Khi xử lý xong tang lễ của Lưu Tú Cầm, đã là khoảng ba giờ chiều, một đời người, đến đi vội vã.
Vì thực hiện ước mơ quyền thế giàu có, Lưu Tú Cầm tính kế đa đoan, cuối cùng tự hại chính mình.
Trở lại khu biệt thự số một, Hàn Tại Dần dường như già đi rất nhiều trong tích tắc, Diệp Phàm ôm chặt lấy Hàn Tuyết sưởi ấm cho cô.
“Em không sao, người luôn phải nhìn về phía trước!”, Hàn Tuyết cố gượng cười, Diệp Phàm cười, anh biết Hàn Tuyết cần thời gian để chữa lành vết thương, lúc này an ủi quá nhiều cũng không có tác dụng gì.
Bất kể thế nào trước khi Lưu Tú Cầm đi, bà ta đã nhờ Hàn Tại Dần chuyển cho HànTuyết một lời xin lỗi, mặc dù lời nói nhẹ như lá.
Song Lưu Tú Cầm cuối cùng đã nhận ra một số sai lầm của mình.
"Chị, anh rể ...", Hàn Tử Di bước vào, đôi mắt đỏ hoe như con thỏ, mặc dù có trăm ngàn ý kiến đối với Lưu Tú Cầm, nhưng dù sao đó cũng là mẹ của cô ấy.
Diệp Phàm buông tay ra, Hàn Tuyết ôm Hàn Tử Di vào lòng.
Ở phía bên kia, trên đại dương bao la, Lâm Thanh Đế đang ngồi trên boong tàu du thuyền, máy tính trước mặt hắn ta hiện lên từng chấm đỏ.
“Cậu chủ, mọi thứ đã được sắp xếp ổn thỏa!”, một tên đàn ông bên cạnh cung kính nói.
"Tốt, lần này, cho dù Diệp Phàm có ba đầu sáu tay, hắn cũng nhất định phải chết. Hơn nữa, có nhiều thương nhân giàu có như vậy chôn cùng cũng xem như hời cho quá rồi, ha ha ha...", Lâm Thanh Đế điên cuồng cười to.
Tên đàn ông bên cạnh rùng mình, mỗi chấm đỏ này đều tượng trưng cho một quả bom.
Trên du thuyền, Lâm Thanh Đế đã cài gần một trăm quả bom, nếu cuối cùng vẫn không giết được Diệp Phàm, Lâm Thanh Đế sẽ cho nổ toàn bộ.
Lúc này, tên đàn ông khác bên cạnh cung kính nói: "Cậu chủ những quả bom này đều không thể kích hoạt toàn bộ được, sức ảnh hưởng quá lớn, cho dù là nhà họ Lâm thì cũng không chịu nổi đâu, có khả năng sẽ sụp đổ!"
"Chát…"
Lâm Thanh Đế giơ tay tát vào mặt tên đàn ông, dữ tợn nói: "Đừng nhắc tới nhà họ Lâm Lâm gì với tao, tao muốn Diệp Phàm chết, những người khác tao không quan tâm, cút đi cho tao!"
Sắc mặt tên đàn ông có chút thay đổi nói: "Cậu chủ, chúng ta có thể thiết kế cố gắng ép hắn đến một chỗ rồi xử, nếu thật sự cho nổ tung toàn bộ du thuyền, quốc gia nhất định sẽ điều tra ra chúng ta".
“Mẹ nó mày còn nói nữa thì cậu đây bắn chết mày!”, Lâm Thanh Đế đột nhiên tức giận, cầm khẩu súng lục bên cạnh chĩa thẳng vào mi tâm của tên đàn ông, dường như sẽ bóp cò ngay giây tiếp theo.
Tên đàn ông vội vàng xin lỗi, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng.
"Pằng…”
Tiếng súng vang lên, bắp chân của tên đàn ông run lên, gã ta sợ đến mức trực tiếp quỳ lạy Lâm Thanh Đế.
Tuy nhiên, gã ta không sao, bởi vì thời điểm bóp cò, họng súng Lâm Thanh Đế đã lệch đi, viên đạn sượt qua tai tên đàn ông bắn ra ngoài.
"Cám ơn cậu chủ đã không giết!"
Tên đàn ông lập tức hoảng sợ, Lâm Thanh Dế cười lớn: "Cậu đây sao có thể bắn chết mày được? Người làm việc cho tao đều được hưởng vinh hoa phú quý, nhưng sau này không được phép trái lệnh tao, còn lần nữa thì sẽ chết! "
“Cút đi!”. Họng súng còn nóng hổi vẫn đang chĩa vào đầu tên đàn ông, gã ta vội vàng gật đầu, đứng dậy rời đi.
Lâm Thanh Đế điên rồi, nhất định đã điên rồi.
Trên boong tàu chỉ còn lại một mình Lâm Thanh Đế điên cuồng cười lớn, sau khi rời đi, tên đàn ông lau mồ hôi lạnh trên trán, vẻ hoảng sợ vừa rồi biến mất, gã ta trực tiếp núp vào một góc, lấy điện thoại vệ tinh ra.
"Ông chủ, cậu chủ điên rồi, cậu ấy muốn nổ tung cả du thuyền..."
Ở phía bên kia, nhà họ Lâm thủ đô, bố của Lâm Thanh Đế - Lâm Hồng Hải nghe được tin tức này, sắc mặt đột nhiên trở nên khó coi.
Ông ta hét vào điện thoại: "Thằng khốn nạn này muốn cả nhà họ Lâm chôn cùng nó sao?"
Ở trên du thuyền, tên đàn ông không dám nói chuyện, cuối cùng Lâm Hồng Hải lại dặn vài câu, tên đàn ông liên tiếp gật đầu.
Cúp điện thoại, tên đàn ông quay về hướng Lâm Thanh Đế, tự lẩm bẩm: “Câu chủ chúng tôi là người của cậu, nhưng càng là người của nhà họ Lâm!”
Sau đó tên đàn ông gửi đi vài tin nhắn, Lâm Hồng Hải đã cho gã ta một mệnh lệnh chết, du thuyền tuyệt đối không được đắm chìm, nếu không sẽ gây ra một sóng gió cực lớn, quốc gia nhất định sẽ ra tay, dù là nhà họ Lâm cũng không chống lại được!
Đã đến chạng vạng, đã đến lúc đi dự hội nghị giao lưu của các doanh nghiệp.
"Tiểu Tuyết em vẫn ổn chứ? Hay là để anh tự đi, hoặc để Hân Tuệ đi cũng được”, Diệp Phàm lo lắng cho Hàn Tuyết nên hỏi.
Lưu Tú Cầm vừa qua đời, tâm trạng của Hàn Tuyết không được tốt.
Nghe vậy, Hàn Tuyết nở nụ cười: "Không sao, em đi được!"
“Được rồi!”, Diệp Phàm không nói gì, cô là người lãnh đạo, việc cô không đi cũng không ổn cho lắm,
Diệp Phàm hai người rời khỏi khu biệt thự số một, đi thẳng đến bến tàu lên du thuyền.
Vào lúc này, bến tàu đậu du thuyền đã mở ra, tạo một con đường màu xanh, nhiều phóng viên mang theo máy ảnh chạy nhanh về phía du thuyền
Hội nghị giao lưu này rất đặc biệt, còn là lần đầu tiên tổ chức xa đất liền.
"Cậu em Diệp, em dâu...", lúc này có người gọi bọn họ, quay đầu lại thì thấy đó là Diêm Thiết Sơn.
Ông chủ của xí nghiệp khai thác mỏ Tây Sơn, giá trị con người gần 10 tỷ, là chủ tịch khai thác khoáng sản của hội thương mại thành phố Cảng.
“Cậu em Diệp đang đợi người ở đây à?”, Diêm Thiết Sơn mỉm cười nói.
“Đợi Lý Thế Hằng, hội trưởng Hiệp hội Thương mại Lục Hợp”, Diệp Phàm cười nói.
"Được, dù sao tôi cũng không có việc, vậy chờ chung với cậu em Diệp, đợi lát hãy giúp tôi giới thiệu chút...", Diêm Thiết Sơn cười nói.
"Không dám, haha..."
Người đẹp Tiểu Mật bên cạnh Diêm Thiết Sơn kinh ngạc trong lòng, thỉnh thoảng tò mò nhìn về phía Diệp Phàm, người trẻ tuổi này lại khiến cho Diêm Thiết Sơn khách khí như vậy, lai lịch nhất định rất kinh người.
Bọn họ đứng ở chỗ này, có rất nhiều người đi tới chào hỏi, có điều đối tượng là Diêm Thiết Sơn, rất ít người biết Diệp Phàm.
“Hàn Húc Đông, Hàn Minh Chung?”, Diệp Phàm đột nhiên mở miệng nói.
Hàn Tuyết nhìn lên, chỉ thấy cách đó không xa hai người Hàn Húc Đông, Hà Minh Chung đang đi đến.
Trong nhà họ Hàn, Hàn Bách Hào bị bắt bị tống vào tù, Hàn Tử Huyên ôm tiền bỏ trốn không thấy tung tích, toàn bộ Hàn gia gần như sụp đổ, chính hai anh em này đã dựng lại tất cả một lần nữa.
Nhìn thấy Diệp Phàm bọn họ từ xa, trong ánh mắt Hàn Húc Đông có chút sửng sốt, hiện rõ có chút kích động, đi nhanh về hướng bọn họ.
"Diệp Phàm, Hàn Tuyết, rốt cuộc cũng gặp được hai cháu...", Hàn Húc Đông kích động nói.
“Có chuyện gì sao?”, Diệp Phàm nhàn nhạt nói.
Bạn đang đọc truyện mới tại truyen azz com.vn. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!