Trên chiếc ca nô nhỏ đang kề sát du thuyền, Âu Dương Ngọc Quân cầm một cây nỏ, đuôi mũi tên buộc một bộ thang dây.
Cậu ta muốn treo thang dây lên tàu du lịch để hai người Diệp Phàm leo xuống dưới!
Sau khi rời khỏi du thuyền, Âu Dương Ngọc Quân liền lái chiếc ca nô, đây là biển chứ không phải đất liền, hơn nữa còn là ban đêm, vì vậy việc tìm du thuyền mất rất nhiều thời gian.
“Long Linh, sao rồi?”, Âu Dương Ngọc Quân hỏi.
“Sắp phá được rồi!”, tiếng Long Linh vang lên trong khoang thuyền.
Ở trước mặt Long Linh có một cô gái, miệng đang ngậm một cây kẹo mút trong miệng, khoảng mười bảy, mười tám tuổi, trước mặt cô ấy còn có một cái máy tính xách tay.
Hiện giờ, hai tay của cô gái lướt như bay trên bàn phím, đây chính là thiên tài máy tính được Long Linh đặc biệt mời từ Ám Long Hoa Hạ tới để bẻ khóa hệ thống camera giám sát trên du thuyền.
Để thuận lợi cho việc trốn thoát, có thể nói Diệp Phàm đã lên một kế hoạch chu toàn nhất.
“Được rồi chị Linh Linh, em đã hack vào được rồi!”, cô gái vui vẻ nói.
Là một thiên tài máy tính, bẻ khóa các hệ thống giám sát là niềm hứng thú nhất của cô gái trẻ này.
“Diệp Phàm, có nghe thấy giọng của tôi không?”, Long Linh nói vào tai nghe.
Diệp Phàm ở trên chiếc du thuyền nghe thấy tiếng Long Linh từ tai nghe, anh lập tức trầm giọng nói: “Có thể nghe thấy, mau chỉ đường cho tôi đi, bây giờ loạn quá!”
“Đi về phía bên trái của anh, ở đó có một con đường, có thể đi tắt đến phía đông của du thuyền”, Long Linh nói.
Theo sự chỉ dẫn của Long Linh, Diệp Phàm nắm tay Hàn Tuyết, bước nhanh về phía bên trái.
“Thưa anh, thưa cô, hiện tại đang hỗn loạn, mời hai người đến sảnh chính, nhân viên an ninh trên thuyền sẽ bảo vệ hai người”, vừa đi được mấy bước, một nhân viên phục vụ đã ngăn họ lại.
“Cảm ơn, anh hãy thông báo cho những người khác đi!”, Diệp Phàm không dừng lại, kéo tay Hàn Tuyết tiếp tục đi, bỏ qua nhân viên phục vụ.
Đúng lúc đó, một nhát cắt lạnh lùng đâm vào sườn trái của Diệp Phàm.
Trong tai nghe của Diệp Phàm vang lên tiếng kêu của Long Linh, việc này quá bất ngờ và cô ta thể thấy rõ trên màn hình.
Hơn nữa, vì là ban đêm nên hệ thống giám sát trên boong tàu không được rõ ràng lắm.
Thế nhưng, phản ứng của Diệp Phàm rất nhanh, khi Long Linh kêu lên thì anh đã nhanh chóng kéo Hàn Tuyết tránh đi vài bước.
“Giết!”, người nhân viên phục vụ cầm con dao nhỏ đâm về phía Diệp Phàm, cánh tay Diệp Phàm run lên, Long Lân liền bay ra ngoài.
“Soạt...”
Ánh sáng lạnh lẽo lóe lên, Long Lân va chạm với con dao găm, vang lên âm thanh kim loại va chạm lanh lảnh.
Gã đàn ông ngạc nhiên, liên tiếp lùi về sau, Diệp Phàm nghiêng về trước tiếp cận, Long Lân xuyên thủng khiến gã đàn ông không kịp phòng ngự, đâm thẳng vào cổ họng gã này.
Chưa đầy hai mươi giây, cổ họng của gã đàn ông bị lủng một lỗ lớn, gã chết với ánh mắt kinh hoàng.
Sắc mặt của Hàn Tuyết có chút tái nhợt, mặc dù không phải lần đầu tiên cô nhìn thấy cảnh giết người, nhưng ở khoảng cách gần như vậy thì cô vẫn hơi sợ hãi.
Sau khi giết tên phục vụ giả mạo này, Diệp Phàm không hề vui vẻ chút nào, đối phương không thể nào cử một kẻ yếu kém thế này tới giết anh được.
Cách giải thích duy nhất chính là bọn họ đang thăm dò anh.
Lâm Thanh Đế về cơ bản đã biết được thực lực của anh, Đường Kỳ Tài cũng biết, vậy thì...
Còn có người khác muốn giết anh!
“Tiểu Tuyết, em cầm lấy khẩu súng này, vào lúc khẩn cấp thì phải nổ súng ngay lập tức!”, Diệp Phàm lấy ra một khẩu súng lục từ trong túi.
Lúc lên thuyền, phía tổ chức chỉ lên phương án đề phòng đơn giản, có thiệp mời là có thể lên thuyền, vì thế Diệp Phàm mới mang theo súng lục.
Khẩu súng này có màu bạc, rất nhỏ gọn, đây là khẩu súng Diệp Phàm lấy được từ tay Tô Linh Lung khi ở thủ đô.
Sau hội nghị gia tộc của nhà họ Diệp, anh vốn dĩ muốn trả lại cho Tô Linh Lung, nhưng vì chuyện của Diệp Tử Long nên anh đã quên mất chuyện này.
“Được!”, Hàn Tuyết cầm lấy khẩu súng, nắm chặt trong tay.
Ở tàu ngầm dưới biển, Lâm Thanh Đế nhìn màn hình giám sát, chửi bới: “Đây là người của bọn khốn nào hả, yếu kém như vậy mà cũng cử đến giết hắn ta, cho người của chúng ta xông lên!”
Mặt khác, trên du thuyền, một nơi cao hơn lan can, một người đàn ông cầm kính viễn vọng, đang nhìn về phía này.
Diệp Phàm bước đến trước mặt gã phục vụ, kiểm tra thi thể một lượt, sắc mặt lạnh lùng: “Tổ chức Hắc Sa của Long quốc, đúng là âm hồn không tan!”
Trước đây, anh từng hai lần giết lính đánh thuê của tổ chức Hắc Sa của Long quốc, tính đến nay đã hơn một tháng rồi.
Không ngờ, tổ chức Hắc Sa lại xuất hiện một lần nữa!
“Diệp Phàm, sáu người đang tiến về phía anh, cẩn thận!”, trong tai nghe vang lên tiếng của Long Linh.
Long Linh vừa dứt lời, sáu người đàn ông xuất hiện, mỗi người đều cầm một con dao thép.
“Giết!”
Một người hét lên, sáu người không hề do dự chút nào, giơ dao lên xông thẳng về phía Diệp Phàm.
“Tiểu Tuyết, cẩn thận phía sau em!”, Diệp Phàm quát khẽ một tiếng, xông về phía sáu tên kia.
Hàn Tuyết cầm khẩu súng một cách căng thẳng, hiện giờ cô là người ở phía sau Diệp Phàm, cần đề phòng kẻ bắn lén!
Ở phía đông du thuyền, Âu Dương Ngọc Quân tìm một vị trí thích hợp, bắn ra, một mũi tên sắc bén mang theo thang dây bắn về phía du thuyền.
“Cạch...”
Có tiếng động vang lên từ phía trên, Âu Dương Ngọc Quân kéo mạnh, cực kỳ chắc chắn.
“Long Linh, cô điều khiển ca nô, tôi đi lên giúp anh Diệp...”, Âu Dương Ngọc Quân nói xong, liền đi lên thang dây nhanh nhẹn như một con khỉ!
“Xoẹt...”
Con dao của Diệp Phàm lướt qua, một tên bị đâm vào cánh tay và cổ họng, chết ngay tại chỗ!
Không đến nửa phút mà đã có một người chết thảm nhưng năm người còn lại vẫn không hề sợ hãi, vẫn lao tới chém giết Diệp Phàm.
Những người này, đều là tử sĩ!
“Giết đi, giết đi, đêm nay cũng sẽ mệt chết mày...”, Lâm Thanh Đế nhìn màn hình giám sát, những người nhà họ Lâm bị giết, hắn ta không có cảm giác gì. Đêm nay, dù thế nào, hắn ta cũng phải giày vò Diệp Phàm đến chết.
Ở bên cạnh hắn ta là hai người đàn ông, có cả người đã mật báo cho bố của hắn ta Lâm Hồng Hải.
Người này đang cau mày, Lâm Thanh Đế chỉ vì muốn báo thù mà phát điên thật rồi.
“Kỳ Tài, khi nào chúng ta mới qua đó?”, trên khoang đầu của du thuyền, đám người Đường Kỳ Tài, Tô Trạch đứng ở đó, Chung Dật Phi không nhịn được mà hỏi.
“Không cần vội, lần này Lâm Thanh Đế tập hợp nhiều thế lực như vậy đến giết Diệp Phàm, đợi sau khi hắn ta tổn thất đám người này, chúng ta sẽ lên, thế chẳng phải sẽ an tâm hơn sao?”, Đường Kỳ Tài nói.
Súng bắn chim đầu đàn, người đầu tiên ra tay chắc chắn sẽ không có kết cục tốt đẹp!
Sáu người, ba phút rưỡi, Diệp Phàm đều giết hết!
“Tiểu Tuyết, mau đi thôi!”, Diệp Phàm kéo tay của Hàn Tuyết, bước nhanh theo lối đi bên trái.
“Vù...”
Một mũi tên bắn tới, mục tiêu không phải là Diệp Phàm, mà là Hàn Tuyết!
Diệp Phàm vung tay chém về mũi tên, giận dữ hét lên: “Nhắm vào tao thì được, còn nhắm vào vợ tao thì chúng mày chết chắc!”
“Vù vù vù...”
Lại thêm vài mũi tên bắn vùn vụt đến, Diệp Phàm nắm lấy tay Hàn Tuyết đẩy mạnh cô về đằng sau, thấy cô tới một nơi có che chắn.
Bạn đang đọc truyện mới tại truyenazzmoi.com. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!