Long Thất cũng không phải là đầu tiên gặp mặt Tiêu Sách, cho nên cũng không có khách sao gì lắm, trực tiếp nói thẳng sự dè chừng trong lòng mình ra.
“Không còn cách nào khác nữa, chỉ có mổi cách này thôi.” Tiêu Sách hứng thú nhìn Long Thất.
Lần đầu tiên gặp người này là ở trong bệnh viện, lúc đó Long Thất vô cùng kiêu ngạo, chỉ sợ là bản thân cô ta có nằm mơ cũng không nghĩ tới có một ngày sẽ “phơi bày” ra hết ở trước mặt Tiêu Sách như thế này đâu nhỉ.
Lúc nghe được câu khẳng định của Tiêu Sách, sắc mặt Long Thất lại có chút ngượng ngùng, mặt ửng đỏ.
Nhưng mà trải qua mấy chục giây suy ngẫm, cuối cùng Long Thất vẫn đưa ra quyết định, từ từ cởi bỏ quần áo trên người mình xuống.
Lần này Tiêu Sách cũng thật không có thừa nước đục thả câu với Long Thất, chỉ dặn cô cói quần áo bên ngoài thôi, đồ lót vẫn giữ nguyên không cần cởi.
Nhưng cho dù là như thế thì Tiêu Sách cũng có chút tán dương.
Long Thất quanh năm luyện võ công, dáng người rất tiêu chuẩn, chồ cần nhô sẽ nhô, chỗ cần lõm sẽ lõm, trên người không có chút thịt dư nào. Nếu như được mấy công ty người mẫu bắt gặp, chỉ e là sẽ dùng mọi thủ đoạn để kéo Long Thất về đầu quân cho họ không chừng.
Mặc dù Long Thất có mặc đồ lót, nhưng mà vì Tiêu Sách đang giúp cô nâng cấp thực lực nên trong quá trình đó vẫn sẽ không tránh được có đụng chạm đến nơi nhạy cảm khiến Long Thất vô cùng xấu hổ.
Lúc khai thông huyệt đạo ở bụng, Long Thất khẽ “Ưm” một tiếng hệt như tiếng rên rỉ, biết đây là phản ứng người kia cố nhịn cơn đau, nhưng mà cũng khiến Tiêu Sách sinh ra phản ứng sinh lý.
Ấy nhưng anh cũng nhanh chóng trấn tĩnh bản thân mình lại, sau khi nâng cấp thực lực giúp Long Thất xong lại lập tức từ trong phòng đi ra ngoài.
Lần này, dù Long Ngũ và Long Thất đã nâng cấp tới tầng thứ ba của Tiên Thiên Công, nhưng vì vốn dĩ cả hai đã từng học võ, huyệt đạo trên người cũng săn chắc cô đọng hơn người bình thường, cho nên Tiêu Sách cũng không tiêu hao nhiều nội khí cho lắm.