tôi là Bá Đao Lý Mặc, đã luyện đao ba mươi ba năm, cậu dám đến gây chuyện thì nhận lấy một đao của tôi!”
Ánh đao chớp nhoáng, Bá Đao Lý Mặc này là Hóa kình tiểu tông sư, dựa vào nhiều công sức tài lực của nhà họ Lâm, mấy ngày trước vừa mới thăng cấp.
Ban đầu, nếu như không phải ông ta cần củng cố thêm tu vi của mình thì chắc chắn sẽ đáp ứng yêu cầu của Lâm Hồng Hải, đến thành phố Cảng giúp đỡ Lâm Thanh Đế.
Nếu vậy thì Diệp Phàm nhất định sẽ chết, đến cơ hội mất tích dưới biển cũng chẳng có!
Lý Mặc nở nụ cười dữ tợn hung ác, mọi người nhà họ Lâm đều mở to mắt nhìn như thể đã thấy được cảnh Diệp Phù Sinh sẽ chết thảm vậy.
Tuy Diệp Phù Sinh đã giết hơn trăm người nhà bọn họ nhưng những người đó không có ai là kẻ thật sự mạnh cả, những người mạnh nhất đều tập trung ở nhà lớn này.
Lúc này, Diệp Phù Sinh bắt đầu ra tay, ông ta duỗi thẳng tay phải mình ra.
“Không, sao có thể như vậy…”. Đột nhiên Lý Mặc thét chói tai như gặp phải quỷ vậy.
Ngay tức khắc, Lý Mặc vội vã lùi về sau lập tức.
Nhưng đã quá trễ, lưỡi đao lướt qua, trên cổ ông ta máu bắn tung tóe.
Lý Mặc ngang tàng lúc này ngã ầm xuống, trong mắt vẫn còn căm hận và hoảng sợ.
Ông ta vốn là hóa kình tông sư vừa thăng cấp chưa đến nửa tháng, vừa mới quen với sức mạnh của bản thân, muốn báo đáp cho nhà họ Lâm.
Nhưng không ngờ được, kết cục lại bị chém đứt cổ!
Chỉ là cho dù có căm hận, có đau đớn thế nào, cũng thể ngăn được máu trào ra từ cổ, cũng không thể chặn được cơ hội sống đang trôi mất.
Lúc này mọi người mới thấy, đao trong tay Lý Mặc đã bị mất mũi đao, mũi đao đang bị Diệp Phù Sinh nắm trong tay, một dòng máu nóng chảy xuống.