Dưới cầu thang, thanh katana của võ sĩ Tịch Quốc dài mà hẹp, mang theo ánh sáng lạnh lẽo.
Thanh kiếm này chính là biểu tượng của võ sĩ Tịch Quốc, vừa nhìn liền nhận ra ngay.
Tốc độ của thanh katana cực nhanh, nó chém về phía Diệp Phàm, còn trên tay Diệp Phàm lúc này vẫn cầm một con dao găm.
“Choang!”
Con dao găm chặn đứng thanh katana, cánh tay Diệp Phàm rung lên, dù gì anh đánh trả quá vội.
Lại cộng thêm tính chất đặc thù của thanh katana, tục ngữ có câu nhận xét về vũ khí dài một tấc nguy hiểm một tấc, võ sĩ Tịch Quốc dùng sức đè thanh kiếm xuống, ngay cả Diệp Phàm cũng khó lòng đỡ được.
Lúc này cả ba tên võ sĩ Tịch Quốc cùng xông tới giết Diệp Phàm.
“Tiểu Tuyết lùi về sau...”, Diệp Phàm hét lớn, nếu chỉ có một mình anh thì còn dễ xoay sở, nhưng lúc này lại có cả Hàn Tuyết, cho nên anh phải đảm bảo sự an toàn của Hàn Tuyết trước.
Nhưng Hàn Tuyết lại không di chuyển, Diệp Phàm xoay con dao găm chặn thanh katana đâm xuống, quay lại nhìn, hoá ra lại là một tên võ sĩ Tịch Quốc phóng thanh katana từ trên xuống.
“Cô kia, bỏ súng xuống, tôi có thể thả cô đi...”, tên Tịch Quốc đó nói bằng giọng Hoa Hạ lơ lớ.
Mục tiêu của bọn chúng là Diệp Phàm, đương nhiên Hàn Tuyết nếu nghe theo lời hắn ta, ắt cũng không có đường sống.
“Mày đứng lại đó, bằng không tao sẽ nổ súng...”, Hàn Tuyết vội vàng lớn tiếng nói, cô giữ chặt khẩu súng trong tay, nhắm chuẩn vào tên võ sĩ Tịch Quốc đang đi xuống.
Chỉ có điều, tay của cô quá run, vì trước giờ cô chưa từng dùng súng.
“Tiểu Tuyết, tìm cơ hội, bắn một phát ăn luôn!”, Diệp Phàm thấp giọng nói, câu này Diệp Phàm không dùng tiếng phổ thông, mà lại dùng tiếng địa phương của thành phố Cảng để nói.
Hàn Tuyết đáp lại một tiếng, rồi lập tức nhắm chuẩn về phía đối phương.
Diệp Phàm hô lên một tiếng, tay phải khẽ động, Long Lân chém đứt thanh katana.
“Choang!”
Một tiếng động cực lớn vang lên, tia lửa bắn ra, thanh takana lại bị Long Lân cắt đứt.
“Đồ ngu!”, người đàn ông đó tức giận quát lớn, đối với võ sĩ Tịch Quốc nếu để thanh katana bị gãy trong lúc lâm trận là một nỗi nhục rất lớn.
Sau khi ép lui một tên võ sĩ Tịch Quốc, Diệp Phàm tay bám vào lan can lộn nhào một vòng.
Con dao găm trong tay lại phóng ra.
“Bụp!”
Một tên võ sĩ Tịch Quốc không tránh kịp, bị con dao bay thẳng vào hốc mắt rồi đi xuyên qua đầu hắn ta.
“Đồ ngu, mày phải chết!”, hai người còn lại vô cùng tức giận, nhất thời cả một bầu trời rợp những ánh kiếm vung lên.
“Người phụ nữ kia, tôi nói một lần nữa, lập tức tránh ra...”, tên võ sĩ Tịch Quốc đứng phía trên lại lần nữa hét lên, hắn ta buộc phải giết chết Diệp Phàm.
Thế nhưng, Hàn Tuyết không thèm để ý tới hắn ta, tay run run cầm súng chĩa về phía hắn ta.
Tên võ sĩ này mất tự tin, hắn ta liều mình đánh cược một phen, quan trọng nhất là phải tin tưởng tuyệt đối vào tốc độ của bản thân.
Một người phụ nữ đến cả súng còn không cầm chắc, thì không có khả năng bắn trúng hắn ta.
Chỉ nghe thấy tên võ sĩ Tịch Quốc đó hét lên một tiếng, sau đó liên tục lắc người qua trái qua phải, khiến Hàn Tuyết khó lòng nhắm được hắn ta.
“Soạt!”, người này vừa cử động cầm chắc thanh takana xông lên.
“A!”
Hàn Tuyết hét lên một tiếng, rồi bất thình lình bóp cò!
“Phằng phằng!”
Tiếng súng vang lên, hai viên đạn được bắn ra, một viên bắn trúng vào đèn tường ở bên cạnh.
Một viên lại trúng vào tấm thép phía ngách, nhưng cũng chính viên đạn đó đã khiến tên võ sĩ Tịch Quốc đang hùng hổ chạy lên liền ngã xuống cầu thang, lăn mấy vòng rồi gục trước chân Hàn Tuyết.
Viên đạn này bắn trúng mép tấm thép, sau đó dội ngược lại găm thẳng vào huyệt thái dương của tên võ sĩ đó.
Tới lúc chết tên võ sĩ này vẫn không thể tin được, hắn ta không phải chết vì viên đạn bắn trực diện, mà lại chết vì viên đạn bắn chệch hướng.
Số cả rồi!
Còn Hàn Tuyết vì bắn chết người nên hét toáng lên.
Diệp Phàm quay đầu lại nhìn, nhưng chỉ lớn tiếng cười, sau khi lộn nhào một vòng, anh vội vàng chạy tới bên Hàn Tuyết, nhặt lấy thanh takana dưới đất.
“Soẹt soẹt soẹt!”
Diệp Phàm cầm thanh kiếm xoay tròn, hai tên còn lại không thể nào chống đỡ được bao lâu, cả hai đều bị chém chết!
Diệp Phàm lùi về phía Hàn Tuyết, một tay ôm chặt lấy cô: “Tiểu Tuyết, cứ coi như em đã bắn chết một tên xúc sinh đi, những tên Tịch Quốc này độc ác đa đoan, em làm vậy cũng vì quốc gia...”
Diệp Phàm an ủi một hồi Hàn Tuyết mới từ từ bình tĩnh lại, cắn răng nói: “Đúng, em chỉ giết một tên xúc sinh, bọn chúng đều là xúc sinh...”
“Long Linh, nói cho tôi biết chúng tôi nên đi hướng nào!”, Diệp Phàm định dẫn Hàn Tuyết tới nấp ở một góc trước, nên liền nói vào tai nghe.
“Đi về phía bên phải, đi vào trong sẽ có một ngách nhỏ, cần chú ý vì trong đó không có camera, ngách đó dài khoảng sáu mươi mét...”
“Tiểu Tuyết, đi!”, Diệp Phàm nắm chặt thanh katana, rồi đưa Hàn Tuyết đi về phía bên phải, bên phải dựng toàn những tấm thép, phía bên trái là vài phòng tạp hoá, rất có thể có người ẩn nấp trong đó.
Sau khi hai vợ chồng Diệp Phàm đi vào ngách nhỏ, Long Linh đã không còn thấy bóng dáng Diệp Phàm xuất hiện trên màn hình máy tính.
Cùng lúc này, trên chiếc du thuyền đang lênh đênh trên mặt biển, bóng dáng của Diệp Phàm cũng biến mất khỏi màn hình giám sát trước mặt Lâm Thanh Đế, thế nhưng hắn ta lại sung sướng hét lên.
“Tự tìm đường chết, phen này hời cho Đường Kỳ Tài rồi...”
Hắn ta ở đó kích động hét lớn, còn ở bên kia khi hai vợ chồng Diệp Phàm vừa đi được nửa đường, thì cánh cửa hai bên lối tạp hoá được mở ra.
Hai nhóm người xuất hiện, trong tay bọn họ đều cầm những cây thương dài, mỗi nhóm cũng phải có tới năm sáu người.
Sắc mặt Diệp Phàm trùng xuống, thấy những người này ăn vận rất giống người của võ đường, liền hỏi: “Bọn mày là người của võ đường?”
Diệp Phàm lớn tiếng hỏi, nhưng không ai đáp lại, chỉ thấy Đường Kỳ Tài bước ra!
Vì để giết chết Diệp Phàm, Đường Kỳ Tài và Lâm Thanh Đế đã bố trí chặt chẽ, để có thể dồn Diệp Phàm vào một góc, rồi tung người của mình ra.
Nơi này tuy chỉ có sáu mươi mét, nhưng Đường Kỳ Tài cho bố trí tới tận mười sáu người.
“Đường Kỳ Tài, để Tiểu Tuyết đi đã, nếu cuộc chiến của những người đàn ông làm liên luỵ tới phụ nữ thì không còn ý nghĩa gì nữa rồi!”, Diệp Phàm nhìn Đường Kỳ Tài hét lên.
“Diệp Phàm, anh bị điên hả?”, Đường Kỳ Tài còn chưa mở miệng, một người phụ nữ khác đã hét lên.
Lâm Vân, đệ tử của Lăng Tiêu Sơn, ngày trước bị Âu Dương Ngọc Quân đánh sưng ngực, cho nên bây giờ ả vẫn còn rất hận hai người bọn họ!
Tiếp sau đó, Đỗ Trạch và Chung Dật Phi lần lượt đi ra.
“Đỗ Trạch, những tưởng anh có nghĩa khí giang hồ, hôm nay được tận mắt thấy, hoá ra cũng chỉ đến thế mà thôi!”, Diệp Phàm cười nhạo.
Nếu như Đỗ Trạch thật sự có nghĩa khí, để Hàn Tuyết một mình rời khỏi đây, thì anh có chết trong này cũng sẽ không oán trách ai.
Bởi không gian trong này quá nhỏ, và anh cũng chỉ để ý tới sự an toàn của Hàn Tuyết mà không suy nghĩ gì nhiều!
Lên google tìm kiếm từ khóa truyenazz để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!