Bảo Châu cắn chặt môi.
"Người đó là một ông chủ thầu. Ông ta hơn 30 tuổi, từng có vợ nhưng vợ mất rồi. Ông ta còn có một đứa con riêng..."
Tần Chiêu Chiêu bàng hoàng:
"Cái gì? Em mới có mười sáu tuổi! Sao mẹ em có thể làm vậy?"
Bảo Châu bật cười, nhưng nụ cười đầy cay đắng.
"Với bà ấy, em là con gái ruột, nhưng chưa bao giờ quan trọng bằng gia đình cậu."
Cô ngẩng đầu lên, mắt ngấn nước.
"Chị biết không? Con chó nhà cậu em còn được bà ấy thương hơn cả em."
Lòng Tần Chiêu Chiêu thắt lại.
"Mẹ em đã nhận của ông ta ba ngàn đồng sính lễ. Sau đó, bà ấy quỳ xuống trước mặt em, khóc lóc cầu xin, ép em phải gả đi.
Bà ấy nói... nếu em không đồng ý, bà ấy sẽ chết ngay trước mặt em."
Tần Chiêu Chiêu chết lặng.
Không ai có thể ngờ, một người mẹ lại dùng đến cách này để ép con gái mình lấy chồng.
Tức giận đến run rẩy, cô bật thốt:
"Mẹ em điên rồi sao? Em đưa hết tiền lương mỗi tháng cho bà ấy, vậy mà bà ấy vẫn chưa hài lòng? Sao có thể nhẫn tâm bán rẻ em như thế?"
Bảo Châu im lặng một lúc, rồi nhẹ giọng nói:
"Vì tiền. Với bà ấy, tiền quan trọng hơn tất cả. Và ông chủ thầu đó có tiền..."
Cô cười, nụ cười mang theo sự tuyệt vọng đến cùng cực.
"Vậy nên... bà ấy đã bán em đi."
Dưới ánh đèn bệnh viện vàng vọt, đôi mắt sưng đỏ của Bảo Châu vẫn còn đọng lại những giọt nước mắt chưa khô. Cô bé cúi đầu, giọng nghẹn lại:
"Em không đồng ý, bảo mẹ đem trả lại tiền."
"Bà ấy nói tiền không còn nữa, cậu em thua cờ bạc một khoản lớn, chủ nợ đã tìm đến tận nhà."
"Nếu không trả thì chúng sẽ lấy căn nhà mới xây của cậu em, cùng với cả một ngón tay của cậu ấy."
Cô bé siết chặt góc chăn, móng tay cắm sâu vào lớp vải mỏng.
"Cậu em tìm đến mẹ, nhờ bà ấy trả nợ giúp. Mẹ không nghĩ nhiều mà đánh chủ ý lên người em. Bà ấy định gả em đi, lấy tiền sính lễ để trả nợ cờ bạc cho cậu."
"Mẹ quỳ xuống trước mặt em, cầu xin em giúp bà ấy. Còn nói người đàn ông đó tuy lớn tuổi nhưng nhà giàu, em lấy ông ta sẽ được sung sướng, không phải lo cơm áo gạo tiền."
Tần Chiêu Chiêu nắm chặt tay cô bé, cảm giác lạnh buốt truyền đến từ đôi bàn tay bé nhỏ đang run rẩy.
"Em không đồng ý. Chẳng biết bà ấy lấy từ đâu ra một chai thuốc trừ sâu, dọa sẽ uống ngay trước mặt em."
"Em không thể nhìn bà ấy làm vậy, dù sao cũng là mẹ em."
Giọng Bảo Châu dần vỡ vụn:
"Bà ấy có thể tàn nhẫn với con gái, nhưng em không thể nhẫn tâm với bà ấy như vậy."
"Em không muốn gả cho người đàn ông đó, cũng không muốn nhìn mẹ chết ngay trước mắt mình."
"Chỉ có chết, em mới được giải thoát."
Cô bé bật khóc nức nở, từng câu từng chữ như lưỡi dao khứa vào lòng người nghe.
Bạn đang đọc truyện mới tại truyenazzmoi.com. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!