Xôn xao!
Chỉ thấy bức tượng của Khổng sư ngay phía trước cũng run rẩy kịch liệt, không ngừng rên rỉ.
- Khổng sư rên rỉ? Lẽ nào... Khổng sư cũng bị cự tuyệt?
Tất cả mọi người ngây người tại chỗ, giống như gà gỗ.
Khang đường chủ cũng mở miệng, câu nói kế tiếp, lại cũng nói không nên lời.
...
- Cái này... thật sự không cần phải để ý tới sao?
Thấy đám người Khương đường chủ xoay người rời khỏi, cũng không để ý tới bức tượng của Khổng sư bị bài vị tiền bối bị đè ở phía dưới, Trương Huyền không nhịn được cảm thấy kỳ quái.
Đây chính là bức tượng của lão sư thiên hạ, bài vị của vô số tiền bối, thế nào...
- Danh sư nhìn thấu bản chất của sự vật, trọng ý không trọng hình. Đối với Khổng sư và tiền bối kính ngưỡng ở trong lòng, mà không phải ở trên những bài vị này. Nếu không, bài vị ngã xuống, vốn chính là bất kính lớn, thế nào còn có thể có vãn bối cam tâm tình nguyện chờ? Yên tâm đi, Danh Sư Đường có thợ thủ công đặc biệt chịu trách nhiệm sửa chữa. Chắc hẳn không bao lâu, là có thể khiến cho Phong Sư điện, lại hoàn hảo như lúc ban đầu!
Khương đường chủ giải thích.
- Trọng ý không trọng hình?
Trương Huyền gật đầu.
Nói như vậy, ngược lại không tệ.
Danh sư hắn biết, đám người Lưu Lăng, Trang Hiền, Khương Thư, cũng không lấy danh sư làm cái gì cao giá, ngược lại và người bình thường như nhau, gặp phải đối, trực tiếp thừa nhận, gặp phải sai, mở miệng phản bác.
Thuận ý thì làm, hài lòng vì chuyện.
Biết đối phương hiểu hắn đánh nát bức tượng của Khổng sư cũng là hành vi vô tâm, lúc này hắn mới thở phào nhẹ nhõm.
Một đường đi tới, chỉ chốc lát bọn họ đã đi tới phòng nghị sự.