Hàn Tuyết đứng dậy rời đi, Diệp Phàm cười lạnh nhìn mọi người trong phòng.
“Muốn cạnh tranh thì bày ra nơi sáng sủa, giở trò chơi sau lưng thì đừng trách tôi không khách sáo!”, ánh mắt Diệp Phàm như kiếm, nhìn chằm chằm vào Phòng Đông Thịnh.
“Láo xược, Công Nghệ Tuyết Phàm các người đợi lửa giận của Hội đồng đi, ở thành phố Cảng này, chẳng ai có kết cục tốt đẹp khi dám thách thức Hội đồng của chúng tôi đâu!”, Phòng Đông Thịnh nổi giận quát lớn!
“Ha ha, vậy chúng ta cứ chờ xem!”, Diệp Phàm cười khinh, xoay người đi ra ngoài.
"Bốp!"
Phòng Đông Thịnh trực tiếp ném chén trà trước mặt xuống đất: "Đồ khốn nạn, thực sự quá láo xược rồi! Xem ra chúng ta im lặng quá lâu rồi, chó mèo gì cũng dám khiêu khích Hội đồng chúng ta!"
“Đúng vậy, trừng phạt Công Nghệ Tuyết Phàm đi, để họ ngồi xổm trong ngục cho tỉnh táo lại chút!”, Trần Hồng Bác tức giận đứng lên nói.
Ông ta và Phòng Đông Thịnh chung một phe, trong Hội đồng, hai người họ thân thiết với nhau nhất.
Đã từng có mấy người dám chọc vào Hội đồng, hiện tại đều đang trong tù kìa.
Nhìn thấy hai người tức giận, Hà Triển Long nói: "Với Diệp Phàm này, chúng ta phải thận trọng, cậu ta không giống với những ông chủ trước đây. Chỉ bất cẩn một chút thôi cũng có thể sẽ khiến chúng ta dẫn lửa thiêu thân, cuối cùng tự mình hại mình!"
"Hừ!"
Phòng Đông Thịnh hừ lạnh một tiếng, quay đầu nhìn chằm chằm: "Hà Triển Long, ông có ý gì?”
"Ngay từ đầu, ông đã biểu hiện không bình thường. Đầu tiên là nghi ngờ về yêu cầu của tôi, lại từ đó làm hòa với họ. Ông sợ bọn họ, hay ông đã âm thầm hợp tác với bọn họ rồi?”
Phòng Đông Thịnh không chút khách khí, sắc mặt Hà Triển Long đột nhiên trở nên khó coi, đứng phắt dậy: "Phòng Đông Thịnh, ông bớt ngậm máu phun người đi, nếu tôi hợp tác riêng với bọn họ, hôm nay tôi còn đến dự hội giao lưu này sao?"
"Cho dù đến thì tôi lên tiếng làm gì? Ngu ngốc đến mức tự dẫn lửa thiêu người à?”
"Hừ, Hội đồng từ trước đến nay đều là cùng chung mối thù, hôm nay ông cư xử khác thường như vậy, nói lý cái gì, ai cũng hiểu ai mà!”
Phòng Đông Thịnh giở giọng móc mỉa, Hà Triển Long lắc đầu, giận quá mà cười: "Phòng Đông Thịnh ông đừng quên, Hội đồng mạnh cũng không phải chỉ dựa vào một mình ông, một Y dược Đông Thịnh của ông lớn mạnh hơn mà nữa, thiếu đi sự ủng hộ của chúng tôi thì ông là cái gì, có thể trừng phạt được ai?”
"Đừng tưởng rằng ông là hội trưởng liền cả ngày bắt chẹt đám quản lý chúng tôi, cùng lắm thì đường ai nấy đi. Hội đồng này, ông tự mình làm đi, đám quản lý chúng tôi không trèo cao nổi!”
Các quản lý khác của Hội đồng đã không hài lòng với Phòng Đông Thịnh từ lâu, người này quá ích kỷ, quá bá đạo.
Trong Hội đồng, từ trước đến nay, ông ta ra quyết định thì không cho phép người khác phản bác, mặc dù sản nghiệp của ông ta là lớn nhất, nhưng cũng là nhờ thiên thời địa lợi nhân hòa, đuổi kịp phong trào cải cách thôi.
Bằng không dựa vào tính cách phách lối của Phòng Đông Thịnh thì xác đã bị chìm dưới đáy sông từ sớm rồi.
Câu nói của Hà Triển Long khiến Phòng Đông Thịnh vô cùng tức giận, lúc này Phó hội trưởng Trần Hồng Bác đã đập mạnh một cái lên bàn.
"Đủ rồi, bình tĩnh lại hết đi! Kẻ địch vừa rời đi, nội bộ chúng ta lại tự tranh chấp, truyền ra ngoài sẽ làm người ta cười đến rụng răng đó!”
“Hừ, người một nhà đều đã nghi ngờ lẫn nhau cả ngày rồi, mâu thuẫn lần này chỉ là chuyện sớm muộn thôi!”, Hà Triển Long cười lạnh, ông ta nói như có ý chỉ gì đó.
Phòng Đông Thịnh tức giận đến cực điểm: "Hà Triển Long ông hành xử thật kỳ quái, hay là ông muốn ngồi cái vị trí hội trưởng này, dẫn dắt Hội đồng lên một tầm cao mới?”
“Ha ha, tôi không có năng lực này, tôi chỉ là một quản lý nhỏ nhoi mà thôi!”, Hà Triển Long cười lạnh.
"Thôi được rồi, các ông đều đã lớn tuổi rồi, còn tranh cãi nữa chỉ khiến người ta chê cười mà thôi!", Trần Hồng Bác lại căn ngăn lần nữa.
“Được, tôi nghe lão Trần!”, lần này Hà Triển Long ngồi xuống.
Sắc mặt Phòng Đông Thịnh càng thêm âm trầm, trong mắt lóe lên vài tia sáng lạnh.
Nghe Trần Hồng Bác?
Có mấy ý đây?
Ánh mắt những người khác đều lóe lên, trong lời nói có ý tứ nha, Trần Hồng Bác là phó hội trưởng, chống lại hội trưởng, mà lại nghe lời phó hội trưởng, cái này…
"Haha, chúng ta hãy ra ngoài gặp gỡ mấy người bạn cũ khác đi, cho dù muốn đối phó với Công Nghệ Tuyết Phàm cũng phải xuống thuyền rồi đúng không?”, Trần Hồng Bác cười lớn.
"Đúng, đúng, lão Trần nói đúng, tôi đoán tiệc tối sắp bắt đầu, chúng ta ra ngoài đi dạo...", những người kia vội vàng phụ họa, đứng dậy rời khỏi chỗ ngồi, bắt đầu đi ra ngoài.
Phòng Đông Thịnh là người cuối cùng đi ra ngoài, ánh mắt rất âm trầm, trong phút chốc, ông ta đột nhiên cảm thấy một loại nguy cơ.
Sau toàn bộ cuộc đàm phán, có vẻ chỉ có ông ta là người duy nhất cứng rắn chống lại Diệp Phàm và Hàn Tuyết, trong sốn những người còn lại, chỉ có Trần Hồng Bác giả bộ biểu hiện thái độ một chút.
Ngay sau khi đối thủ rời đi, ông ta lại cười phá lên, hiển nhiên rất hài lòng với lời nói của Hà Triển Long, đây là muốn thay thế vị trí mình sao?
"Hừ, muốn thế chỗ sao, đúng là chuyện viển vong!"
"Nếu đã như vậy, tôi sẽ giật dây các người đấu với hắn trước, tiêu hao bớt thực lực, hừ!”
Phòng Đông Thịnh tức giận nhủ thầm trong lòng, từng kế hoạch đều hiện lên trong đầu!
Bên ngoài, Hàn Tuyết hai người chậm rãi tản bộ: "Diệp Phàm..."
"Gọi ông xã...", Hàn Tuyết vừa nói, Diệp Phàm nháy mắt liền bắt đầu sửa câu.
Hàn Tuyết đỏ mặt xuất hiện chút ửng hồng, đây là đang ở bên ngoài, ngại ngùng một chút: “Ông xã…”
"Ôi, bà xã...", Diệp Phàm cúi đầu hôn lên gò má mịn màng của vợ, đám đàn ông xung quanh nhìn thấy đều vô cùng ghen tị.
"Đi chết đi, đừng lộn xộn!"
Hàn Tuyết có chút thẹn thùng, mở miệng nói: "Chúng ta đàm phán với bọn họ không thành công rồi, Hội đồng nhất định sẽ tiến hành gây áp lực với Công Nghệ Tuyết Phàm, chúng ta nhất định phải chuẩn bị đầy đủ!"
"Tất nhiên, em đừng quá sợ hãi! Chỉ là minh thương dễ tránh, ám tiễn khó phòng!"
“Phải hết sức chú ý an toàn sản xuất, sản phẩm phải thêm một số biện pháp chống hàng giả, sợ là bọn họ sẽ ra tay đối với sản phẩm”.
"Tinh chất dưỡng thể, bôi bên ngoài nhưng có tác dụng thêm bên trong, nếu người nào có vấn đề sử dụng, sẽ là một đòn nặng với chúng ta. Về mặt này phòng bị là ưu tiên hàng đầu!", Diệp Phàm nghiêm nghị nói.
Bất giác cả hai đã đến boong tàu, còn một tiếng nữa tàu mới trở về bến, gió biển thổi ào ào, tiệu rượu đang diễn ra, trong đám người phục vụ bưng khay đi tới đi lui.
"A…"
Đúng lúc này, một tiếng thét chói tai vang lên, một người phụ nữ bị cắm dao trên người, máu chảy ròng ròng.
Lên google tìm kiếm từ khóa truyenazz để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!