Lọc Truyện
Từ ngày 03/08/2024: TruyệnAzz sẽ chuyển sang dùng tên miền truyenazzmoi.com.Mong các bạn tiếp tục ủng hộ chúng mình và nhớ tên miền mới này nhé truyenazzmoi.com

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi X - Diệp Phàm (Cuộc Chiến Gia Tộc)

Trăng sáng đã lên cao, cả người Phương Dao run rẩy vì tức giận. 

             Giữa chân mày mang theo sát khí, ghen ghét như biến 

             Diệp Phàm dám nói cô ta như vậy, thậm chí Diệp Phàm còn túm chặt tay mình, Phương Dao vô cùng chán ghét. 

             Trong lòng cô ta, mọi tên đàn ông trên đời đều dơ bẩn, đều là kẻ vô dụng 

             “Đồ vô liêm sỉ, mau buông tay tôi ra!”, Phương Dao hét lớn, tay kia vung lên đánh một chưởng về phía Diệp Phàm. 

             Âm thanh sắc bén như xé gió chứng tỏ chưởng này rất mạnh, Phương Dao ra đòn này không hề nương tay chút nào, đánh thẳng vào ngực Diệp Phàm. 

             Nếu Diệp Phàm chỉ là người bình thường thì với một chưởng này, lồng ngực chắc chắn bị vỡ nát và ho ra máu rồi. 

             “Sư tỷ chị điên rồi sao…”, Hoắc Thanh Thanh nạt một tiếng, giơ tay đánh ngược về phía tay Phương Dao. 

             “Ầm!” 

             Một chưởng này khiến chưởng của Phương Dao bị đánh lệch đi, nhưng ngay lập tức Phương Dao đã ra tay đánh chưởng thứ hai nhưng lần này là đánh về phía Hoắc Thanh Thanh. 

             “Ầm!” 

             Hai chưởng va chạm gây ra tiếng động lớn, Hoắc Thanh Thanh đứng không vững, phải lùi ra sau 

             Diệp Phàm vươn tay ôm eo Hoắc Thanh Thanh để cô ta không bị lui ra sau quá nhiều. 

             Cái khác không nói nhưng thực lực Phương Dao mạnh hơn so với Hoắc Thanh Thanh nhiều, nhưng có Diệp Phàm ở đây, anh cũng không thể giương mắt nhìn Hoắc Thanh Thanh vô duyên vô cớ bị ức hiếp. 

             Nội lực dồn về đan điền, tụ lên cánh tay đang giữ chặt cánh tay Phương Dao, anh dồn lực bẻ ngược cánh tay cô ta. 

             Cả người Phương Dao run lên, ngã qua một bên. 

             “Khốn nạn!” 

             Phương Dao tức giận la lớn: “Đúng là không phải kẻ chính nhân quân tử gì cả, chỉ biết giở trò đánh lén mà thôi!” 

             “Đánh lén?”, Diệp Phàm bật cười, châm chọc nói: “Cô đột nhiên ra tay đánh tôi, vậy là chính đáng à, ông đây đánh lại phòng vệ thì lại là đánh lén, đúng là mặt dày không ai bằng!” 

             “Tên đàn ống xấu xa, đền tội cho tôi…”, Phương Dao tức giận, một tên đàn ông thô tục mà dám châm chọc cô ta, dựa vào cái gì chứ? 

             “Sư tỷ…” 

             Hoắc Thanh Thanh rất tức giận, Diệp Phàm lại đẩy cô ta qua một bên, cười nói: “Tôi sẽ dạy dỗ cô ta, để tránh khi về sư môn, cô lại bị cô ta ức hiếp”. 

             Diệp Phàm vội tiến lên, tung một quyền đánh về phía nắm đấm của Phương Dao. 

             “Ầm!”, một quyền đã đẩy lui được Phương Dao. 

             “Sao có thể như vậy?”, Phương Dao kinh ngạc, cô ta vốn xem thường đám đàn ông phàm tục, sao anh ta có thể mạnh như vậy được. 

             Cô ta luyện võ từ nhỏ, có lần xuống núi, lúc ăn cơm thì gặp trúng mấy tên đàn ông bàn bên cạnh nói chuyện quá lớn tiếng khiến cô ta khó chịu. 

             Cô ta đã thẳng tay đánh gãy tay bọn họ sau đó nghênh ngang rời đi, từ đó cô ta càng coi khinh đám đàn ông thô tục! 

             Nhưng sao Diệp Phàm lại mạnh như vậy? Một quyền đã đánh lui được mình? 

             Thế nhưng Diệp Phàm không để cô ta có nhiều thời gian nghĩ ngợi, anh không dừng bước, tung ra Bát Cực Quyền ngay lập tức, ở gần dễ tấn công. 

             “Bùm…” 

             “Đồ hèn mạt, khốn nạn…” 

             Phương Dao bị đánh bay, nhưng vẫn mở miệng mắng chửi, lúc này trong lòng cô ta vô cùng tức giận. 

             Diệp Phàm phóng tới sát người cô ta, thẳng tay đánh vào ngực đối phương. 

             Về bản chất thì khi hai người đánh nhau chiêu thức gì cũng có thể dùng, nhưng rõ ràng thực lực Diệp Phàm mạnh hơn cô ta nhiều. 

             Mà anh lại cố ý dùng chiêu này, chọn chiêu thức lưu manh áp sát cơ thể này khiến cô nổi giận! 

             Hoắc Thanh Thanh đứng một bên che miệng cười, Diệp Phàm tính ra cũng không phải người xấu nhưng cũng không thể nói là người bình thường được. 

             “A… Tên đàn ông khốn nạn, tôi giết anh…” 

             Diệp Phàm lại lần nữa áp sát, bịch một tiếng đã đánh bay cô, lần này là đụng phải ngực trái. 

             “Kêu cái gì mà kêu, hai cái cộng lại còn không to bằng một cái của Thanh Thanh, thảo nào mà điêu ngoa như vậy, hóa ra là phú bà, có cả sân bay riêng à…” 

             Diệp Phàm lớn tiếng châm chọc, Phương Dao ngực phập phồng tức giận, thiếu chút nữa là hộc máu. 

             Ánh mắt cô ta không kiềm được mà nhìn qua ngực Hoắc Thanh Thanh một lượt, của cô ta đúng là không to được như Hoắc Thanh Thanh. 

             Hoắc Thanh Thanh nghe vậy thì không nhịn được mà mắng một tiếng lưu manh, mặt hơi ửng hồng. 

             “Tên khốn, tôi giết anh…”, Phương Dao tức giận đến cực điểm, đưa tay tháo trâm cài tóc xuống, hét lên một tiếng đâm về phía Diệp Phàm. 

             Cây trâm lóe lên ánh sáng sắc bén dưới bóng đêm, sắc mặt Diệp Phàm lạnh như băng, nghiêng đầu, tay cướp lấy cây trâm vừa đâm tới. 

             Tay kia thì nhanh chóng đánh vào cánh tay Phương Dao, cô ta cảm giác cánh tay mình như bị cây sắt đánh trúng vậy. 

             Ngay sau đó, một tay Diệp Phàm nắm lấy cổ tay cô ta, dùng sức bóp chặt mạch môn, Phương Dao hét lên một tiếng. 

             Cây trâm rơi vào trong tay Diệp Phàm, anh trở tay nắm chặt lấy, nhanh chóng đâm về phía Phương Dao. 

             “Sư phụ cứu con…”, Phương Dao hoảng hốt cầu cứu, trong lòng sợ hãi, Diệp Phàm quá tàn nhẫn, cô ta xinh đẹp như vậy mà Diệp Phàm lại không hề do dự đâm về phía cô ta. 

             “Bụp!” 

             Một hòn đá bay tới, vừa đúng lúc trúng ngay cây trâm Diệp Phàm đang cầm trong tay, lập tức một làn gió thơm mát kéo tới, một bàn tay trắng thon dài đánh về phía Diệp Phàm. 

             Tốc độ chưởng này rất chậm nhưng Diệp Phàm lập tức căng thẳng. 

             Anh buông Phương Dao ra, nắm quyền ra tay về phía bàn tay mảnh mai đó, 

             “Ầm…” 

             Một âm thanh vang dội vang lên, Diệp Phàm rảo chân lùi về phía sau liên tục, lùi mãi đến khi được ba mét thì khó khăn lắm mới dừng lại được. 

             “Hóa kình tiểu tông sư?”, Diệp Phàm trầm giọng hỏi. 

             “Hừ, tên đàn ông khốn nạn, có sư phụ tôi ở đây, anh chịu chết đi!”, Phương Dao lớn tiếng nói, vẻ mặt oán hận: “Sư phụ bắt lấy hắn đi, hắn dám làm nhục con, con muốn tra tấn hắn cho hả giận!” 

             Hoa Vũ Dung hơi nhíu mày, Hoắc Thanh Thanh vội la lớn, khi cô ta vừa lên tiếng thì Hoa Vũ Dung đã ra tay rồi, một chưởng này vẫn hướng về phía Diệp Phàm. 

             “Sư phụ, xin người, đừng làm hại anh ấy…” 

             Hoắc Thanh Thanh lo lắng hét lớn, muốn xông ra chặn lại, nhưng Phương Dao đã bước ra chặn đường Hoắc Thanh Thanh. 

             Cô ta quát to: “Thanh Thanh, hắn dám làm nhục chị, cũng chính là làm nhục sư môn, phải để sư phụ dạy dỗ hắn…” 

             “Chị bỏ ra, là chị ra tay trước mà, anh ấy không sai gì cả, tại sao lại bị dạy dỗ...”, Hoắc Thanh Thanh đánh về phía Phương Dao. 

             “A a, sư muội, em muốn ra tay sao?”, Phương Dao cười lạnh một tiếng: “Xem ra xuống núi phóng túng quen rồi, ngay cả tôn ti trên dưới cũng quên hết, nếu không đến tìm em thì em đã thành đứa con gái chẳng ra gì rồi!” 

             “Để sư tỷ dạy lại cho em cách làm người!” 

             Phương Dao cũng không sợ Hoắc Thanh Thanh, thẳng tay đánh một chưởng, Hoắc Thanh Thanh bị cô ta đánh lui ra sau. 

             Nhưng Hoắc Thanh Thanh lại tiếp tục đánh, tốc độ ra chiêu càng nhanh, càng mạnh hơn, không hề nương tay. 

             “Sư muội, em vậy là không được đâu, loại đàn ông khốn nạn này không có gì tốt cả, chị không ngại nói cho em biết, Tiêu Mặc Sanh của Hồn Thiên Môn đã tới chỗ chưởng môn cầu hôn để em gả cho anh ta nhằm giúp quan hệ hai môn phái càng thêm thân thiết!” 

Bạn đang đọc truyện mới tại truyen azz com.vn. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận
Tham gia group Facebook: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất để đọc truyện sớm nhất và yêu cầu truyện mà bạn muốn!
Các bạn thông cảm vì website có hiện quảng cáo để vận hành và duy trì
Mọi người vẫn ủng hộ chúng tớ để ra chương sớm nhất nhé!