“Mày nói đúng, tao chính là tử thần Tùng Lâm, ba năm, đã ba năm rồi, cuối cùng cũng gặp lại mày…”
Người đàn ông kích động gào lên, giống như một kẻ điên: “Ba năm nay, không giờ nào phút nào là tao không mong chờ gặp mày, tao cố gắng tập luyện, xin học thầy giỏi, đường đường là thủ lĩnh của một nhóm lính đánh thuê mà phải quỳ trước cửa nhà người ta như một con chó, chỉ vì để xin học võ thuật cao siêu hơn!”
“Chính là để một chiêu giết chết mày, nhưng hai năm trước tao nghe nói mày chết rồi, mày có biết tao đau khổ như nào không?”
“Không ngờ lại có người lên web đen thuê bọn tao, thuê tổ chức tao đến Hoa Hạ giết người, mà càng không ngờ tới kẻ phải giết lại chính là mày, nhưng tao không dám xác nhận, cho đến hôm nay tao mới chắc chắn kẻ đó chính là mày, Huyết Tu La!”
“Mày chưa chết, cuối cùng tao cũng có cơ hội tự tay giết chết mày!”
Người đàn ông nhìn Diệp Phàm kích động hét, cứ như con gà bị chọc tiết, thậm chí toàn thân hắn ta còn run lẩy bẩy!
“Nhưng, tao đã chặt đứt tay của tử thần Tùng Lâm rồi, mà hai tay mày lại vẫn lành lặn?”, Diệp Phàm ngờ vực hỏi.
Tử thần Tùng Lâm là thủ lĩnh của tổ chức đánh thuê số một ở Nguyệt Quốc, ba năm trước vào Hoa Hạ để hỗ trợ cho một nhóm đạo tặc trộm quốc bảo Hoa Hạ.
Diệp Phàm theo sự sắp xếp của sư phụ đã đi ngăn chặn và giết chúng, lấy lại quốc bảo của Hoa Hạ.
Kết quả chính là Diệp Phàm khi đó đã giết hết tất cả những kẻ trộm quốc bảo, chỉ trừ tử thần Tùng Lâm, khiến danh tiếng Huyết Tu La của anh càng được khẳng định.
Tử thần Tùng Lâm này cũng coi như là người có năng lực, sau khi bị Diệp Phàm chặt đứt một tay đã lăn từ trên sườn đồi xuống.
Sườn núi đó vô cùng dốc, hơn nữa còn có nhiều đá găm, do khu vực đó nằm ở biên giới, Diệp Phàm lo lắng sẽ xảy ra chuyện nên mới vội vàng mang quốc bảo về.
Không ngờ tên Tùng Lâm này lại không chết.
Nhưng tử thần Tùng Lâm đã bị anh chặt đứt một cánh tay, mà người đàn ông trước mặt lại đầy đủ tay chân?
Người nọ, hay phải nói là tử thần Tùng Lâm, nghe thấy Diệp Phàm nói vậy lập tức ré lên cười, tiếng cười tràn ngập sát khí.
Hắn ta giơ cánh tay phải của mính lên, khi tay áo được kéo lên thì lộ ánh kim loại sáng lóe.
“Thấy gì chưa?”, tử thần Tùng Lâm chỉ vào cánh tay phải của mình gầm lớn.
“Đây là cánh tay robot sinh học, tao đã bị dày vò đến tột cùng, phải tiến hành hai mươi bảy cuộc phẫu thuật mà không dùng đến thuốc gây tê để ghép nó”.
“Nhưng hiệu quả thì tuyệt vời vô cùng, hệ thống thần kinh của tao đã hoàn toàn kết nối với nó, hôm nay tao phải chặt đứt tứ chi của mày, cho mày biết thế nào là tận cùng của đau khổ!”
Tử thần Tùng Lâm như có rất nhiều lời muốn nói ra, hắn ta đã trải qua quá nhiều nỗi khổ, muốn nói cho Diệp Phàm biết.
Muốn để Diệp Phàm chịu nỗi đau như hắn ta phải chịu, nhưng Diệp Phàm không có thời gian nghe hắn kể khổ.
“Ra tay đi, năm đó tao có thể chặt đứt tay của mày, vậy thì hôm nay tao cũng có thể chặt đầu mày xuống!”, mắt Diệp Phàm đỏ lên, bình tĩnh nói.
“Ha ha ha… hôm nay tao phải hành mày đến chết, còn cả người đẹp cạnh mày nữa, tao phải cho mày thấy tao cưỡi lên người cô ta, cho cô ta rên rỉ dưới đũng quần tao…”
Vù!
Sát khí!
Sát khí ngập trời!
Từng tầng sát khí ngút trời phát ra từ người Diệp Phàm: “Rồng có vảy ngược, động vào ắt chết, Huyết Tu La tao cũng có, tao sẽ tẩy máu cả vùng trời này, giết!”
Diệp Phàm mang theo sát khí ngùn ngụt lao nhanh về phía tử thần Tùng Lâm, thanh katana trong tay anh chém vào không khí phát ra tiếng cắt chói tai.
Tử thần Tùng Lâm phất tay, rút vũ khí của mình ra, đó là một con dao găm có ba cạnh – tam lăng quân thứ!
Tam lăng quân thứ từng là vũ khí của binh chủng đặc công nước Hoa Hạ, từng giết hại vô số người dân nước Nguyệt Quốc trong cuộc chiến tranh biên giới Hoa Nguyệt.
“Keng keng keng…”
Hai người đánh nhau, không hề có chiêu thức hoa mỹ, hoàn toàn chỉ là nhanh chóng vung dao chém vào đầu, kiểu đánh này vừa đơn giản vừa thô lỗ, nhưng lại là kiểu nguy hiểm nhất.
Chỉ cần một lần không chống được thì chắc chắn sẽ phải chịu thương tích lớn nhất, thậm chí là chết ngay tức khắc.
Hai bóng người chớp loáng liên tục, trong một phút ngắn ngủi đã đánh được gần một trăm chiêu.
Hàn Tuyết đứng một bên, tim vọt lên tận cổ, đây là kẻ đầu tiên có thể đánh với Diệp Phàm lâu như thế.
Cùng lúc hai người đánh nhau, có một chiếc trực thăng trên không trung đang nhanh chóng bay về phía du thuyền.
Nghe thấy tay chân báo cáo tình hình trên du thuyền, Lâm Thanh Đế kích động hét ầm lên.
Bởi vì có thể Diệp Phàm sẽ bị tử thần Tùng Lâm giết chết, nếu như hắn không thể thấy cảnh Diệp Phàm bị giết chết.
Thì đối với hắn đó chính là điều tiếc nuối nhất trong cuộc đời này.
“Huyết Tu La, mày không có tiến bộ nhiều như tao tưởng tượng, xem ra hôm nay mày chết chắc rồi, ha ha ha…”, tử thần Tùng Lâm dùng dao găm đẩy bật Diệp Phàm, mở miệng hét.
Hắn ta không biết, hai năm trước Diệp Phàm bị thương nặng, gần như là tàn phế, phải đến nhà họ Hàn ở rể, dưỡng thương hai năm mới xem như là hồi phục.
Cho nên trong hai năm nay đều là chăm sóc vết thương, luyện tập võ thuật chỉ mấy tháng mà thôi.
“Giết!”
Câu đáp trả của Diệp Phàm rất đơn giản, ra tay càng nhanh càng ác hơn, nhưng hiển nhiên là ba năm nay tử thần Tùng Lâm đã luyện được võ công cao cường hơn, thực lực tăng cao đáng kể.
Hơn nữa, Diệp Phàm đánh giết cả chặng đường, đương nhiên có hơi mệt mỏi, nhất thời bị tử thần Tử Lâm chiếm thế thượng phong.
Hàn Tuyết nắm chặt khẩu súng, nếu như Diệp Phàm bị giết, chắc chắn cô sẽ nổ súng tự vẫn.
Diệp Phàm chết rồi, cô cũng không thiết sống nữa, càng không muốn bị tử thần Tử Lâm làm nhục!
“Xoạt!”
Tử thần Tùng Lâm lại đẩy lùi Diệp Phàm, vừa định châm chọc thì một luồng sáng bắn ra từ bàn tay Diệp Phàm.
Long Lân bắn về phía Tùng Lâm một cách cực kỳ khó đoán, hắn ta nhếch mép cười, trực tiếp đưa tay phải ra đỡ,
Tay phải của hắn được làm bằng hợp kim quý hiếm, ngay cả máy cắt cũng chỉ để lại một vết xước trong thời gian ngắn.
Thế nhưng, Diệp Phàm thấy hắn ta ngang ngược đến mức dùng tay đỡ thì lại nở một nụ cười âm hiểm.
Chính lúc hắn ta sắp bắt được Long Lân thì Long Lân đang bay thẳng lại chuyển hướng đột ngột, phi vào cổ họng hắn ta.
“Không…”
Tử thần Tùng Lâm kinh hoàng hét một tiếng, muốn rút tay về chắn nhưng đã không kịp nữa rồi.
Có điều, Tùng Lâm là một kẻ tàn nhẫn, hắn nhanh chóng giơ tay trái lên bắt lấy Long Lân đang bay đến.
Tay trái của hắn ta vẫn làm bằng xương bằng thịt!
“A…”
Tùng Lâm hét lên thảm thiết, nhưng lòng bàn tay vẫn nắm chặt lấy Long Lân, cuối cùng trước khi Long Lân cắm sâu vào cổ họng hắn thì đã dừng lại.
“Vụt”.
Tay Diệp Phàm rút lại, Long Lân bắn lại trở về, tay trái của Tùng Lâm máu thịt hỗn độn, máu tươi rơi tí tách như nước chảy.
Trên cổ hắn ta có một vết thương nhỏ hẹp, nếu mà sâu thêm chút nữa thì cổ họng hắn chắc chắn bị Long Lân đâm xuyên qua!
“Haiz, chỉ thiếu chút nữa thôi!”, Diệp Phàm thở dài, cơ hội như này không có nhiều, muốn dùng lại chiêu vừa rồi thì khó đây!
“Huyết Tu La, mày ăn gian, hèn hạ, bỉ ổi…”, tử thần Tùng Lâm gào hét, tay trái hắn ta bị cắt một miếng lớn, lộ ra cả xương trắng bên trong.
“Hèn hạ? Bỉ ổi?”, Diệp Phàm cười khẩy một tiếng: “Mày xem như trò trẻ con à?”
Bạn đang đọc truyện mới tại truyen azz com.vn. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!