Lọc Truyện
Từ ngày 03/08/2024: TruyệnAzz sẽ chuyển sang dùng tên miền truyenazzmoi.com.Mong các bạn tiếp tục ủng hộ chúng mình và nhớ tên miền mới này nhé truyenazzmoi.com

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi X - Diệp Phàm (Cuộc Chiến Gia Tộc)

Hàn Tại Dần cầu xin Diệp Phàm, hy vọng có thể được gặp Lưu Tú Cầm. 

             Diệp Phàm thầm thở dài, tại sao một người như Lưu Tú Cầm lại được một người tốt như Hàn Tại Dần hết mực yêu thương bảo vệ? 

             Cuộc đời này vẫn luôn bất công như thế! 

             “Diệp Phàm, bố xin con, để bố gặp bà ấy đi...”, Hàn Tại Dần kiên quyết cầu xin. 

             Cuối cùng Diệp Phàm cũng đành đồng ý, dẫn ông ta xuống tầng hầm. 

             Bên trong phòng, Lưu Tú Cầm lúc này cũng đã ngừng khóc, nằm cuộn tròn trên giường, tóc tai rũ rượi giống như một phạm nhân. 

             Hàn Tại Dần thấy vậy không khỏi xót xa, Lưu Tú Cầm cũng không phát hiện cánh cửa kính được mở ra. 

             “Tú Cầm, tôi tới thăm bà đây, Tú Cầm...” 

             Hàn Tại Dần đi vào, đau lòng cất tiếng gọi, Lưu Tú Cầm nghe tiếng liền giật mình. 

             Tinh thần từ hoảng loạn chuyển sang sợ hãi, không đáp lại lời Hàn Tại Dần, mà nhanh chóng chạy vào một góc, trốn kỹ. 

             “Tú Cầm, tôi tới thăm bà đây...” 

             Hàn Tại Dần tiến lại gần, quần áo của Lưu Tú Cầm bị bà ta xé rách, trên người lỗ chỗ những vết lở loét lớn nhỏ, cũng có rất nhiều chỗ là do bà ta tự cào xước. 

             Có những vết thương đã đóng vảy, nhưng cũng có những vết thương vẫn còn đang chảy mủ vàng lẫn với cả máu, trông vô cùng đáng sợ. 

             Hàn Tại Dần vô cùng đau xót, đặt tay lên vai Lưu Tú Cầm, muốn xoay người bà ta lại. 

             “A!” 

             Lưu Tú Cầm hét toáng lên: “Ông cút đi, tôi không muốn gặp ông, cút ra ngoài...” 

             Lưu Tú Cầm kích động chửi đổng lên, cánh tay Hàn Tại Dần run lên: “Tú Cầm, tôi không chê bà, đừng sợ, tôi tới chăm sóc bà mà...” 

             Hàn Tại Dần từ từ ngồi xuống, ôm lấy Lưu Tú Cầm, cho dù bà ta có giãy giụa ra sao, thì ông ta vẫn ôm chặt bà ta trong lòng. 

             Lưu Tú Cầm vừa hét vừa chửi, không để ý tới Hàn Tại Dần, rồi lại khóc rống lên. 

             Diệp Phàm lắc đầu, quay người đi ra. 

             Sau khi đi ra, Diệp Phàm dặn dò mấy người ở cứ điểm, xong xuôi lên xe đi về khu biệt thự số một. 

             Về tới biệt thự số một, Hàn Tuyết vẫn còn chưa ngủ, anh vừa bước vào phòng, Hàn Tuyết liền đứng dậy. 

             Diệp Phàm vội vàng đứng nghiêm chào: “Báo cáo trưởng quan, tuy về muộn, nhưng tôi không làm bất cứ chuyện gì quá phép!” 

             Diệp Phàm làm bộ nghiêm túc đùa Hàn Tuyết, cô đi tới nhéo anh một cái, trách yêu nói: “Có thả ra anh cũng không dám!” 

             “Hi hi, có vợ đẹp như tiên ở đây, nếu còn dám làm mấy chuyện thất đức đấy thì anh đúng là loài cầm thú!”, Diệp Phàm ôm eo Hàn Tuyết, vui đầu vào cổ cô, hít hà hương thơm khiến anh vẫn luôn mê mẩn. 

             “Đừng đùa nữa, em có chuyện hỏi anh”, Hàn Tuyết giữ chặt bàn tay không yên phận của anh. 

             “Anh xin nghe!” 

             “Bố đi ra ngoài làm gì vậy, anh có biết không?”, Hàn Tuyết hỏi. 

             Diệp Phàm lặng người, vội vàng hỏi lại: “Sao em biết chuyện này...” 

             “Nói thật đi, anh sẽ không lừa em, muộn thế này rồi còn vội vàng đi ra ngoài, chắc chắc là có chuyện!”, Hàn Tuyết quay người, tròn mắt nhìn Diệp Phàm. 

             “Anh...”, Diệp Phàm định ậm ừ cho qua, anh không muốn để Hàn Tuyết phải lo lắng, nhưng Hàn Tuyết lại nhìn anh như vậy, anh không thể nào trả lời qua loa được. 

             “À ừ, anh nói vậy, bố đi thăm mẹ”. 

             “Mẹ ở đâu? Làm sao bố biết mẹ ở đâu?” 

             “Bị anh nhốt lại rồi, bà ấy trúng độc, bị Lâm Thanh Đế cho uống thuốc độc, đây là loại độc cực hiếm vùng Miêu Cương...”, Diệp Phàm giải thích. 

             Thuốc cực độc? 

             Hàn Tuyết chợt rùng mình, nắm chặt tay Diệp Phàm hỏi: “Tại sao không nói sớm cho em biết? Tại sao lại giấu em, mau nói hết cho em biết...” 

             “Em thật sự muốn nghe chứ? Nhưng chuyện này sẽ phá nát tất cả những gì tốt đẹp về mẹ trong lòng em đấy”, Diệp Phàm nghiêm túc nói. 

             Ba giây sau, Diệp Phàm gật đầu: “Được, anh sẽ nói hết cho em biết!” 

             Diệp Phàm kể loại toàn bộ đầu đuôi câu chuyện cho Hàn Tuyết nghe, Lưu Tú Cầm lên kế hoạch bắt cóc Hy Hy như thế nào, rồi còn định lần nữa bắt cóc Hàn Tuyết làm con tin ra sao, và định ra tay giết Diệp Phàm kiểu gì, anh kể tất cả mọi chuyện một lượt. 

             Hàn Tuyết sau khi nghe xong, vô cùng đau lòng, khoé mắt đẫm lệ, nói: “Tại sao chứ, hại người hại mình, bà ấy định hại chết cả nhà này mới vừa lòng sao?” 

             Hàn Tuyết không thể nào hiểu được, tại sao Lưu Tú Cầm lại biến thành một con người như vậy, trái tim bà ta đã bị ác quỷ xâm chiếm rồi. 

             “Em muốn đi gặp bà ấy”, Hàn Tuyết lau nước mắt, nói với Diệp Phàm. 

             “Em chắc chứ? Trạng thái hiện tại của bà ấy không tốt, anh sợ em không chịu nổi sau khi nhìn thấy bà ấy”, Diệp Phàm cau mày nói, dù gì bà ấy cũng là mẹ ruột của Hàn Tuyết, Diệp Phàm lo cô sẽ không thể nào chịu đựng được. 

             “Em không sao...”, Hàn Tuyết lắc đầu, Diệp Phàm cũng không nói gì thêm, theo phán đoán của anh, Lưu Tú Cầm cũng không sống được bao lâu nữa, cô muốn đi gặp anh sẽ đưa cô đi gặp! 

             Khi hai người bọn họ quay lại, Hàn Tại Dần vẫn đang ngồi trên mặt đất, ôm Lưu Tú Cầm trong lòng. 

             Bà ta vừa uống thuốc độc do Diệp Phàm đưa, cho nên thời gian của bà ta cũng không còn nhiều, song loại thuốc Diệp Phàm đưa cũng có tác dụng ngăn chặn tốc độ phát tác của thuốc Độc Sang. 

             Bên ngoài cửa kính, Hàn Tuyết nhìn thấy cảnh tượng bên trong liền chảy nước mắt. 

             Cô ôm chặt miệng, không để mình phát ra tiếng, dù gì đó cũng là mẹ ruột của cô. 

             Ai có thể ngờ rằng một người đang mạnh khoẻ như vậy, đột nhiên lại thành ra thảm hại như thế. 

             “Không vào trong xem sao?”, Diệp Phàm khẽ hỏi. 

             “Không, bà ấy đã coi em là đứa bất hiếu, thì cứ làm như thế đi, cứ để bà ấy oán giận, như thế có thể sẽ khiến bà ấy ra đi thanh thản hơn!” 

             “Haizzz...”, Diệp Phàm thở dài. 

             Mười phút sau, Hàn Tuyết lau sạch nước mắt đi ra, Diệp Phàm đi theo sau. 

             Trời đã sáng, hai người vừa mới tỉnh dậy, tiếng chuông điện thoại của Hàn Tuyết đặt trên bàn vang lên. 

             Diệp Phàm cầm lên nhìn, là số của Hàn Tại Dần. 

             “Tiểu Tuyết, mẹ con mất rồi, hu hu hu...” 

             Trong điện thoại chỉ vang lên tiếng khóc của Hàn Tại Dần, thân hình của Hàn Tuyết run lên bần bật, nước mắt cứ thế tuôn rơi. 

             Diệp Phàm vội ôm chặt Hàn Tuyết vào lòng, Lưu Tú Cầm chết cũng coi như một sự giải thoát cho cô. 

             Khi hai vợ chồng Hàn Tuyết đi tới chỉ thấy Hàn Tại Dần vẫn đang ôm Lưu Tú Cầm trong lòng, thấy hai người đi tới, ông ta mới ngẩng đầu lên. 

             Tròng mắt đỏ hoe, ướt đẫm nước mắt. 

             Lưu Tú Cầm hai mắt nhắm nghiền, trông rất thanh thản, không đau đớn. 

             Trong lúc Diệp Phàm điều chế thuốc, đã cho thêm vào một vài thứ có thể ức chế thần kinh của bà ta, để bà ta không thấy quá đau. 

             Hàn Tại Dần nhìn Hàn Tuyết, giọng run run nói: “Tiểu Tuyết, mẹ con trước lúc đi, nhờ bố chuyển lời tới con, mẹ xin lỗi con!” 

             Hàn Tuyết run người, hai đầu gối quỵ xuống đất. 

Lên google tìm kiếm từ khóa truyenazz để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận
Tham gia group Facebook: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất để đọc truyện sớm nhất và yêu cầu truyện mà bạn muốn!
Các bạn thông cảm vì website có hiện quảng cáo để vận hành và duy trì
Mọi người vẫn ủng hộ chúng tớ để ra chương sớm nhất nhé!