Tiểu Liên vô cùng tức giận, nhưng cũng không thể làm gì được, ông chủ cá là người có thế lực, cả cái xóm chài này có ai không sợ lão ta.
Nhà ai bắt được con cá quý hiếm nào, ngoài việc buộc bị ép bán giá thấp ra, mỗi người dân còn phải nộp thêm phí quản lý.
Nói là để cảnh báo bão, còn chuyện bão có tới hay không, điều này ngư dân còn biết trước cả lão ta.
Diệp Hạo cau mày: “Lão ta là tổ chức phi pháp, lẽ nào công an không quản sao?”
“Có chứ, nhưng chẳng ai làm gì được lão ta, lão ta có người chống lưng, nghe nói còn là người ở cục thành phố Cảng”.
“Cho nên dù có người báo án, bắt lão ta được mấy hôm rồi lại thả ra”.
“Còn lão ta sau khi ra ngoài sẽ điên cuồng đi trả thù người báo án, thậm chí còn đốt trụi luôn thuyền cá của người ta, ngư dân không có thuyền coi như mất luôn cần câu cơm”.
Tiểu Liên tức giận nói một hồi.
“Ông chủ cá đó sống ở đâu?”, Diệp Hạo hỏi.
“Anh định làm gì hả?”, Tiểu Liên chợt dùng ánh mắt cảnh giác nhìn anh, vội vàng nói: “Anh đừng có mà đi làm mấy chuyện dại dột, anh còn yếu như vậy, mà trong tay lão ta còn có mấy mươi người đấy”.
Diệp Hạo cười: “Yên tâm, tôi biết chứ”.
“Vậy còn được, khó khăn lắm mới cứu được anh, đừng có mà làm mấy chuyện dại dột đấy”, Tiểu Liên lại lần nữa cảnh cáo anh, nói xong hai người bê bát đi rửa.
Không phải Tiểu Liên cảnh giác, mà thân phận của Diệp Hạo không hề đơn giản, trên người có nhiều vét chém như vậy, nhất định thuộc hàng bợm trợn hung ác.
Cô ta lo lắng Diệp Hạo đi gây sự, cơ thể anh còn yếu, nếu như xảy ra việc gì sẽ gây phiền phức lớn.
Diệp Hạo nhìn bóng lưng Tiểu Liên rồi cười, một cô gái quá tốt, tương lai ai có thể lấy được cô ta, ắt là phúc phần của người đó.
Nghĩ tới ông chủ cá, ánh mắt Diệp Hạo chợt trở nên lạnh lẽo, anh coi thường loại người đi chèn ép chính những người hàng xóm của mình.
Hơn nữa lão ta còn khiến mẹ của Tiểu Liên trở thành người thực vật phải nằm liệt giường, anh muốn đòi lại công bằng, nhưng anh cũng rõ tình sức khoẻ hiện tại của mình.
Diệp Hạo đứng dậy, đi tới bên dưới cây liễu, anh giơ tay phải lên, vén ống tay áo rộng thùng thình ra.
Trên cánh tay có một bộ dụng cụ rất tinh tế, một sợi dây bằng kim loại được gắn với con dao còn có cả hoa văn giống hình vảy cá, lại tựa như vảy rồng, dưới ánh nắng trông nó càng sáng bóng hơn.
Diệp Hạo nghe Tiểu Liên nói, bố cô ta đã dùng nhiều cách nhưng vẫn chưa thể nào gỡ xuống được, nên vẫn để nó trên cánh tay anh.
Diệp Hạo nhìn con dao sắc nhọn, tim chợt nhói lên, bả vai khẽ rung, con dao mà bố của Tiểu Liên không xuống được, lúc này đã rơi xuống tay anh.
Diệp Hạo tỉ mỉ lật lại nhìn, rồi liền phóng luôn vào cành liễu đang bay trong gió.
“Soẹt!”
Con dao bay đi, cắt đứt cành liễu, sợi dây kim loại gắn ở chuôi dao khẽ động, con dao liền trở lại trong tay anh.
Tất cả mọi chuyện diễn ra một cách trơn tru, giống như anh đã biết sử dụng nó từ trước, Diệp Hạo lại lần nữa phóng con dao vào một cành liễu đang la đà trong gió.
Cứ như vậy trên mặt đất đã phủ một lớp lá, nhưng do động tác quá mạnh cho nên vết thương trên cánh tay lại bị rách, máu từ vết thương thấm ra ngoài.
Vừa hay Tiểu Liên đi tới, nhìn thấy cánh tay anh chảy máu vội vàng trách cứ: “Ai ya, anh lại làm động tác gì mạnh rồi đúng không, tại sao cứ không nghe lời thế hả?”
Tiểu Liên trừng mắt nhìn, kéo anh qua một bên ngồi xuống, rồi lại chạy vào trong nhà mang miếng vải và rượu khủ trùng ra.
Sau khi khử trùng xong, liền dùng miếng vải băng bó lại.
Diệp Hạo chợt cười khi nhìn Tiểu Liên miệng không ngừng lẩm bẩm trách cứ, nhưng vẫn tỉ mỉ cẩn thận băng bó vết thương cho anh.
Tiểu Liên cảm thấy có ánh mắt nóng bỏng đang nhìn mình, ngẩn đầu lên lại chỉ thấy Diệp Hạo nhìn cô bằng ánh mắt vô cùng trìu mến, làm gương mặt cô ta lập tức ửng hồng.
“Nhìn cái gì mà nhìn, sau này còn làm thế nữa thì anh tự đi mà băng bó, hừ!”, Tiểu Liên băng bó xong cho anh, còn thắt nút hình con bướm.
Đúng lúc này, bên ngoài có một loạt tiếng bước chân đi tới, hai người ngẩng đầu lên nhìn, hoá ra là bố của Tiểu Liên, Miêu Kiến Hoa.
“Chú Miêu, hôm nay thế nào?”, Diệp Hạo tươi cười chào ông.
“Cũng tạm”, Miêu Kiến Hoa nói.
Diệp Hạo nhướng mày, Miêu Kiến Hoa hình như có tâm sự gì đó, nhìn ông cười có chút gượng gạo.
“Sao thế này?”, nhìn thấy Miêu Tiểu Liên băng bó cánh tay cho Diệp Hạo, ông liền hỏi.
“Còn sao nữa, không nghe lời, lại cử động mạnh, rồi tự làm rách miệng vết thương ra chứ sao”, Tiểu Liên nói bằng giọng trách cứ.
Cũng không phải là cô ta chê gì Diệp Hạo, sau mấy ngày tiếp xúc, cô ta đã coi Diệp Hạo là bạn, thấy vết thương của anh bị rách chảy máu, nên có chút đau lòng.
“Thằng nhóc này, chú sớm đã biết cháu không phải người an phận, đợi trước khi vết thương đóng vảy, không được làm thế nữa nghe không, cẩn thận đấy chứ để vết thương rách ra là nhiễm trùng như chơi!”, Miêu Kiến Hoa ra điều giáo huấn.
Diệp Hạo chỉ liên tục gật đầu, tuy ông nói anh, nhưng thực ra lại rất quan tâm tới anh.
Miêu Kiến Hoa thực sự là người tốt, lại vô cùng nhân hậu.
Đột nhiên, Diệp Hạo chợt nheo mắt: “Chú Miêu, lưng áo chú, còn cả cổ nữa, bị sao vậy?”
Diệp Hạo cao hơn Miêu Kiến Hoa cả một cái đầu, lại cộng thêm vị trí của anh, vừa hay nhìn thấy lưng áo của Miêu Kiến Hoa.
Chỉ thấy lưng áo ông bị rách một đường, trên cổ cũng bị bầm tím.
Mắt Miêu Kiến Hoa chợt mở to, vội vàng nói: “Không sao, chú không cẩn thận bị ngã”.
Tiểu Liên vội vàng vòng ra sau lưng Miêu Kiến Hoa nhìn, mặt biến sắc nói: “Bố, bố ngã kiểu gì mà thành ra thế này, vết này rõ ràng là bị cái gì rạch vào thì có, còn cả vết bầm ở cổ nữa, ngã gì mà ngã”.
“Con nhóc con, không phải bị ngã thì là gì, chả nhẽ bố lại tự đánh mình?”, Miêu Kiến Hoa bực mình: “Đừng hỏi nhiều thế nữa, dù sao cũng chẳng có chuyện gì”.
Đương nhiên Tiểu Liên không tin, tức giận nói: “Bố, có phải là bố gặp phải ông chủ cá không? Bọn chúng gặp bố có việc gì?”
“Không có, đừng có đoán bừa như thế, bố khát rồi, lấy cho bố cốc nước đi”, Miêu Kiến Hoa nói.
“Ha ha, tôi cũng khát, em Tiểu Hoa à rót cho anh một cốc nước cái...”, đúng lúc này, một giọng cười ha hả từ ngoài truyền vào.
Ba người quay đầu lại nhìn, chỉ thấy có ba người đàn ông đi tới, gương mặt của hai bố con Tiểu Hoa chợt biết sắc, nhất là Miêu Kiến Hoa, ông liền trùng nét mặt xuống.
Bạn đang đọc truyện mới tại truyen azz com.vn. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!