Lọc Truyện
Từ ngày 03/08/2024: TruyệnAzz sẽ chuyển sang dùng tên miền truyenazzmoi.com.Mong các bạn tiếp tục ủng hộ chúng mình và nhớ tên miền mới này nhé truyenazzmoi.com

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi X - Diệp Phàm (Cuộc Chiến Gia Tộc)

Ba chữ “Đồ bỏ đi” xuất hiện trên màn hình hiển thị chứa đầy ý châm chọc, trên trán người phụ trách kỹ thuật đổ đầy mồ hôi lạnh. 

             “Cậu chủ, hệ thống bị hack rồi!”, người đàn ông cẩn thận nói. 

             “Màn hình thì sao? Màn hình giám sát của tao thì sao?”, Lâm Thanh Đế hét lên với người nọ, hắn không cần biết hệ thống gì, hắn chỉ cần màn hình giám sát thôi. 

             “Hệ thống bị hack, màn hình của camera giám sát cũng bị cắt đứt rồi”, người đó nói. 

             Lâm Thanh Đế sững lại một lúc rồi đột nhiên sắc mặt trở nên bình tĩnh, từ từ nói: “Có thể hồi phục hay không?” 

             Đột nhiên Lâm Thanh Đế bình thản như thế khiến người đàn ông run bắn lên, rợn cả tóc gáy nói: “Không hồi phục được, kỹ thuật của đối phương rất mạnh, đã trực tiếp thay đổi mã nguồn của hệ thống, mã nguồn nghĩa là…” 

             “Vô dụng, ông mày không hỏi vấn đề kỹ thuật, không giải quyết được thì cần mày làm cái gì…”, Lâm Thanh Đế đột ngột phát rồ, rồi bất ngờ tóm lấy khẩu súng ở bên cạnh. 

             “Cậu chủ, xin…” 

             “Pằng”. 

             Lời cầu xin của người đàn ông còn chưa nói xong, Lâm Thanh Đế đã bóp cò, giữa trán người này xuất hiện một lỗ máu đỏ ngòm. 

             Khuôn mặt còn mang vẻ kinh hoàng, cùng không cam tâm đã ngã vật ra sau. 

             Nói giết người là giết luôn, mấy tên thuộc hạ của nhà họ Lâm đứng bên cạnh Lâm Thanh Đế thầm run rẩy sợ hãi. 

             Họ đều là do nhà họ Lâm tiêu tốn cả đống tiền của bồi dưỡng ra, chỉ cần không làm sai nguyên tắc, ví dụ như phản bội lại nhà họ Lâm. 

             Còn không mấy lỗi lặt vặt thì cho dù là tộc trưởng của nhà họ cũng không trừng phạt nghiêm trọng, dù sao thì mỗi người đều là bảo bối của nhà họ Lâm. 

             Mà Lâm Thanh Đế thì không cần biết nhiều thế, đây đã là người thứ ba của nhà họ Lâm bị hắn giết chết. 

             Hắn điên thật rồi! 

             “Tao muốn thấy hình ảnh Diệp Phàm bị giết chết, tao muốn cảnh hắn chết thảm, nói cho tao biết ai làm được, ai làm được…”, Lâm Thanh Đế điên cuồng hét lớn, thần sắc hung ác vô cùng. 

             Mấy người đứng bên nhìn nhau, nhân viên kỹ thuật cũng bị hắn giết rồi còn xem kiểu gì? 

             “Nói đi, không nghĩ ra cách thì còn cần chúng mày làm gì?” 

             Lâm Thanh Đế thét lên, cầm súng chĩa loạn xạ, mấy người nhìn nhau, rồi một người trong đó nói: “Cậu chủ, nếu như muốn thấy thì chỉ có cách lên du thuyền đó, vào phòng giám sát quan sát thôi ạ!” 

             “Lên du thuyền?”, Lâm Thanh Đế đang rống lên lập tức khựng lại. 

             Hắn trốn xa như vậy chính là vì sợ chết, sợ nhỡ không giết được Diệp Phàm, ngược lại bị Diệp Phàm giết, vậy thì xôi hỏng bỏng không à? 

             Nhưng mà không được thấy cảnh Diệp Phàm bị chết thảm thì hắn lại không cam lòng. 

             Lâm Thanh Đế đấu tranh, thấy vô cùng rối rắm, đưa hai tay lên xoa xoa đầu mình. 

             “Cậu chủ, trong hình ảnh hiển thị camera giám sát vừa rồi, có lẽ Diệp Phàm đã bị thương, cánh tay hắn có quấn vải, chắc là để cầm máu”, một người lên tiếng. 

             “Mày nói thật chứ?” 

             “Đúng vậy cậu chủ, tôi cũng thấy rõ, cho dù Diệp Phàm có mạnh đến đâu đi nữa, hắn cũng không phải tiểu tông sư, không thể có cương kình bảo vệ cơ thể”. 

             “Chúng ta có thể bí mật lên thuyền, cho tất cả người đi theo cậu chủ đều cầm theo súng, bảo vệ cậu an toàn, Diệp Phàm có mạnh nữa cũng không nhanh hơn súng đạn?” 

             Lâm Thanh Đế gật đầu đồng ý, nhưng hắn đã lắp đặt nhiều bom trên thuyền như thế rồi, một khi nổ thì chẳng phải hắn cũng không chạy thoát sao? 

             Một người đứng cạnh thấy được nỗi lo của Lâm Thanh Đế: “Cậu chủ, cậu không cần lo về bom, chúng tôi sẽ cho trực thăng trực tiếp đậu trên du thuyền, ở đó có nơi hạ cánh”. 

             “Hơn nữa tôi nói thật với cậu, bom trong tay chúng ta không thể đánh chìm du thuyền kia đâu ạ!” 

             Điều người này nói như gãi đúng chỗ ngứa, đánh trúng điểm Lâm Thanh Đế e ngại, nếu hắn không lên du thuyền kia, không đạt được mục đích của mình thì có khi hắn sẽ nổ súng giết chết họ. 

             Mà trước đây Lâm Thanh Đế vẫn luôn cho rằng có thể nổ bom cho chìm thuyền, nhưng muốn đánh chìm du thuyền lớn như vậy cần rất nhiều lượng thuốc nổ, trong thời gian ngắn họ có thể mua được nhiều thuốc nổ ở chợ đen như thế đã tiêu tốn rất nhiều sức lực rồi. 

             Người đàn ông nói xong, Lâm Thanh Đế nhìn gã ta, đến khi mồ hôi lạnh rịn đầy trán gã thì Lâm Thanh Đế mới bật cười một tiếng. 

             “Chúng mày nghĩ tao là thằng ngu à?” 

             Lâm Thanh Đế âm trầm cười: “Hừ, tao đương nhiên biết không nổ chìm thuyền được, hơn nữa tao còn biết chúng mày đã đuổi hết đám người trên thuyền vào phòng tiệc, vì ở phòng tiệc không lắp đặt bom!” 

             “Cậu chủ…”, người đàn ông lập tức hoảng loạn. 

             Lâm Thanh Đế đưa tay ra chặn không cho người này nói: “Tao biết mày là người đi theo bố tao lâu năm, chỉ e là tất cả những chuyện tao làm ở đây, mày đều nói với ông ấy, mày yên tâm, tao sẽ không giết mày đâu”. 

             “Lâm Thanh Đế tao vẫn hiểu rõ, tất cả những gì tao có đều là nhà họ Lâm cho, sao tao dám làm hại nhà họ Lâm chứ? Ha ha ha…” 

             Tuy Lâm Thanh Đế không giết gã, nhưng gã vẫn nơm nớp lo sợ, không ngờ đến chuyện gã bí mật báo tin cho bố của hắn ta là Lâm Hồng Hải cũng bị hắn đoán ra. 

             Là cháu đích tôn của chi trưởng nhà họ Lâm, Lâm Thanh Đế sao có thể là kẻ ngu ngốc không biết gì được, trước kia chỉ là hắn ta không thèm để Diệp Phàm vào mắt, tự cao tự đại nên mới chuốc họa vào thân. 

             Trải qua chuyện sống chết, tâm tư của hắn sớm đã thay đổi! 

             “Lên thuyền, liên lạc với người trên du thuyền, chú ý bảo vệ!”, Lâm Thanh Đế dặn dò, còn người đàn ông đẩy xe lăn đến bãi đậu trực thăng trên boong thuyền. 

             Trên du thuyền, đám người đang phục kích Diệp Phàm sau khi nhận được mệnh lệnh của người nhà họ Lâm liền vội vàng rút lui, bây giờ nhiệm vụ quan trọng nhất của họ là bảo vệ Lâm Thanh Đế đang đến! 

             “Diệp Phàm, có một đám người có hành động khác thường, chúng tiến về bãi đậu trực thăng, tôi đoán là Lâm Thanh Đế sắp lên thuyền rồi!”, Long Linh nhanh chóng truyền tin tức cho Diệp Phàm. 

             Cô ta hơi bất ngờ, Diệp Phàm đúng là liệu sự như thần. 

             “Ha ha ha…”, Diệp Phàm đang cắt cổ một người bật cười lớn: “Trước tiên không cần quan tâm hắn ta, phải đưa Tiểu Tuyết đi trước đã!” 

             Không phải anh đoán trúng phóc, mà là Lâm Thanh Đế hận anh tận xương tủy, từ lời khai của Lưu Tú Cầm là biết, nỗi hận mà Lâm Thanh Đế dành cho anh còn cao hơn cả núi, dài hơn cả sông! 

             Diệp Phàm dẫn theo Hàn Tuyết tiếp tục chạy về phía đông đầu thuyền, đi qua một dãy hành lang, trước mặt hai người xuất hiện một khoảng đất trống. 

             Diệp Phàm đột nhiên kéo Hàn Tuyết dừng lại, phía trước cách họ không xa có một người mặc đồ đen. 

             Sắc mặt Diệp Phàm u ám hẳn xuống, anh cảm nhận được sự nguy hiểm trùng trùng trên người người mặc áo đen này. 

             Lúc này, người kia ngẩng đầu lên, trên nửa mặt trái của hắn có vô số vết sẹo dài chằng chịt. 

             Những vết sẹo đó trông như những con rết, vô cùng đáng sợ, người đàn ông nhìn Diệp Phàm nhếch mép cười: “Huyết Tu La, còn nhớ tao không?” 

             Huyết Tu La? 

Bạn đang đọc truyện mới tại truyenazzmoi.com. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận
Tham gia group Facebook: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất để đọc truyện sớm nhất và yêu cầu truyện mà bạn muốn!
Các bạn thông cảm vì website có hiện quảng cáo để vận hành và duy trì
Mọi người vẫn ủng hộ chúng tớ để ra chương sớm nhất nhé!