Lọc Truyện
Từ ngày 03/08/2024: TruyệnAzz sẽ chuyển sang dùng tên miền truyenazzmoi.com.Mong các bạn tiếp tục ủng hộ chúng mình và nhớ tên miền mới này nhé truyenazzmoi.com

Thiên Tài Độc Phi Không Dễ Trêu Đùa

Trên gương mặt bà ta có rất nhiều dấu móng tay, mặt mày vừa bẩn thỉu vừa xấu xí, làm người khác không dám nhìn thẳng.

Bà ta vừa chạy vào, đột nhiên quỳ xuống trước mặt Sở Diệp Hàn, dập đầu bình bịch khóc kể: “Vương gia, không thấy tôn tử của lão nô đâu nữa, xin người hãy mau phái người giúp lão nô đi tìm hắn. Tiểu Thuyên Tử mới có mười tuổi mà thôi, nếu hắn xảy ra chuyện gì, làm sao lão nô ăn nói với phụ mẫu của hắn đây.”

Trước kia nhi tử của Vương bà tử đã bị quân địch giết chết lúc đi tòng quân, sau đó nhi tức của bà ta cũng chết vì bị bệnh lao, để lại một mình Tiểu Thuyên Tử cho bà ta.

Tiểu Thuyên Tử chỉ mới năm tuổi mà phụ mẫu của hắn đã chết, lúc ấy Sở Diệp Hàn vô cùng đồng tình với Vương bà tử, vì vậy đã cho phép bà ta nuôi dưỡng Tiểu Thuyên Tử ở trong vương phủ, ăn ở cùng một chỗ với bà ta.

Bây giờ Tiểu Thuyên Tử đã trưởng thành, cũng trở thành nô bộc trong vương phủ. Hắn làm chân chạy vặt cho quản gia cùng với mấy công việc nhỏ nhặt như canh cổng, quét dọn và cho cá ăn.

Tiểu Thuyên Tử là mạng của Vương bà tử, hắn cũng có quan hệ rất tốt với đám nha hoàn. Hôm nay không thấy hắn đâu, mọi người đều rất lo lắng.

Sở Diệp Hàn nhìn Vương bà tử hỏi: “Hắn biến mất lúc nào? Vì sao lại biến mất?”

“Hồi Vương gia, lúc hắn đang giúp lão nô quét dọn thì biến mất. Sáng nay, vốn dĩ lão nô phải quét dọn hậu viện, nhưng mà gương mặt lão nô đau quá, lão nô muốn ra ngoài đi tìm đại phu cho nên không có thời gian quét dọn. Tiểu Thuyên Tử rất hiểu chuyện, hắn bèn chủ động đòi giúp lão nô quét dọn. Thế nhưng khi lão nô trở về thì phát hiện ở trong sân chỉ còn một cây chổi, không thấy Tiểu Thuyên Tử đâu nữa. Thời gian thì đã qua hai canh giờ rồi, từ trước đến nay Tiểu Thuyên Tử chưa bao giờ ra ngoài chơi lâu như vậy, huống hồ hắn còn biến mất ngay lúc đang quét sân. Lão nô sợ Tiểu Thuyên Tử xảy ra chuyện cho nên mới chạy tới cầu xin Vương gia.” Vương bà tử khóc lóc kể lể.

Sở Diệp Hàn hơi sững sốt: “Mặt ngươi làm sao vậy?”

Đây mới là câu hỏi mà vừa nãy hắn định hỏi, trên gương mặt của Vương bà tử có rất nhiều vết thương, giống như bị cỏ tranh sắc nhọn cắt qua.

Vương bà tử nhìn Vân Nhược Linh một cái, cúi đầu xuống muốn nói lại thôi.

Bạn đang đọc truyện mới tại truyenazzmoi.com. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận
Tham gia group Facebook: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất để đọc truyện sớm nhất và yêu cầu truyện mà bạn muốn!
Các bạn thông cảm vì website có hiện quảng cáo để vận hành và duy trì
Mọi người vẫn ủng hộ chúng tớ để ra chương sớm nhất nhé!