Thủy Tinh Tử thở dài: “Xưa nay bức tường kiên cố thường bị phá từ bên trong. Mấy năm nay Yên Vũ lâu leo lên đỉnh Hải Châu, còn hại ít tiểu môn phái hay sao? Một khi đám người đó biết thực lực của Yên Vũ lâu tổn hại nghiêm trọng, lại có các môn phái khác âm thầm ủng hộ, e là đại họa sẽ kéo tới ngay lập tức.”
“Đám môn phái nhỏ? Bọn chúng dám?” Tuyết Thiên Hồng vỗ ghế đứng dậy.
Hắn làm chưởng giáo Yên Vũ lâu, có lẽ là người tu vi thấp nhất trong Cửu Đại Phái, bây giờ cũng chỉ là Vô Cấu đỉnh phong, chưa Niết Bàn. Nhưng lúc này hắn phóng thích khí thế lại không hề yếu hơn Thủy Tinh Tử.
Thủy Tinh Tử nói: “Ta cũng cho rằng bọn chúng không dám, thế nhưng Phi Vân lại cho rằng bọn chúng sẽ làm.”
“Thẩm đại đô sứ?” Tuyết Thiên Hồng nhìn sang phía Thẩm Phi Vân, hắn vẫn quen gọi Thẩm Phi Vân là đại đô sứ.
Hắn không hiểu nổi vì sao Thủy Tinh Tử lại coi trọng Thẩm Phi Vân như vậy.
Thẩm Phi Vân trực tiếp nói: “Ngươi biết mà, thời điểm Niết Bàn, cảm ngộ Thiên Đạo, sẽ có một cơ hội nhập đạo, có thể nhòm ngó thiên cơ.”
Từ Vô Cấu tới Niết Bàn không chỉ trải qua niết bàn trùng sinh mà còn phải cảm ngộ đại đạo, có thể nhòm ngó thiên cơ.
Cô nói: “Ta kết hợp với nguyên thần của Tật Phong, Nam Ca sư bá, có thể nhòm ngó Thiên Cơ. Tuy chỉ nhìn thoáng qua nhưng dù sao cũng thấy được một vài thứ.”
“Ngươi thấy gì?” Tuyết Thiên Hồng vội vàng hỏi.
“Tai họa!”
Tuyết Thiên Hồng không thể tin nổi nhìn Thẩm Phi Vân: “Ngươi thấy cảnh Yên Vũ lâu ta bị hủy diệt?”
Thẩm Phi Vân trả lời: “Ta chỉ thấy một số cảnh tượng chiến đấu... Ta thấy Yên Vũ lâu đang sụp đổ, một số tu tiên giả đang công kích Yên Vũ lâu, thiên địa cũng theo đó biến sắc, đệ tử của Yên Vũ lâu ta chết dần.”
“Lúc nào?” Tuyết Thiên Hồng vội hỏi.
Thẩm Phi Vân lại chỉ lắc đầu.
Tuy cô chứng kiến thiên cơ nhưng dù sao cũng chỉ là nhìn bầu trời qua cái giếng, chỉ là cảnh tượng thoáng qua, làm sao hiểu được chân tướng?
Bây giờ cô chỉ có thể đưa ra cảnh báo, thậm chí không biết thời điểm cụ thể, có lẽ là ngàn năm sau, cũng có thể là vạn năm sau.
Đương nhiên, cũng có thể là hiện tại.
Nhưng Thẩm Phi Vân đã thấy, vậy thì không thể coi như không.
Chẳng trách!
Chẳng trách Thủy Tinh Tử vội vàng chạy về, muốn chuyển Yên Vũ lâu đi.
Kế sách hiện tại, tốt nhất là bảo tồn bản thân.
Nhưng Tuyết Thiên Hồng lại không nghĩ như vậy.
Hắn âm trầm nói: “Ý trời khó liệu, nhưng không phải không thể thay đổi. Xưa nay người tu tiên chúng ta luôn làm việc nghịch thiên cải mệnh. Sao lại vì thiên ý được chứng kiến trong thoáng qua mà kinh hãi, tự phế bỏ cơ nghiệp? Thẩm đô sứ, ngươi chỉ thấy Yên Vũ lâu ta bị vây công chứ không thấy Yên Vũ lâu bị hủy diệt, đúng không?”
Câu này khiến Thẩm Phi Vân đờ ra.
Đúng, Tuyết Thiên Hồng nói không sai, dù sao cô cũng chỉ thấy cảnh Yên Vũ lâu bị tấn công chứ không phải bị diệt vong.
Nhưng bản thân “diệt vong” không phải khái niệm tuyệt đối. Nếu Yên Vũ lâu bị tấn công, đại năng chết sạch, vậy có coi là diệt vong không? Còn nếu bản thân Yên Vũ lâu bị hủy nhưng một số đệ tử tinh anh chạy thoát, có coi là diệt vong nữa không?
Bức tranh đó không có giải thích, ngươi chỉ thấy một quá trình chứ không phải kết quả tuyệt đối.
Ngay cả Ninh Dạ từng thấy trước thiên cơ cũng không dám khẳng định là diệt vong.
Bởi vì tiêu chuẩn khác biệt.
Bạn đang đọc truyện mới tại Truyenazz. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!