Lọc Truyện
Từ ngày 03/08/2024: TruyệnAzz sẽ chuyển sang dùng tên miền truyenazzmoi.com.Mong các bạn tiếp tục ủng hộ chúng mình và nhớ tên miền mới này nhé truyenazzmoi.com

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi X - Diệp Phàm (Cuộc Chiến Gia Tộc)

Anh Quân bỡn cợt nhìn Miêu Tiểu Liên, trò lưu manh thường thấy, mở miệng là muốn đập cho phát. 

             Miêu Tiểu Liên giận đỏ mặt tía tai, bực mình nói lại: “Cứ việc, cướp ngày còn nói lý?” 

             “Con oắt kia, mẹ mày chứ, câm miệng lại cho tao, mày dám nói anh Quân hả?” 

             “Xem ông đây bị bố mày đánh thành ra thế này, bồi thường tiền thuốc đi, bọn mày mà không bồi thường, ông còn lâu mới đi”, Trương Huy chỉ vào quầng đen trên mắt, rồi ngoạc miệng ra nói. 

             “Con im miệng trước đi”, Miêu Kiến Hoa thấy Tiểu Liên đang định nói lại, liền nói trước rồi kéo cô ta ra phía sau. 

             “Anh Quân, Trương Huy, tới làm điếu thuốc đã”, Miêu Kiến Hoa lấy ra bao thuốc, vội vàng đưa thuốc cho ba người trước mặt. 

             Bởi vì ông nhìn ra anh Quân đã trùng nét mặt xuống, nếu Miêu Tiểu Liên còn chửi nữa, chắc chắn hắn ta sẽ ra tay đánh người ngay. 

             Miêu Tiểu Liên đứng sau hậm hực, Diệp Hạo tiến lại gần nói vào tai cô ta: “Đây là ông chủ cá mà cô nói hả?” 

             “Không phải, đây là em họ của ông chủ cá, tên Vương Quân, ông chủ cá tên Vương Trường Thắng, là một người trung niên, trên mặt có một vết sẹo...”, Miêu Tiểu Liên nhỏ giọng giải thích. 

             Ba tên đó nhìn bằng ánh mắt dè bỉu, không thèm nhận lấy, khi thấy Miêu Kiến Hoa lấy ra bao thuốc rẻ tiền. 

             Miêu Kiến Hoa phát ngượng, vội vàng nói với Miêu Tiểu Liên: “Con vào lấy cho bố mấy bao thuốc Trung Hoa, đưa cho anh Quân...” 

             Miêu Tiểu Liên cắn răng, cô ta không muốn đi, nhưng Miêu Kiến Hoa trừng mắt một cái, nên cô ta chỉ đành hậm hực chạy đi lấy bao thuốc lá. 

             Mấy bao thuốc Trung Hoa đó là do người khác tặng cho Miêu Kiến Hoa, bình thường ông còn không nỡ hút. 

             Diệp Hạo lạnh lùng đứng một bên, anh muốn nói giúp cho Miêu Kiến Hoa, nhưng lại không thể. 

             Một là tình trạng sức khoẻ hiện tại của anh không tốt, hai là nếu như lấy mấy bao thuốc có thể làm ổn thoả mọi chuyện, thì tạm thời cứ để mọi chuyện như thế. 

             Đợi tới khi anh khoẻ hơn, nhất định sẽ đòi lại công bằng cho Miêu Kiến Hoa. 

             Miêu Tiểu Liên đi rồi quay lại, cầm ra ba bao thuốc, Miêu Kiến Hoa đón lấy, rồi đưa lại cho ba người kia. 

             Ông cười nói: “Anh Quân, thứ lỗi, ba trăm đó anh cứ cầm đi tôi không cần”. 

             Ba người nhóm Vương Quân nhận lấy bao thuốc Trung Hoa, đang định nhét vào túi, nhưng bọn chúng chợt lặng người, nghe không lọt tai những lời vừa rồi. 

             Vương Quân lạnh lùng cười một tiếng: “Miêu Kiến Hoa, con bà ông điên rồi hả?” 

             “Ông đánh người anh em của tôi bị thương, cầm mấy bao thuốc này ra định cho xong chuyện đấy hả?” 

             “Trả lại ba trăm tệ ông không cần, mà cho dù tôi có trả, ông có dám nhận không?” 

             Vương Quân chế giễu, quay đầu sang nhìn Trương Huy: “Huy, chúng ta là người văn minh, mày trả lại ông ta ba trăm tệ”. 

             “Được, tôi nghe anh Quân”, Trương Huy vô cùng dứt khoát, móc ra ba trăm tệ trong túi, ném thẳng vào người Miêu Kiến Hoa. 

             Miêu Tiểu Liên tức điên người khi nhìn thấy động tác vút tiền vừa rồi. Miêu Kiến Hoa cắn răng, quá nhục nhã mà. 

             “Được rồi, Miêu Kiến Hoa, bây giờ anh em của tôi đã trả ông ba trăm tệ rồi, nhưng ông tính bồi thường như thế nào cho người anh em của tôi đây?”, Vương Quân giễu cợt nói. 

             “Anh Quân, tôi đánh người là tôi sai, nhưng là Trương Huy đánh tôi trước, ban đầu tôi cũng không đánh lại, nhưng anh ta cướp tiền của tôi, nên tôi không kiềm chế được mà đấm anh ta một cái, mà cũng chỉ có một cú đấm, anh xem cổ tôi, còn cả sau lưng tôi nữa đều bị anh ta đánh”, Miêu Kiến Hoa quay người lại cho Vương Quân xem. 

             Bản thân chịu thiệt lại còn phải xin lỗi, Miêu Kiến Hoa ấm ức, nhưng cũng không còn cách nào khác. 

             Mẹ của Miêu Tiểu Liên vẫn đang nằm liệt giường, lúc đó bọn chúng cũng chỉ bồi thường chút tiền, còn kẻ thủ ác bây giờ vẫn đang nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật. 

             “Nói láo, ai làm chứng là ông đây cướp tiền?” 

             Trương Huy đứng đối diện liền giận, chỉ vào mắt mình nói: “Lại còn bảo ông đây đánh trước, mắt của ông sắp bị mày đánh mù rồi, bây giờ thị lực không tốt, mày phải bồi thường, bớt lằng nhằng”. 

             “Nghe thấy chưa? Người anh em của tôi bảo sắp bị mù tới nơi rồi đấy, mau bồi thường, bằng không, đừng trách tôi không khách khí!”, Vương Quân mở miệng uy hiếp, còn tên đứng cạnh hắn ta đang bẻ tay kêu răng rắc. 

             “Các người không coi pháp luật ra gì, tôi báo cảnh sát bắt các người lại”, Miêu Tiểu Liên cuối cùng không nhịn được liền quát. 

             “Ai yo, báo cảnh sát bắt chúng tôi, mới mấy tháng không gặp, mà em Tiểu Liên lại đanh đá thế nhỉ...”, Vương Quân liếc mắt nhìn Miêu Tiểu Liên một lượt từ trên xuống dưới, miệng xuýt xoa, tỏ vẻ sợ hãi. 

             Miêu Kiến Hoa tức ra mặt, đánh ông cũng được, nhưng nếu Vương Quân dám nhìn Miêu Tiểu Liên với ánh mắt đê tiện đó, ông sẽ sẵn sàng liều mạng với hắn ta. 

             Không thể không nói, dáng người của Miêu Tiểu Kiên tuy không cao, cũng chỉ khoảng mét sáu, nhưng thân hình cô ta rất đẹp, lại cộng thêm gương mặt trắng nõn đáng yêu. 

             Khiến đàn ông vừa nhìn đã muốn đứng ra bảo vệ, nhưng nếu đổi lại là những thằng đểu thì chỉ muốn chiếm lấy thân thể cô ta! 

             “Thế này đi...”, Vương Quân kéo dài giọng, giở trò: “Miêu Kiến Hoa, để con gái ông làm bạn gái tôi, tôi sẽ không truy cứu chuyện này nữa, kể cả sau này tôi sẽ bảo kê cho nhà ông, miễn luôn cả phí quản lý, thấy thế nào?” 

             “Không thế nào cả, Vương Quân anh thế nào cũng được, còn đừng hòng động tới con gái tôi, Miêu Kiến Hoa tôi sẽ liều với anh luôn đấy!”, Miêu Kiến Hoa chợt tức giận, giơ nắm đấm lên. 

             Ai cũng không được để ý tới con gái của ông, vợ ông đã thành người thực vật, nếu như con gái lại bị bọn chúng chà đạp, mà ông vẫn còn nhẫn nhịn thì có khác gì làm con rùa rụt đầu. 

             Thấy Miêu Kiến Hoa đột nhiên nổi giận, cũng khiến Vương Quân sợ khiếp vía, không ngờ ông lại phản ứng mạnh như thế. 

             Thế nhưng, ngay giây sau Vương Quân tức giận quát: “Miêu Kiến Hoa ông dám nổi cáu với tôi đấy hả?” 

             “Không để con gái ông làm bạn gái tôi cũng được, vậy tôi đưa cho ông hai sự lựa chọn:  

             Một là, đưa tôi mười ngàn tệ tiền thuốc thang; 

             Hai là, dập đầu mười cái, rồi chui qua đũng quần bọn tôi, chuyện này coi như xong!” 

             “Đúng thế, tôi nghe theo anh Quân, chui qua đũng quần, thì bọn ông sẽ tha cho mày!”, Trương Huy lớn tiếng nói. 

             Miêu Kiến Hoa run người trước sự tàn ác của ba người bọn chúng, mười ngàn tệ, ăn cướp chắc, chui qua đũng quần thì nhục nhã vô cùng, còn đau hơn cả bị đâm một nhát. 

             Thế nhưng, ông có thể có cách gì chứ? 

             Ba thằng khốn nạn này không phải người, nếu chọc giận bọn chúng, Vương Quân sẽ gọi thêm người tới, nhà ông gặp hoạ là cái chắc. 

Bạn đang đọc truyện mới tại Truyenazz. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận
Tham gia group Facebook: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất để đọc truyện sớm nhất và yêu cầu truyện mà bạn muốn!
Các bạn thông cảm vì website có hiện quảng cáo để vận hành và duy trì
Mọi người vẫn ủng hộ chúng tớ để ra chương sớm nhất nhé!