Lọc Truyện
Từ ngày 03/08/2024: TruyệnAzz sẽ chuyển sang dùng tên miền truyenazzmoi.com.Mong các bạn tiếp tục ủng hộ chúng mình và nhớ tên miền mới này nhé truyenazzmoi.com

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi X - Diệp Phàm (Cuộc Chiến Gia Tộc)

“Giết… giết…giết…” 

             Trong lối đi chật hẹp, tiếng gào hét của đám người võ đường vang vọng như tiếng binh lính cổ đại, tay cầm trường thương lao vào chém giết hai người Diệp Phàm với Hàn Tuyết. 

             Lối đi quá hẹp, căn bản là không cần dùng quá nhiều sức lực cũng có thể ép chết Diệp Phàm, nên cho dù Diệp Phàm võ thuật cao cường cũng không thể đánh được toàn lực. 

             Đoạn đường sáu mươi mét nhưng tràn ngập sát khí, Diệp Phàm ngay lập tức chuyển mình, tựa như một mũi tên sắc bén lao về phía trước. 

             “Keng keng keng…” 

             Anh vung thanh katana lên chém vào những mũi giáo của đối thủ làm những tia lửa bắn lên chiếu rọi đoạn đường mờ tối. 

             Có điều do đường đi hẹp quá mà thanh katana lại thon dài không thể đánh mạnh được nên dù sắc bén thì cũng vô dụng, sức tấn công giảm xuống, chỉ có thể bị động phòng ngự. 

             Ở phía bên kia, tất cả mọi người trên du thuyền đều bị đuổi vào phòng tiệc lớn nhất, có mười mấy người mặc áo đen cầm súng trông chừng. 

             Đám người này ai nấy đều kinh hãi vô cùng, nếu như họ xảy ra chuyện gì thì cả thành phố Cảng sẽ bị ảnh hưởng cực lớn, sẽ giáng một đòn mạnh vào hội thương nhân của thành phố Cảng. 

             Nhưng điều khiến họ thấy kỳ lại là sau khi đám người áo đen này đuổi họ vào đây lại không đưa ra bất cứ yêu cầu gì ngoài cấm họ nói chuyện. 

             Hơn nữa phòng tiệc này không có tín hiệu, rõ ràng là nơi này đã bị phong tỏa. 

             Bên ngoài, Âu Dương Ngọc Quân đã lên được du thuyền, anh theo chỉ dẫn của Long Linh mà nhanh chóng tìm đến nơi của Diệp Phàm. 

             “Anh này, trên tàu đang bị tập kích, mời anh cùng tôi đến phòng tiệc, đội bảo an của chúng tôi sẽ bảo vệ anh an toàn”, lúc này có một người đàn ông mặc âu phục màu đen đột nhiên xuất hiện, giơ tay cản đường của Âu Dương Ngọc Quân. 

             “Được!”, Âu Dương Ngọc Quân không có ý kiến gì, người đàn ông vừa quay người, Âu Dương Ngọc Quân liền ngay tức khắc giơ tay ôm chặt đầu gã, vặn nhẹ một cái. 

             “Rắc rắc…” 

             Gã ta không ngờ tới, kinh hoàng ngã xuống, Âu Dương Ngọc Quân cười mỉa: “Tất cả mọi người trên thuyền bị đuổi đi rồi, còn giả vờ làm bảo vệ à?” 

             Xử gọn tên bảo vệ giả xong, Âu Dương Ngọc Quân nhanh bước chạy về hướng của Diệp Phàm. 

             Bên này, người Diệp Phàm dính đầy máu, mười sáu người đã bị anh diệt bảy người, Hàn Tuyết bắn chết một người. 

             Chỉ còn lại tám người, lúc này sắc mặt tám người kia âm trầm đến cực điểm, Long Lân trong tay Diệp Phàm như có mắt vậy, xuất quỷ nhập thần. 

             Hơn nữa Long Lân vốn đang bắn thẳng lại có thể chuyển hướng giữa đường, kỹ năng tuyệt diệu này chỉ có tiểu tông sư trong võ đường mới làm được. 

             Mà Diệp Phàm lại có thể sử dụng thành thạo như thế, trong mắt một vài người đã nảy lên ý muốn trốn chạy giữa chừng. 

             Tay phải Diệp Phàm cầm Long Lân, tay trái nắm chắc thanh katana, quần áo dính bết máu giống như thần chết. 

             Anh hét lên với đám người đang vây quanh: “Lên nữa không? Tiếp tục đi!” 

             “Giết!”, một người đàn ông gầm lên, những người còn lại cũng cùng hét lớn, có ba người cứ thế xông thẳng vào Diệp Phàm. 

             Song cũng chính người đầu tiên hét lên kia lại bị chặt cụt đầu ngay. 

             Bốn người đang trên đà lao đến bị dọa cho sững sờ. 

             “Đệt, chạy mau…”, không biết là ai hét khản cả giọng, bốn người còn chưa lao lên đến nơi đã quay đầu chạy trối chết. 

             Mà ba người xông về phía Diệp Phàm lập tức tái mặt, chạy hết rồi thì để ba người họ tự tìm đường chết à? 

             Trên mặt Diệp Phàm chợt hiện lên nụ cười tàn ác, bước chân nhanh gọn, anh vung thanh katana trong tay chém về phía trước. 

             Đường kiếm xoèn xoẹt, ba người cố gắng phản công nhưng số trời đã định. 

             “Bịch”. 

             Sau khi lưỡi kiếm cuối cùng lướt qua, ba người họ đều chết thảm! 

             Mùi máu tanh nồng bao trùm lên cả đường đi, đâu đâu cũng là máu tươi, chỗ nào cũng là tứ chi rụng rời, giống như địa ngục trần gian vậy. 

             Trong bụng Hàn Tuyết đã chẳng còn gì, nôn ra cũng chỉ còn là mật vàng, nhưng vẫn cố gắng nhịn xuống, vội vàng chạy đến bên cạnh Diệp Phàm. 

             “Diệp Phàm, anh có sao không?”, khắp người Diệp Phàm dính đầy máu, tuy hầu hết là đều là của người khác, nhưng cũng có của anh. 

             Trên cánh tay trái của anh có một vết thương, sâu đến mức có thể thấy cả xương trắng, trong lối đi chật hẹp như vậy, căn bản anh không thể tránh được nhiều mũi kiếm như thế. 

             Trừ khi anh trở thành tiểu tông sư, có cương kình bảo vệ mới có thể không bị những vũ khí đâm vào người. 

             Còn không bị thương cũng là khó tránh khỏi. 

             Diệp Phàm đỏ mắt, cười cười: “Không sao, chúng ta đi thôi!” 

             Trên du thuyền ở ngoài biển, Lâm Thanh Đế nhìn chằm chằm vào màn hình, khi bóng hình hai người Diệp Phàm và Hàn Tuyết xuất hiện trong khung hình thì sắc mặt hắn ta lập tức trở nên hung tợn. 

             “Lũ vô dụng, cái gì mà bá chủ thế giới ngầm, đều là một lũ vô dụng…”, Lâm Thanh Đế hét lớn, trong điều kiện thuận lợi như thế mà cũng bị Diệp Phàm giết chết hết. 

             Hắn ta vô cùng khinh bỉ võ đường, đương nhiên hắn ta không biết đám người đó đã sợ vỡ mật rồi. 

             Mà quan trọng hơn cả là mỗi một thế lực đều kiêu ngạo tột cùng, đều muốn tự mình giết chết Diệp Phàm, cho nên khi người của võ đường đánh nhau với Diệp Phàm, người của Lâm Thanh Đế không hề qua giúp đỡ! 

             Chính vào lúc này, màn hình giám sát trước mặt Lâm Thanh Đế rung lên một hồi, hình ảnh dường như không ổn định cho lắm. 

             “Không hay rồi cậu chủ, chúng ta bị tấn công rồi!”, nhân viên kỹ thuật điều kiển camera giám sát vội kêu lên. 

             Còn bên kia, trên một chiếc ca-nô đang theo sát du thuyền, cô gái ngồi trước mặt Long Linh miệng ngậm kẹo mút nói: “Chị Linh Linh, em tìm thấy một hệ thống, đang bẻ khóa kênh của hắn, camera giám sát trên này bị ai đó ở ngoài khống chế”. 

             “Là sao?”, Long Linh liền hỏi. 

             “Thiết bị giám sát này được kết nối với bên ngoài, cũng có nghĩa là mọi chuyện xảy ra trên du thuyền đều đang có người xem, em nghi ngờ người đó chính là chỉ huy, cũng chính là tên cầm đầu!”, cô gái giải thích. 

             “Vậy em có thể tấn công đối phương, xâm nhập vào hệ thống của chúng không?” 

             “Hi hi, đương nhiên không vấn đề gì, Đỗ Hiểu Hiểu em là ai chứ? Nữ hacker thiên tài vô địch đáng yêu ngọt ngào, tấn công chúng chỉ là chuyện dễ như trở bàn tay”. 

             “Nhưng em muốn ăn kẹo mút chính hiệu của Alps, phải là hàng xịn nhé…” 

             Cô gái nở nụ cười tinh nghịch, đôi mắt to tròn cong cong thành vầng trăng khuyết, Long Linh bật cười: “Được, đừng nói là kẹo mút của Alps, sau này để tên khốn kia trực tiếp đưa em đến nhà máy sản xuất kẹo ăn cũng được, chỉ cần cẩn thận sâu răng đấy”. 

             “Hi hi, em đáng yêu như vậy, sâu nào dám ăn răng em chứ?” 

             Đỗ Hiểu Hiểu bắt đầu tấn công hệ thống giám sát của đối phương, Long Linh thuật lại tình hình bên này cho Diệp Phàm nghe. 

Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện Azz. Vào google gõ: Truyện Azz để vào nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận
Tham gia group Facebook: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất để đọc truyện sớm nhất và yêu cầu truyện mà bạn muốn!
Các bạn thông cảm vì website có hiện quảng cáo để vận hành và duy trì
Mọi người vẫn ủng hộ chúng tớ để ra chương sớm nhất nhé!