Lọc Truyện
Từ ngày 03/08/2024: TruyệnAzz sẽ chuyển sang dùng tên miền truyenazzmoi.com.Mong các bạn tiếp tục ủng hộ chúng mình và nhớ tên miền mới này nhé truyenazzmoi.com

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi X - Diệp Phàm (Cuộc Chiến Gia Tộc)

Diệp Phàm thở phào khi thấy tử thần Tùng Lâm chết. 

             Trận chiến vừa rồi của hai người bọn họ không quá dài, nhưng vô cùng nguy hiểm, anh không ngờ đã ba năm trôi qua, mà tử thần Tùng Lâm vẫn còn hận anh tới vậy. 

             Hắn ta lại muốn cùng chết với anh, nhưng may thay chiêu đánh lén trước đó của anh đã khiến tay trái của tử thần Tùng Lâm mất lực chiến đấu, bằng không sẽ rất khó để có thể giết chết hắn ta. 

             Cho dù là như vậy, anh cũng bị thương không hề nhẹ, tử thần Tùng Lâm đã để lại năm vết cào sâu tạo thành vết thương đẫm máu, nhìn trông rất đáng sợ. 

             Trước ngực còn trúng một chưởng rất mạnh, suýt chút cũng đã làm thương tới nội tạng. 

             “Ông xã anh làm sao rồi?”, Hàn Tuyết đỡ Diệp Phàm dậy, lo lắng hỏi. 

             “Không sao, không chết được!”, Diệp Phàm nhoẻn miệng cười, nhưng miệng anh lúc này toàn là máu. 

             Hàn Tuyết vô cùng đau lòng, đưa ống tay áo lên lau khoé miệng cho Diệp Phàm, Diệp Phàm liền tránh, nói: “Toàn là máu không, bẩn lắm!” 

             “Không cho phép anh nói thế!”, Hàn Tuyết dùng tay áo cẩn thận lau sạch vết máu tươi còn vương trên khoé miệng của Diệp Phàm. 

             Còn vết thương trên bả vai anh, Hàn Tuyết không có cách nào xử lý được, nhưng Diệp Phàm đương nhiên có chuẩn bị trước. 

             Anh liền lấy linh nhũ thạch dược ra, thạch dược còn rất ít, vì đa phần đều mang ra làm tinh chất dưỡng thể rồi. 

             Chỗ thạch dược này là phần của Âu Dương Ngọc Quân được chia ngày trước, nhưng cậu ta lại đưa lại cho anh. Diệp Phàm mở nắp bình ra, rồi đổ chỗ chất lỏng màu xanh ngọc bích lên miệng vết thương. 

             Vai phải vận chuyển nội lực, xoa đều chỗ thạch dược lên khắp vết thương, sau đó anh liền uống nốt chỗ thạch dược còn sót lại. 

             Đan điền trở nên nóng hơn khiến thạch dược được tán đều, tinh thần uể oải sau cuộc tranh đấu kịch liệt dần được hồi phục. 

             Cắn thuốc? 

             Diệp Phàm đang cắn thuốc, trước khi tới, anh cảm thấy tối nay sẽ xảy ra chuyện, nên cố ý cầm theo một ít thuốc tới. 

             Không ngờ lại phải dùng tới nó, có điều mức độ tàn khốc của cuộc chiến này vượt xa tưởng tượng của anh. 

             Có rất nhiều thế lực tham gia trận chiến cuối cùng truy sát anh, nhưng có một điều anh vẫn chưa hiểu, tại sao những thế lực này không cùng nhau liên thủ bao vây giết chết anh. 

             Nếu là như vậy, đừng nói tới việc bây giờ anh có còn sống nổi hay không, mà ngay đến cả Hàn Tuyết anh cũng không thể bảo vệ được. 

             Sức người luôn có hạn cho dù người đó có mạnh tới đâu đi nữa, huống hồ anh bây giờ còn chưa phải là tiểu tông sư! 

             Sau khi bôi thuốc xong, Diệp Phàm chưa rời đi ngay, mà đi tới bên tử thần Tùng Lâm, nhặt thanh katana rồi cắt một đường trên vai phải của hắn ta. 

             Tiếp theo đó, Diệp Phàm lại nhặt cánh tay đó lên. 

             “Anh cầm nó làm gì?”, Hàn Tuyết không hiểu mà hỏi. 

             “Ha ha, cánh tay này là vô giá, kim loại dạng chất lỏng, nguyên liệu hợp kim bên trong là thứ tuyệt mật của bất kỳ quốc gia nào nếu sở hữu được nó, cũng không biết tử thần Tùng Lâm đã bỏ ra bao nhiêu tiền mới có được nó”. 

             Cánh tay giả này được kết nối với hệ thống thần kinh của tử thần Tùng Lâm, nên giống hệt cánh tay thật, và quan trọng hơn là nó được làm bằng kim loại dạng lỏng. 

             Kim loại dạng lỏng thuộc trình độ công nghệ cao, không cần nói cũng biết, nếu như trong tương lai Công Nghệ Tuyết Phàm có thể phát triển được kỹ thuật này. 

             Thì giá trị nó mang lại còn vượt xa cả tinh chất dưỡng thể. Nếu như giao lại cho cơ quan có thẩm quyền liên quan nghiên cứu, thì sẽ có tác dụng rất lớn trong việc thúc đẩy khoa học kỹ thuật vật liệu của Hoa Hạ. 

             Hàn Tuyết không biết nói gì hơn, cô cũng không nghĩ nhiều đến vậy, lúc này việc quan trọng nhất đối với cô mà nói chính là có thể sống sót. 

             “Đi thôi!”, Diệp Phàm dẫn cô tiếp tục đi theo tuyến đường Long Linh đã chỉ. 

             Trên chỗ đậu trực thăng của tàu du lịch, lúc này đã được vệ sĩ bao vây nghiêm ngặt. 

             Chiếc trực thăng của Lâm Thanh Đế dần đáp xuống, trong tai nghe của Diệp Phàm vang lên tiếng của Long Linh: “Có trực thăng đáp xuống, rất có khả năng là Lâm Thanh Đế”. 

             “Ha ha, tạm thời không cần để ý tới hắn ta, Ngọc Quân đâu, cậu ta đang ở chỗ nào, bảo tới đón Hàn Tuyết trước đã”, Diệp Phàm nói. 

             “Cậu ta bị chặn rồi, bốn tên võ sĩ Tịch Quốc đang dùng katana chặn cậu ta”. 

             “Cái gì?”, Diệp Phàm đột nhiên trùng nét mặt xuống, giọng có chút trách cứ nói: “Một chọi bốn, Ngọc Quân bị thương là cái chắc, tại sao cô không nói sớm chứ?” 

             Một bên khác, khi Long Linh nghe Diệp Phàm trách cứ, liền hừ một tiếng: “Anh cũng vừa kết thúc trận đấu đấy thôi, lúc đấy tôi nói thì có ích gì?” 

             “Khụ khụ, sau khi về sẽ tạ tội với cô sau...nói tôi biết vị trí của Ngọc Quân, tôi tới giúp cậu ta!” 

             Linh Long hừ một tiếng, rồi chỉ đường cho anh. Diệp Phàm dẫn theo Hàn Tuyết nhanh chóng chạy tới chỗ Âu Dương Ngọc Quân. 

             Một bên khác, Âu Dương Ngọc Quân tay nắm chắc thanh kiếm gãy, chiến đấu cùng bốn tên võ sĩ Tịch Quốc cầm katana. 

             Lúc này bả vai, bắp chân của cậu ta toàn là máu, khắp người chằng chịt những vết thương. 

             Càng nghiêm trọng hơn là, ngoài bốn tên võ sĩ Tịch Quốc ra, còn có một tên Tịch Quốc vẫn đang đứng ôm kiếm quan sát. 

             Nếu như cả năm người cùng xông vào tấn công, Âu Dương Ngọc Quân sẽ rơi vào thế bị động! 

             “Tên kia chịu thua đi!”, tên Tịch Quốc nói với Âu Dương Ngọc Quân bằng giọng Hoa Hạ lơ lớ.  

             Âu Dương Ngọc Quân nhổ máu trong miệng ra, lạnh lùng cười: “Thằng kia, ông đây sớm muộn gì cũng sẽ có ngày tới Tokyo, đốt trụi Đền Yasukuni của chúng mày”. 

             “Thằng khốn!” 

             Bốn tên Tịch Quốc hét lên, lưỡi kiếm sáng loá vây chặt bốn phía quanh Âu Dương Ngọc Quân, cùng xông tới giết cậu ta. 

             Đúng lúc này, một luồng sáng loé lên, luồng sáng này bay đi rất nhanh, dường như xé toạc không gian. 

             Ba tên Tịch Quốc nhìn thấy kêu lên, nhưng cũng không kịp, tên Tịch Quốc bị con găm nhắm trúng liền ngã nhào ra mặt đất. 

             Ánh sáng này phát ra từ con dao Long Lân của Diệp Phàm, trong nháy mắt anh đã lén giết chết một tên, ba tên còn lại chỉ kịp kêu lên, nhưng cũng không quay ra tấn công Diệp Phàm, mà vẫn nhắm tới tấn công Âu Dương Ngọc Quân. 

             Chỉ có tên Tịch Quốc vẫn đang đứng quan sát đi tới chặn Diệp Phàm, tên này hai tay khoanh lại, ôm thanh katana giữa ngực, dường như không hề chú ý tới người vừa bị giết! 

             “Tốn tới ba mươi tám phút mới chạy qua tới đây, không thể không nói, mày làm tao có chút thất vọng đấy!”, người đàn ông khoanh tay nhìn Diệp Phàm bình thản nói. 

             Hắn ta không để lộ ra khí thế đáng sợ của mình, nhưng khi hắn ta đi qua đứng bên đó, giống như kiếm đã được rút khỏi vỏ, không tài nào giấu được. 

             Diệp Phàm có thể cảm nhận được sự uy hiếp rất lớn toát ra từ hắn ta, tên này còn là cường giả trẻ! 

             “Mày là ai?” 

             “Kawashita Boten!”, tên đó bình thản nói. 

Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện Azz. Vào google gõ: Truyện Azz để vào nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận
Tham gia group Facebook: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất để đọc truyện sớm nhất và yêu cầu truyện mà bạn muốn!
Các bạn thông cảm vì website có hiện quảng cáo để vận hành và duy trì
Mọi người vẫn ủng hộ chúng tớ để ra chương sớm nhất nhé!