Liêu điện chủ không phải là do Lâm gia chủ mời tới giúp một tay sao?
Vừa rồi không phải kiêu ngạo muốn độc chết Liễu hội trưởng sao?
Thế nào... thoáng một chút lại phản bội, bắt đầu điên cuồng đánh Lâm Nhược Thiên?
- ...
Quý gia chủ trốn ở phía sau cùng càng thiếu chút nữa thì đánh tới.
Ai có thể nói cho ta biết, trời ạ chuyện gì xảy ra vậy?
Mới vừa rồi Liêu điện chủ còn cùng Lâm gia thân thiết giống như cùng một người, nổi điên làm gì?
Đây chính là Lâm Nhược Thiên, cường giả nửa bước Chí Tôn, trực tiếp đánh thành đầu heo...
Ta ngất. May là vừa rồi không ra ngoài. Nếu không, ta khẳng định chết thảm hại hơn...
Thực lực của Lâm Nhược Thiên vốn mạnh hơn Liêu Huân, nhưng dưới tình huống hoàn toàn không có đề phòng, trúng độc. Vậy còn là đối thủ sao? Bị điên cuồng đánh một trận, hắn lập tức hoàn toàn thay đổi, nhân dạng cũng không có.
- Được rồi!
Thấy đánh tiếp nữa, người này khẳng định lập tức lại chết, Trương Huyền khoát tay.
- Vâng!
Ngừng tay lại, vẻ mặt Liêu Huân tươi cười đứng ở trước mặt Trương Huyền, giống như tôn tử:
- Cái đó... Sư thúc tổ, là ta có mắt như mù, không biết tôn giá quang lâm...
- Không nên nói thừa, qua một bên đợi đi!
Nhướng mày, Trương Huyền quát mắng.
Người của Độc Điện, không ở Hồng Liên sơn mạch đợi, chạy tới đây làm gì?
Còn muốn dính dáng tới mưu quyền đoạt vị, thật sự là chán sống rồi sao!
- Vâng!
Thấy hắn không ý định truy cứu, Liêu Huân lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, vẻ mặt hăng hái bừng bừng đứng ở một bên, một câu cũng không dám nói thêm.
- Lão sư quát mắng một tiếng, Liêu điện chủ chạy tới đánh Lâm Nhược Thiên. Lại quát mắng một tiếng, ngoan ngoãn giống như học sinh, đứng ở một bên?
Đám người Mộc Tuyết Tình chớp mắt, mỗi người đều hận không thể nắm tóc.
Ban đầu nghĩ, lão sư và Lâm gia tranh đấu, khẳng định nhất định phải thua. Bọn họ cầu xin trưởng bối trong nhà mình qua trợ trận. Kết quả...
Người trợ trận ngay cả lời cũng chưa từng nói, Liễu lão sư lại đánh ngã cả nhà người ta...
Thậm chí Lâm Nhược Thiên nửa bước Chí Tôn cảnh cũng không phải là đối thủ!
Thực lực mạnh, đó là kết quả tu luyện, không có cách nào. Nhưng vị điện chủ của Độc Điện này là nhân vật tất cả mọi người nghe được đều đã sợ mất mật. Thế nào khi thấy đến lão sư, đã biến thành con thỏ ngoan ngoãn?
Bảo hắn làm cái gì hắn liền làm cái đó...
Còn đánh cho Lâm Nhược Thiên kẻ muốn cùng hắn giao dịch thành đầu heo?
Nghi ngờ tương tự cũng xuất hiện ở trong mắt người khác.
- Đáng giận, đáng giận...
Mọi người đang thấy kỳ quái, liền nghe được một tiếng rít gào. Bọn họ nhìn về phía trước, chỉ thấy Lâm Nhược Thiên giãy dụa đứng dậy, ánh mắt lộ ra ánh sáng dữ tợn:
- Liễu Trình, đây là ngươi ép ta. Ban đầu ta còn không muốn dùng tới. Dù sao tổn hao quá lớn... Nếu không để cho ta sống đường, ta lại cùng các ngươi đều chết ở chỗ này!
Trong tiếng gầm gừ, hai tay trái phải của hắn điểm một cái. Hai luồng chân khí bắn ra ngoài.
Oong!
Một đám sương dâng lên. Một đại trận trong nháy mắt khởi động.
- Là... sát trận tam phẩm đỉnh phong, Lâm Lung thái tử phi trước đây lưu lại? Cái này...
- Thật sự kết thúc rồi...
Thân thể Mạc Thiên Tuyết thoáng lảo đảo một cái!