Miêu Tiểu Liên bị doạ sợ không ngừng gào khóc, ngược lại càng kích thích Vương Quân hơn.
Đây không phải lần đầu hắn ta làm mấy chuyện như vậy, xong chuyện bỏ ra ít tiền, coi như chưa từng xảy ra chuyện gì.
“Mày là súc sinh, tao sẽ kiện mày để mày phải ngồi tù...”, Miêu Tiểu Liên khóc lớn.
“Mày kiện tao?”
Vương Huy cười một cách vô liêm sỉ: “Ai làm chứng là mày bị tao cưỡng hiếp, tao nói là mày dụ dỗ tao, hòng không phải nộp mười ngàn tệ tiền phí thuốc thang”.
“Bọn anh em của tao có lời khai giống nhau, còn cả vết thương trên mắt thằng Huy, vết thương trên đầu tao, tới lúc đó anh tao tác động thêm, thì tao sẽ chẳng có việc gì”.
“Còn mày sẽ mất hết danh tiếng, một con đàn bà không sạch sẽ, sau này chẳng ai thèm lấy mày đâu!”
“Súc sinh, mày là đồ súc sinh...”, Miêu Tiêu Liên vừa khóc vừa chửi, anh họ của Vương Quân có người chống lưng, đây là điều không thể chối cãi.
Hơn nữa, Miêu Tiểu Liên cũng không mấy hiểu luật pháp, cho dù Vương Huy chỉ đang doạ cô ta, nhưng trong lòng cô ta lúc này cũng đã không còn chút hy vọng gì, ngay cả việc giằng co cũng trở nên bất lực.
“Anh Diệp, anh mau tới đi, cứu tôi, cứu tôi với...”
Miêu Tiểu Liên bị Vương Quân ném xuống giường, chỉ cần cô ta dám phản kháng, hắn sẽ thẳng tay tát ngay.
Thấy cháu mình bị tên cặn bã đó lôi xềnh xệch vào trong phòng, bà nội của Tiểu Liên lo phát khóc, nhưng bà cụ cũng hết cách, một bà lão bảy mươi tuổi thì có thể làm được gì chứ.
Ngoài sân, đám đàn em của Vương Quân tên nào tên nấy cười một cách đê tiện.
Một tên dung tục, nhướn mày nói: “Chúng mày nói xem, lát nữa anh Quân có cho húp chút canh thừa nào không...”
“Húp cái đầu mày, anh Quân để ý em này từ lâu rồi, không nhận ra nó là em Liên đấy hả?”
“Không chừng sau này còn phải gọi nó là chị dâu đấy, ha ha ha...”
Những tiếng cười ha hả vang khắp sân.
Bên ngoài, trong khi bọn chúng đang cười ha hả, một chiếc xe đạp điện cà tàng đang tức tốc chạy ra bến thuyền ở đầu thôn.
Vừa chạy tới không xa, chiếc xe liền phanh gấp, dừng trước mặt hai người.
“Ông Miêu, mau mau, nhà ông xảy ra chuyện rồi...”, người trung niên đi xe đạp điện đó hét lớn.
“Chuyện gì, nói rõ đi!”, hai người này chính là Miêu Kiến Hoa và Diệp Hạo.
“Con gái ông bị người ta...”
“Chú à quay về tôi sẽ xin lỗi sau”.
Ông ta còn chưa nói hết lời, Diệp Hạo liền kéo ông ta xuống khỏi xe, sau đó vội phóng xe đi, vặn ga hết cỡ, đi thẳng về nhà họ Miêu.
Miêu Kiến Hoa ở phía sau vừa chạy vừa hô bảo Diệp Hạo chờ ông, nhưng Diệp Hạo chỉ chăm chăm phóng xe đi.
Trong phòng, hai tay Miêu Tiểu Liên bị trói ở đầu giường, nước mắt lã chã.
Vương Quân lúc này trông vô cùng dữ tợn, mắt như sắp lồi cả ra, tay đang cầm một cái áo định buộc một chân của Miêu Tiểu Liên lại.
Cũng đúng lúc này, bên ngoài vang lên một tiếng động cực lớn, còn có cả tiếng kêu la thảm thiết.
Mặt Vương Quân liền biến sắc, tiếp đó bên ngoài lại vang lên một loạt tiếng la hét thảm thiết, hắn ta vội vàng bò dậy, nhưng còn chưa đợi hắn ta đứng vững, một bóng người liền xuất hiện trước cửa.
“Thằng chó...”, Vương Quân bực mình hét lên, giống như cô gái bị lột hết quần áo!
Không ngờ, trong lúc sắp hành sự, Diệp Hạo lại đột nhiên quay về.
“Anh Diệp, cứu tôi, mau cứu tôi...”, Miêu Tiểu Liên vốn đã tuyệt vọng, nhưng giờ đã lấy lại tự tin, vừa khóc vừa gào thét.
Chỉ thấy Diệp Hạo tay cầm con dao nhọn sắc, con dao này có hoa văn giống như vảy rồng, trông vô cùng tinh tế, chỉ có điều lúc này có một giọt máu nhỏ xuống.
“Tách!”
Giọt máu rơi xuống đất, phát ra thành tiếng.
Cũng đúng lúc này, Diệp Hạo liền cử động!
Anh không chút do dự, vừa vung cánh tay, một luồng sáng liền phóng qua, Vương Quân kêu lên một tiếng thảm thiết, ôm cổ tay kêu la.
Diệp Hạo vẫn không dừng lại, đâm liên tiếp ba nhát, tiếng Vương Quân la hét ngày một thê thảm hơn, hắn ta nằm lăn lộn trên mặt đất!
Diệp Hạo nhìn Vương Quân đang kêu la thảm thiết, chỉ lạnh lùng nói:
“Hôm nay, là ngày cuối cùng mày còn sống trên cõi đời này, có muốn nhắn lại gì với người nhà của mày không!”
“Mày...mày! Mày định làm gì?”
Lời nói lạnh như băng của Diệp Hạo chứa đầy sát ý, khiến Vương Quân lập tức toát mồ hôi lạnh.
Nhưng hắn ta lại cười, Diệp Hạo muốn giết hắn ta?
Quá ngông cuồng rồi!
Hắn ta lắp bắp nói: “Muốn định giết tao? Ha ha...mày dám giết tao?”
“Mày biết tao là ai không?”
“Mày giết tao, mày phải ngồi tù, còn cả nhà Miêu Tiểu Liên sẽ phải chết hết...”
Vương Quân hét lớn, bị Diệp Hạo đâm mấy nhát, khiến hắn ta đau muốn chết.
Thế nhưng, hắn ta vẫn không cho rằng Diệp Hạo dám giết hắn ta, trừ phi Diệp Hạo bị thần kinh!
“Có dám hay không, chuyện này không quan trọng, làm sai thì phải trả giá, không phải sao?”
“Mày...”
Lời nói lạnh thấu xương khiến Vương Quân sợ run người, hắn ta không thể nào nhìn nhầm ánh mắt chứa đầy sát ý của Diệp Hạo!
Bên ngoài Miêu Kiến Hoa vừa chạy vào trong sân, liền thấy toàn những người là người kêu la thảm thiết nằm la liệt trên mặt đất ôm chặt vết thương đang chảy máu của mình.
Chuyện này...đều là do Diệp Hạo gây ra, tất cả còn chưa tới một phút...
“A!”
Đúng lúc này, trong căn phòng trước mặt chợt vọng ra một tiếng kêu thảm thiết, Miêu Kiến Hoa vội chạy vào trong.
Chỉ thấy, Vương Quân đang quỳ trên đất, một tay ôm chặt tai phải, máu tươi ồ ạt chảy xuống, hắn ta luôn miệng gào thét, toàn thân run rẩy.
Phía bên phải hắn ta còn thấy một cái tai đầy máu.
Miêu Tiểu Liên lúc này trốn trong chăn, nhắm chặt hai mắt, không dám nhìn cảnh tượng máu me be bét này.
Nhìn thấy Miêu Kiến Hoa đi vào, Vương Quân liền lớn tiếng cầu cứu: “Miêu Kiến Hoa hắn ta định giết tôi, mau cản hắn ta lại, tôi cầu xin ông cản hắn ta lại...”
“Tiểu Diệp, Tiểu Diệp, tạm thời đừng ra tay...”, Miêu Kiến Hoa cũng bị doạ sợ, không ngờ Diệp Hạo lại định giết người.
Bạn đang đọc truyện mới tại truyenazzmoi.com. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!