Tên này tổn thất ba thùng huyết dịch, thân thể có chút suy yếu. Chỉ có điều, hai mắt lại sáng ngời có thần, không có nóng nảy như trước đó, thân thể khổng lồ vặn một cái, chui thẳng vào bên trong Địa Cung.
Thấy nó còn tích cực hơn mình, Tiền trưởng lão cười khổ một tiếng rồi đi theo. Một lát sau hắn mới đi ra, khi lần nữa nhìn về phía người thanh niên trước mắt thì trong mắt đã tràn ngập vẻ cảm kích, đầu gối mềm nhũn rồi quỳ rạp xuống đất.
- Tiền trưởng lão, ngươi làm gì vậy...
Không nghĩ tới lão sư Hàn Xung, vị Thuần Thú sư ngũ tinh đỉnh phong này nói quỳ là quỳ, khiến cho hắn ngay cả thời gian phản ứng cũng không có, Trương Huyền sững sờ, vội vàng vươn tay muốn kéo hắn lại.
- Trương sư, xin đừng ngăn cản ta. Ngươi đã cứu mạng nó, chẳng khác nào ta nợ ngươi một cái mạng, về sau nếu như Trương sư có chỗ cần sai bảo, ta muôn lần chết cũng không chối từ!
Nặng nề dập đầu mấy cái, bàn tay Tiền trưởng lão dựng thẳng lên, lập ra lời thề.
Long Nham thú chết, hắn còn sống cũng không khác gì đã chết. Cho nên năm mươi năm qua mới một mực học tập thú ngữ Thượng Cổ, muốn biết trước khi chết thú sủng mình nói gì. Chính bởi vì lòng tín niệm này mới làm cho hắn sống đến bây giờ.
Vốn hắn cho rằng, kiếp này sẽ là như thế. Thế nhưng nằm mơ cũng không nghĩ tới, vị thiếu niên trước mắt này không chỉ giải được lời nói của Thiên Hùng thú mà còn cứu sống thú sủng bởi vì sai lầm của mình mà tử vong. Vì vậy có thể tưởng tượng được sự cảm kích trong lòng hắn lúc này.
Có thể nói, hiện tại coi như Trương Huyền bảo hắn lập tức đi chết thì hắn cũng sẽ không chút do dự.
- Cái này...
Từ trong ánh mắt đã nhìn ra sự kiên định của đối phương, Trương Huyền biết loại người như lão giả này một khi quyết định sẽ không thay đổi, hắn cười khổ lắc đầu:
- Được rồi, ta c*̃ng không muốn mạng của ngươi, giúp ta tìm một đầu linh thú phi hành cấp bậc Hóa Phàm bát trọng là được, ta muốn đi Hồng Viễn đế quốc...
Lần này mục đích tới Thú đường chính là vì tìm kiếm linh thú, vị trưởng lão này đã nguyện ý trợ giúp. Như vậy tìm một đầu linh thú thì cũng không tính là cái gì.
- Chuyện này cứ tính vào trên người ta...
Tiền trưởng lão gật gật đầu, đang muốn tiếp tục nói chuyện thì đã nghe cánh cửa Địa Cung sau lưng kẽo kẹt một tiếng. Lại một lần nữa mở ra, Thiên Hùng thú vừa rồi chui vào c*̃ng đã đi ra. Khi đi tới gần Trương Huyền, đầu linh thú này cũng giống như hắn, quỳ mọp xuống đất, đồng thời, cái đầu to lớn không ngừng cọ cọ vào người Trương Huyền.
- Đây là... Thần phục?
Nhìn thấy bộ dạng của đầu Tử Dực Thiên Hùng thú này, tất cả mọi người đều xôn xao, ngay cả Tần đường chủ c*̃ng sững sờ đứng tại chỗ.
Thú đường đã bị đầu linh thú này hại cho đủ thảm, bất kể tìm ai tới cũng không có biện pháp nào làm gì nó. Vốn hắn cho rằng nó trời sinh tính quật cường, tuyệt không có khả năng thuần phục người nào. Thế nhưng có nằm mơ cũng không nghĩ tới, chưa gặp vị Trương sư này đến bốn canh giờ đã chủ động thần phục.
- Đầu linh thú này so với nhân loại còn nặng tình cảm hơn, nó bởi vì Trương sư cứu Long Nham thú. Cho nên dưới cảm kích mới chủ động khuất phục!
Lạc Thất Thất cảm khái.
- Đúng vậy a, có đôi khi linh thú quả thực đáng tin cậy hơn so với nhân loại, so với nhân loại ocnf trọng cảm tình hơn rất nhiều!
Ngọc Phi Nhi gật đầu.
Long Nham thú “Chết” năm mươi năm, không những đầu Tử Dực Thiên Hùng thú này không có rời khỏi mà còn một mực vì nó mà trút giận, đủ để thấy được tình nghĩa của nó.
Giờ phút này thấy “Tình lữ” phục sinh cho nên cũng cảm kích, cam tâm tình nguyện làm thú sủng của người khác, phần tình cảm và phần cố chấp này quả thực ngay cả một ít nhân loại cũng không thể làm được.