Tần Thành đứng giữa sân, ánh mắt lạnh như băng quét qua ba mẹ con Thảo Hoa. Ông ta cười khẩy, giọng điệu đầy châm chọc.
"Bà đừng có diễn kịch nữa. Tôi cũng chẳng rảnh để xem. Lại còn mơ tưởng tôi sẽ quay lại với con gái bà? Tôi nói thẳng cho bà biết, dù sau này có sống độc thân cả đời cũng không dính dáng gì tới cô ta nữa!"
Lời nói thẳng thừng như lưỡi dao cứa vào lòng tự trọng của Thảo Hoa. Bà ta tái mặt, siết chặt tay, tức giận đến mức ngực phập phồng.
"Ông cứ yên tâm, tôi còn không muốn nhìn thấy ông, nói gì đến chuyện tái hôn!"
"Vậy thì tốt. Cửa sau ở bên đó, đi không tiễn."
Câu nói của Tần Thành giống như cú tát giáng thẳng vào mặt Thảo Hoa. Bà ta tức đến phát điên nhưng không thể làm gì. Cố gắng kìm nén cơn giận, bà ta dựa sát vào mẹ mình, giọng nói cứng cỏi nhưng xen chút cầu xin.
"Ông trả Bảo Châu cho tôi, tôi lập tức rời khỏi đây, cả đời không muốn gặp lại ông nữa."
Mẹ của Thảo Hoa cũng gật đầu phụ họa:
"Đúng vậy! Con gái tôi không thể sống thiếu Bảo Châu. Nó coi con bé như mạng sống của mình. Cậu cứ để Bảo Châu theo nó đi, cả nhà tôi sẽ lập tức rời đi, không làm phiền cậu nữa!"
Tần Chiêu Chiêu nãy giờ đứng bên cạnh quan sát, cuối cùng cũng lên tiếng, giọng điệu sắc lạnh:
"Bảo Châu sẽ không về với các người đâu. Nó là con cháu nhà họ Tần chúng tôi."
Thảo Hoa sững người, tức giận nhìn chằm chằm Tần Chiêu Chiêu. Nhưng cô vẫn bình thản nói tiếp:
"Các người đã ép nó đến mức nào? Nếu chúng tôi đến muộn một chút, giờ này Bảo Châu đã không còn trên đời này nữa. Các người có tư cách gì mà đòi đưa nó về?
Bảo Châu của ngày xưa đã chết rồi. Người đứng ở đây hôm nay là một Bảo Châu mới, không còn liên quan gì đến các người nữa. Và quan trọng nhất, chính con bé cũng đã đưa ra lựa chọn của mình. Nó không còn muốn có bất kỳ quan hệ nào với bà nữa!"
"Không thể nào!" Thảo Hoa hét lên, giọng bà ta chói tai, đầy tuyệt vọng. "Bảo Châu không thể nói ra những lời này! Nó là con gái tôi, một đứa con hiếu thảo! Tôi muốn gặp con bé, tôi phải tự nghe chính miệng nó nói ra!"
"Không cần đợi đâu."
Một giọng nói yếu ớt nhưng kiên định vang lên.
Mọi người đều quay đầu lại.
Bảo Châu từ trong phòng bước ra.
Cô bé vẫn còn rất gầy, làn da trắng bệch không chút huyết sắc, dáng vẻ yếu ớt như thể chỉ cần một cơn gió nhẹ cũng có thể thổi ngã. Nhưng ánh mắt cô bé lại kiên định hơn bao giờ hết.
Vừa thấy con gái, Thảo Hoa lập tức định lao tới, nhưng Tần Thành nhanh chóng đứng chặn trước mặt bà ta.
"Bảo Châu! Con đừng bỏ mẹ mà!" Thảo Hoa bắt đầu khóc lóc, nước mắt rơi lã chã, giọng nói tràn đầy đau khổ. "Mẹ con mình nương tựa nhau bao nhiêu năm nay, con quên rồi sao? Mẹ biết con yêu mẹ nhất mà, đúng không?"
Bảo Châu không nói gì, chỉ bình tĩnh nhìn bà ta.
"Mẹ cũng yêu con nhất!" Giọng Thảo Hoa run rẩy, nước mắt giàn giụa. "Mẹ biết vì chuyện hôn sự mà con giận mẹ. Nhưng con phải hiểu, mẹ chỉ muốn tốt cho con thôi! Mẹ không muốn con phải chịu khổ như mẹ!
Mẹ không ngờ con lại nghĩ quẩn đến mức tự tử. Lúc biết chuyện, mẹ hối hận lắm... Thật sự hối hận...
Lên google tìm kiếm từ khóa truyenazz để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!