Bầu trời đầy ánh trăng, trước cổng lớn của biệt thự nhà họ Hoắc, Hoắc Thanh Thanh bịn rịn chào tạm biệt Diệp Phàm và Hoắc Nguyên Vũ.
Phương Dao đứng ở một bên, nhìn Diệp Phàm bằng ánh mắt thù hằn, hận một nỗi không thể xé nát anh ra.
Diệp Phàm lạnh lùng cười, nhìn Phương Dao dùng khẩu hình nói: “Ngoan ngoãn chút đi, bằng không ông đây chạy tới Tứ Phương Tông đập chết cô đấy!”
Nói rồi, anh dùng ánh mắt khiêu khích nhìn dáng vẻ cao ngạo của Phương Dao một lượt từ trên xuống dưới.
Phương Dao tức run người, tay nắm chặt thành cú đấm suýt chút xông ra, lời của Diệp Phàm tuy không phát ra thành tiếng, nhưng cô ta nhìn khẩu hình miệng của anh cũng đủ hiểu.
Càng khiến cô ta không thể chấp nhận được là ánh mắt như cú vọ của anh đã nhìn trúng vào điểm cao ngạo của cô ta, chỗ đó bây giờ vẫn còn hơi đau khi bị Diệp Phàm đụng trúng.
Hoa Vũ Dung đưa Hoắc Thanh Thanh đi, Diệp Phàm chào tạm biệt Hoắc Nguyên Vũ, lái xe đi về cứ điểm của Lý Thế Hằng, Lưu Tú Cầm hiện đang bị nhốt ở đó.
“Cậu Diệp...”, sau khi Diệp Phàm tới, lập tức có người chạy ra.
“Bà ta giờ thế nào?”
Người mà Diệp Phàm nhắc tới đương nhiên là Lưu Tú Cầm, người đàn ông đó nghe vậy, miệng liền ngoạc ra.
“Thảm lắm luôn, bây giờ chẳng khác nào một mụ phù thuỷ...”
“Dẫn tôi đi xem”.
Diệp Phàm đi theo người đàn ông này, tới một tầng hầm, cách tấm cửa kính Diệp Phàm nhìn thấy Lưu Tú Cầm đang ngồi trong đó, bộ dạng vô cùng thê thảm.
Ngay cả quần áo cũng bị bà ta xé toạc ra, làn da trắng mịn trước kia lúc này lở loét lỗ chỗ, giống như người mắc bệnh giang mai giai đoạn cuối.
Lưu Tú Cầm trước giờ vẫn rất chú ý tới việc chăm sóc bản thân, cho nên cơ thể bà ta có khi còn đẹp hơn cả các cô gái, nhưng bộ dạng thê thảm bây giờ thật khiến người ta phải thương tiếc.
“Mở cửa cho tôi vào...”
“Cậu Diệp, bà ta bây giờ điên rồi, ban nãy có người tới đưa cơm, suýt chút bị bà ta cắn, nhưng vì bị bà ta cào xước da nên đã cho đi tiêm ngừa bệnh dại”, người đàn ông đó dè dặt nhắc nhở.
“Ha ha, yên tâm, Hồng Lang Độc Sang không lây đâu!”, Diệp Phàm lắc đầu cười.
“Ha ha, vậy tôi lập tức đi nới với anh ta”, người đàn ông đó cười rồi mau chóng mở cửa.
Cánh cửa kính vừa được mở ra, Lưu Tú Cầm đang tự lẩm bẩm nói linh tinh chợt quay đầu lại, nhìn thấy Diệp Phàm hắng giọng một tiếng, liền nhảy vồ tới.
“Diệp Phàm, mày là con quỷ, đổi mạng cho tao...”
Lưu Tú Cầm gào thét giống như kẻ điên, cả người lở loét trông thảm hại vô cùng.
“Đứng lại, còn dám xông tới, tôi vứt luôn đi đấy”, Diệp Phàm lấy một lọ thuỷ tinh ra, lắc lắc nó trong tay.
Lưu Tú Cầm đang tức giận vô cùng nhưng cũng phải đứng lại, hét lên: “Đưa cho tôi, mau đưa cho tôi...”
“Hỗn hợp thạch tín và vị tử trong này có thể giúp bà bớt đau, nhưng dù gì nó cũng là thuốc độc, bà có chắc là muốn uống?”, Diệp Phàm bình thản nói, và đưa lọ thuỷ tinh tới trước mặt Lưu Tú Cầm.
Lưu Tú Cầm không chút do dự, liền giật lấy, mở nắp uống cạn.
Chỉ cần có thể giảm đau, có là thuốc độc thì đã sao chứ, cả ngày hôm nay bà ta đã chịu đủ sự dày vò rồi.
Nếu như bà ta không uống viên thuốc độc thứ hai do Lâm Thanh Đế đưa, thì độc tố trong người cũng sẽ không phát tác nhanh tới vậy.
Uống xong hỗn hợp độc này, Lưu Tú Cầm nằm co quắp trên mặt đất, bắt đầu đau đớn gào thét.
Vì đây là chất độc, cho nên bà ta cảm thấy dạ dày của mình như bị đốt cháy, miệng sùi bọt trắng, toàn thân co giật.
Diệp Phàm đứng ở đó, lạnh lùng quan sát, anh không có chút đồng cảm với Lưu Tú Cầm, vì tất cả những chuyện này đều là do bà ta tự chuốc lấy!
Năm phút sau, Lưu Tú Cầm mới từ từ bình tĩnh lại, lau sạch bọt trắng trên khoé miệng.
Lưu Tú Cầm gào lên, giọng nói vô cùng khủng khiếp, oán hận tột cùng.
“Sớm đã biết có ngày hôm nay, thì sao ban đầu còn làm?”, Diệp Phàm lẳng lặng nói.
“Ha ha, ha ha ha...”
Lưu Tú Cầm cười như điên như dại.
“Đều là tại mày, nếu mày li hôn với Tiểu Tuyết, nếu mày chết rồi, thì tao sẽ thê thảm như thế này sao? Đều là do mày hại tao, hại nửa đời sau của tao...”
Lưu Tú Cầm vẫn buông lời cay nghiệt oán trách, đến tận bây giờ bà ta vẫn không chịu nhận sai, vẫn cho là Diệp Phàm hại bà ta.
Bà ta thậm chí còn hối hận, tại sao không ra tay ngay từ khi Diệp Phàm và Hàn Tuyết mới kết hôn.
Bà ta nhớ lại, khi vợ chồng Hàn Tuyết vừa mới kết hôn, chỉ vì một chuyện cỏn con, bà ta đã tát Diệp Phàm ngã sõng soài ra đất, thậm chí còn có thể tát Diệp Phàm tới chảy máu miệng.
Khi đó Diệp Phàm trong mắt bà ta chỉ là một con chó, nhưng cũng đủ để tưởng tượng ra được khi đó Diệp Phàm đã bị thương nặng tới mức nào, đến cả một người phụ nữ cũng không đánh lại được.
Nhưng cũng nhờ sự nhẫn nhục, kiên trì điều trị khôi phục vết thương.
Đương nhiên, quan trọng nhất là có Hàn Tuyết, tuy cô không xem trọng anh, nhưng cũng không coi anh là người ngoài, ngoại trừ việc không thực hiện tròn trách nhiệm sinh con ra thì đều nỗ lực hoàn thành tất cả những việc khác.
Nếu như không có sự chăm sóc của Hàn Tuyết, thì Diệp Phàm cũng không thể kiên trì tới ngày hôm nay, cho dù ân tình hồi còn nhỏ có sâu nặng ra sao!
Lưu Tú Cầm quang quác mắng chửi Diệp Phàm liên hồi, nhưng anh cũng tỏ ra thờ ơ vô cảm, đợi tới khi bà ta chửi mệt rồi mới nói: “Hàn Tại Dần gọi điện cho tôi, ông ấy muốn tới thăm bà!”
Vừa rồi, Hàn Tại Dần có gọi điện cho Diệp Phàm, hỏi tình trạng của Lưu Tú Cầm.
Diệp Phàm không hề giấu giếm, nói thẳng bà ta đang bị anh nhốt lại.
Nghe vậy, Lưu Tú Cầm mặt biến sắc, bà ta sao dám gặp Hàn Tại Dần trong bộ dạng ma chê quỷ hờn như này chứ?
Thế nhưng bà ta có chút không vừa lòng khi chỉ có mình Hàn Tại Dần nói muốn gặp bà ta: “Tiểu Tuyết đâu? Tiểu Tuyết có nói muốn gặp tao không?”
“Không...”, Diệp Phàm lạnh lùng trả lời, bởi Hàn Tuyết không biết Lưu Tú Cầm đã bị nhốt lại.
“Ha ha ha, mẹ ruột sắp chết đến nơi rồi còn không đến nhìn lấy một cái, đồ bất hiếu...”, Lưu Tú Cầm lại chửi, Diệp Phàm lắc đầu, vì bà ta đã thực sự hết thuốc chữa rồi.
Ngang ngược cả nửa đời người, cho dù bây giờ có bị thương nặng, vẫn không chịu hối cải.
“Reng reng reng...”
Đúng lúc này, điện thoại của Diệp Phàm lại vang lên, rút điện thoại ra nhìn, là số của Hàn Tại Dần!
“Bà có muốn gặp không, không gặp thì tôi đi đây!”, Diệp Phàm mất kiên nhẫn nói.
“Không gặp, tao không gặp, trông như quỷ thế này còn gặp ai...tao không gặp...”, Lưu Tú Cầm khóc rống lên, bà ta có chết cũng không hối cải, nhưng cũng biết rằng, tới cuối cùng cũng chỉ có một mình Hàn Tại Dần thương nhớ bà ta.
Hàn Tại Dần bị bà ta bắt nạt hai mươi năm trời, tuy trong lòng ông ta cũng có nhiều điều oán giận không nói ra, nhưng ông ta là người quỳ gối cầu xin tha cho bà ta khi Diệp Phàm lần đầu tiên ra tay phản kháng.
Thế nhưng, bà ta vẫn không biết hối cải, nếu Diệp Phàm tha cho bà ta, thì bà ta vẫn là thánh mẫu trong nhà.
Diệp Phàm lắc đầu, quay người đi ra, Lưu Tú Cầm vẫn khóc lớn, ngay cả lúc Diệp Phàm đi ra bà ta cũng không thèm quay ra nhìn.
Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện azz. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!